Chương 64: Nhẹ Nhõm
Lúc Miêu Miêu đi ra cùng Chu Viên còn cầm theo quả táo mà chị hộ lý đã gọt cho bọn họ, ba Chu rất lúng túng nhìn bé Miêu Miêu.
Miêu Miêu lại gần, về cơ bản thì mỗi ngày ba Chu đều sẽ đến đón Chu Chu vậy nên Miêu Miêu làm bạn ngồi cùng bàn cũng coi như quen thuộc với ba Chu.
Chu Chu kéo Miêu Miêu ngồi phía ngoài trên ghế dài, ba Chu cũng ngồi xuống.
Ba Chu rất xấu hổ, bởi vì dù sao đứa bé đó cũng là con gái nhà người khác mà ông lại không quen nên hoàn toàn không biết nên nói gì để mở đầu.
Quan trọng nhất chính là, người lớn nói chuyện với trẻ con mà nhất là với trẻ con nhà người khác thì không nằm ngoài mấy câu như "Mua kẹo cho con ăn", "Mua đồ chơi cho con".
Trên người ông một phân tiền cũng không có nên tất cả mấy lời này đều không làm được.
Vậy nên liền trở thành chỉ ngồi yên ở chỗ này, bỗng Chu Viên mở miệng nói, "Ngày mai Miêu Miêu có đến trường học không?"
Bây giờ trong lòng Miêu Miêu đang có một chuyện rất rối rắm, đó chính là chị hộ lý cho bé một quả táo, Chu Chu một quả táo, bé muốn chia quả táo này cho ba Chu nhưng mà bé không chia được.
Thật ra trong nội tâm bé cũng rất muốn ăn quả táo này.
Dù sao đã đến giờ cơm mà bé còn chưa có ăn cơm đâu.
Miêu Miêu nuốt một ngụm nước bọt, sau đó mới nghe thấy Chu Viên hỏi vậy nên bé nói, "Ngày mai tớ sẽ đi học. Hôm nay không đi học là bởi vì tối qua tớ không ngủ được. Vậy nên tớ mới đến chỗ mẹ ngủ."
Sau khi Miêu Miêu nói xong lời này thì vẫn quyết định đưa quả táo cho ba Chu ngồi bên cạnh.
Ba Chu ngây người một lát, dù sao đó là quà trẻ con tặng từ chối cũng không tốt lắm, ông nói, "Cho chú ăn thì cháu phải làm sao bây giờ?"
Miêu Miêu nhìn quả táo của Chu Viên, rất có lý lẽ nói, "Con ăn chung một quả với Chu Chu, bọn con là trẻ con ăn không nhiều lắm đâu."
Lúc ở trường học bé thường xuyên ăn chung một quả táo với Tinh Tình, cậu một miếng tớ một miếng mà chia nhau ra ăn.
Ba Chu nhìn thoáng qua Chu Viên bên cạnh, cậu đã cắn quả táo một miếng.
Giờ phút này lại đang ngây ngốc nhìn về phía Miêu Miêu, mà đây cũng là lần đầu tiên ông nhìn thấy biểu cảm này.
Ba Chu lập tức cầm quả táo của Miêu Miêu đưa cho cắn một miếng, "Rất ngọt."
Chu Viên rất tự nhiên đưa quả táo mình đã cắn cho Miêu Miêu, "Cậu ăn đi."
Ba Chu: "...." Bây giờ càng ngày càng cảm thấy vợ mình nói đúng, vẫn là phải để Chu Chu ở chung với trẻ con thì hơn, tên nhóc này đã có nhiều tính người hơn rồi.
Miêu Miêu cắn một miếng sau đó lại cho Chu Viên, sau khi Chu Viên nhận lấy cũng cắn một miếng.
Ba Chu đưa quả táo mình đã cắn cho Chu Viên, "Con trai đừng để đói bụng, chỗ ba còn có một quả táo."
Mặt Chu Viên không biểu cảm, căn bản không định nhận lấy, "Ba, ba là người lớn thì phải tự mình ăn."
Ba Chu: "...." Không so được, không so được, vẫn là bị chê rồi mà còn lại bị chê một cách trắng trợn như thế.
Bình luận