Chương 98: Cặn Bã
Suốt bốn tiết học buổi sáng Chu Viên vẫn chưa quay về, Miêu Miêu có hơi lo lắng trong lòng, nhất là lúc cô gọi điện thoại cho đối phương nhưng lại phát hiện điện thoại của anh nằm trong ngăn bàn.
Tuy rằng lý trí cô biết Chu Viên nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, kinh nghiệm của anh nhiều hơn cô hơn nữa lại thông minh như vậy, nhưng mà về mặt cảm xúc vẫn không nhịn được lo lắng.
Miêu Miêu không đợi được Chu Viên về thì đã bị gọi đến phòng làm việc của hiệu trưởng.
Vẻ mặt hiệu trưởng nghiêm túc, trong lòng Hoa Miêu Miêu đương nhiên biết bọn họ không thể làm gì mình, bây giờ trường học mới vừa xảy ra chuyện mà mẹ của cô lại hoàn toàn đứng về phía cô.
Hoa Miêu Miêu ngồi xuống, "Hiệu trưởng?"
Cô nghĩ đến hiệu trưởng trường tiểu học của mình, là một ông già trông có vẻ hung dữ nhưng lại thích cùng chơi đùa nói chuyện với nhóm học sinh tiểu học bọn họ, ông luôn mặc một chiếc áo sơ mi đen, khác hoàn toàn với người hiệu trưởng này.
Đối phương mở miệng nói, "Hoa Miêu Miêu, em là học sinh ba tốt của trường và là học sinh ba tốt của thành phố, em nên hiểu cái gì gọi là tin đồn chỉ nên dừng lại ở những người khôn ngoan*, bài đăng trên Tieba là do em đăng sao?"
(*Những lời đồn thổi vô căn cứ sẽ bị người khôn ngoan ngăn chặn.)
Miêu Miêu nhất thời không biết nên nói cái gì, rõ ràng là hành động ở sân tập của cô hôm nay và việc cô không chịu xóa bài đăng khiến bọn họ tưởng rằng là cô làm, có điều Miêu Miêu rất nhanh đã lấy lại tinh thần, nói, "Hiệu trưởng, trong buổi diễn thuyết hôm nay có một câu mà em rất đồng tình, đó chính là phải chủ động giải quyết vấn đề, trường học chắc cũng nên như vậy chứ không phải đi giải quyết người đưa ra vấn đề này, có lẽ thầy nghĩ em chỉ là một học sinh, cái gì cũng không hiểu, suy nghĩ cũng trẻ con, nhưng mà hãy tin em, những người theo dõi chuyện này hầu hết đều có suy nghĩ giống như em."
Rõ ràng trường học tìm đến cô là muốn giải quyết người đưa ra vấn đề, không biết vì sao cô có thể loáng thoáng cảm giác được trường học hẳn là muốn cô tuyên bố nói rằng đây chỉ là tin đồn.
Miêu Miêu rất tức giận trong lòng nhưng mà cô đã trải qua rất nhiều chuyện đủ để cô hiểu được tức giận là việc không nên.
Hiệu trưởng hơi tức giận, mặt âm trầm kêu cô ra ngoài.
Miêu Miêu lễ phép nói, "Vâng."
Sau khi đi ra thì thấy rất nhiều bạn học trong lớp bọn họ đang đứng ngoài phòng làm việc.
"Lớp trưởng, cuối cùng cậu cũng ra!"
"Không có làm khó cậu chứ?"
"Bọn mình đã đăng bài rồi...."
Miêu Miêu: "...."
Thì ra lúc Miêu Miêu bị gọi vào phòng làm việc, những người khác sợ xảy ra chuyện gì vậy nên đều chạy tới, đương nhiên không dám xông vào phòng làm việc nhưng cả đám vẫn dám đứng chờ bên ngoài.
Miêu Miêu cảm động trong lòng, lại cảm thấy lớp bọn họ quá đáng yêu, cùng lắm chỉ có thể dạy dỗ chứ không có khả năng làm gì cô, lỡ như cô cũng bị ép nhảy lầu vậy tình cảnh kia sẽ không có cách nào dọn dẹp được.
Bình luận