Chương 62: Phỏng Đoán
Mẹ Hoa nghe được đáp án này thì có hơi nghẹn ngào, "Miêu Miêu ngoan, hai ngày nữa chắc chắn mẹ sẽ quay lại, mẹ gọi điện thoại cô Lý nói hôm nay con không đến trường, ngủ một giấc ở nhà có được không?"
Miêu Miêu mang theo tiếng khóc nức nở, dạ một tiếng.
Bây giờ mẹ phải tăng ca đến tối cũng không quay lại....
Bé nằm lì trên giường nhắm mắt lại, lông mi vẫn luôn run rẩy, vừa nhìn liền biết là không có ngủ.
Bà ngoại thấy thì có hơi đau lòng, sau khi đi ra ngoài lại gọi điện thoại cho mẹ Hoa, "Không thì để mẹ mang Miêu Miêu đến đi, bây giờ bé nhắm mắt lại cũng không ngủ được."
Mẹ Hoa nghĩ đến Miêu Miêu ở nhà dù không ngủ được cũng cũng muốn đợi cô quay về thì đôi mắt đỏ lên, nói, "Miêu Miêu rất sợ bệnh viện."
Mẹ Hoa cũng không rõ đoạn quá khứ từng trải qua kia có ý nghĩa thế nào đối với một đứa trẻ ở tuổi này như Miêu Miêu.
Nhưng mà cô không nỡ để Miêu Miêu tiếp xúc với bất cứ điều gì có liên quan đến đoạn quá khứ kia.
Bà ngoại thở dài một hơi, "Cũng không thể cả đời này đều không cho Miêu Miêu đi bệnh viện được phải không? Con bé sẽ có lúc bị cảm mạo nóng sốt gì đó. Lại nói, mẹ cảm thấy Miêu Miêu kiên cường hơn tưởng tượng của con nhiều, theo con nói thì hình như lúc trước ngay cả dũng khí nói chuyện cùng người lạ Miêu Miêu cũng không có, tiếng động hơi lớn một chút cũng sẽ hù dọa con bé, bây giờ con bé đã biết nói cảm ơn người khác, biết đi theo chúng ta đến siêu thị mua thức ăn, biết đi múa quảng trường, biết chào hỏi với mấy người già nhảy múa kia, ở trường học giơ tay trả lời câu hỏi."
Mẹ Hoa trầm mặc một chút, nói, "Vậy mẹ nói khéo với Miêu Miêu một chút đi, không nên nói vấn đề quá nghiêm trọng."
Bà ngoại thở dài, "Ừm, mẹ sẽ nói với con bé."
Bà ngoại cúp điện thoại xong thì đi vào phòng Miêu Miêu, "Miêu Miêu, dậy nào, chúng ta đi tìm mẹ con."
Miêu Miêu lập tức phủi đất ngồi dậy, "Chúng ta có thể đi tìm mẹ sao? Vậy bà cố ngoại thì làm sao bây giờ?"
"Bà cố ngoại ở nhà xem tivi chờ chúng ta trở về." Gần đây bà cố ngoại đang xem <>, còn có rất nhiều tập vẫn chưa xem.
Miêu Miêu nhanh chóng lau nước mắt, sau đó đi lấy quần áo của mình, "Bà ngoại, bà xoay người sang chỗ khác đi, cháu phải thay quần áo."
Bà ngoại vui vẻ, "Không cần bà thay giúp con sao?"
Miêu Miêu lắc đầu, "Mẹ nó ngoài mẹ ra thì không được cho người khác thay quần áo giúp con."
Bà ngoại: "...." Đó là bởi vì lúc trước bà vẫn chưa tới đây ở.
Miêu Miêu tự mình thay quần áo xong thì nhanh chóng nắm tay bà ngoại, nói với bà cố ngoại, "Bà cố ngoại, bọn con đi xem mẹ làm việc, bà ở nhà chờ bọn con nha."
Bà cố ngoại cũng không biết mẹ Hoa xảy ra tai giao thông, người già lớn tuổi nên không chịu nổi kích thích.
Bà cố ngoại vui vẻ hớn hở nói, "Đi đi đi đi, về sớm một chút."
Bình luận