Chương 87: Cái Ôm Ấm Áp
Vốn tưởng rằng bởi vì cô ngây thơ dính người nên vì thế bạn tốt mới ghét mình, không ai lại không để ý đến việc bị bạn tốt ghét.
Miêu Miêu thật sự không ngờ Chu Viên sẽ trực tiếp nói với cô chuyện này.
Hai mắt cô đẫm lệ và mông lung viết hai chữ, [Cảm ơn.]
Cảm ơn vì khi còn bé đã quan tâm cô, cũng cảm ơn vì khi đã trưởng thành đã nói ra những lời này.
Mãi cho tới khi tiết tự học buổi tối kết thúc, chủ nhiệm lớp vẫn chưa về.
Sau khi tiết tự học buổi tối kết thúc, lúc Miêu Miêu ra ngoài thì Chu Viên đi tới: "Có muốn tới sân tập đi dạo không?"
Miêu Miêu vốn cũng muốn đi một lát để thư giãn, nghe Chu Viên nói như vậy thì lập tức đồng ý.
Vì vậy hai người sóng vai nhau cùng đi trên sân tập, bởi vì là thời gian sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối nên cả sân tập đã không còn ai, thậm chí đèn cũng đã tắt hết, nhưng mà vẫn có thể thấy rõ đường đi.
"Thật sự cảm ơn cậu vì ngày hôm nay đã nhắc lại chuyện kia khi còn bé." Miêu Miêu mở miệng trước nói.
"Cậu không cần nói cảm ơn với mình." Chu Viên mở miệng nói.
Miêu Miêu nhớ mẹ đã nói: "Chuyện tớ cần phải nói cảm ơn cậu vẫn còn rất nhiều, mẹ của tớ nói khi còn bé tớ còn lừa được một chiếc đồng hồ điện thoại đeo tay từ cậu, còn có màn hình nữa."
"Vốn dĩ là mua cho cậu." Chu Viên bỗng nhiên nở nụ cười, dáng vẻ anh nhếch môi trông rất cưng chiều.
Lúc trước, cô chính là một đứa nhỏ rất cần sự bảo vệ.
Hiện tại cô đã không cần bảo vệ nữa, thậm chí còn bắt đầu đi bảo vệ người khác, thế nhưng anh lại phát hiện.... Những mong muốn anh giữ lại càng mãnh liệt hơn so với khi đó.
Miêu Miêu bị nụ cười này hấp dẫn, từ trước đến giờ cô chưa từng thấy ai cười.... sue* như thế?
(*Được trích từ chữ Mary Sue. Mary Sue là tên chung cho bất kỳ nhân vật hư cấu nào tài giỏi hoặc hoàn hảo đến mức vô lý, ngay cả trong bối cảnh hư cấu.)
Bình thường Tinh Tinh toàn nói a a a a quá sue! Quá sue!
Lúc đó, cô hoàn toàn không có cảm giác gì, thế nhưng bây giờ không hiểu sao cô đã cảm nhận được chữ này.
Miêu Miêu nhịn không được nói: "Cậu cười rất sue, sau này nhớ cười nhiều lên!
Chu Viên không hiểu sue là gì, nhưng mà kết hợp với giọng điệu cùng ngữ cảnh cô nói thì biết đây nhất định là một từ hay.
Chu Viên mở miệng nói: "Nếu mình cười thêm cho cậu xem thì cậu có đồng ý nói cho mình biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không?"
Chu Viên vừa nói vừa dùng tay nhéo hai má mình: "Nụ cười vô cùng chân thành."
Miêu Miêu lần đầu tiên thấy anh làm chuyện ngớ ngẩn như vậy, nhìn anh kéo khuôn mặt sue của mình đến mức không thể nhìn ra được vẻ đẹp trai nữa, vì vậy Miêu Miêu kéo tay anh xuống: "Được rồi, nói cho cậu biết."
Bình luận