Chương 45: Chạy Trốn
Tinh Tinh bối rối nhìn bé khóc, sau đó nhanh chóng đi tới, ấp úng nói, "Không sao.... Không sao.... Mình có cách."
Hai mắt Miêu Miêu đẫm lệ nhìn bé, "Cách gì?"
Tinh Tinh lau nước mắt cho Miêu Miêu, "Buổi trưa sẽ nói cho cậu."
Bởi vì Chu Viên không đến nên Miêu Miêu ngồi một mình một bàn, Tinh Tinh suy nghĩ xong liền dời ghế vào bên trong, sau đó chuyển ghế của Miêu Miêu ra hàng sau.
Thế là bàn phía trước thì trống mất hai ghế, còn chỗ của Tinh Tinh lại thành ba chỗ ngồi.
Tinh Tinh nắm tay Miêu Miêu, khí phách nói, "Mình có cách."
Đặng Phong lại gần, "Cách.... Cách.... Gì?"
Tinh Tinh thần bí nói, "Buổi trưa mấy cậu sẽ biết."
Buổi trưa ăn cơm xong là phải ngủ trưa, giáo viên sẽ tới trông coi mọi người, Miêu Miêu cũng dựa vào trên mặt bàn giống như Tinh Tinh.
Sau đó Tinh Tinh bỗng nhiên kéo tay Miêu Miêu, nhỏ giọng nói, "Chúng ta đi WC đi."
Miêu Miêu chuẩn bị giơ tay kết quả lại bị Tinh Tinh kéo lại, sau đó bé cẩn thận ngồi xổm xuống, Miêu Miêu không hiểu vì sao bé lại làm như vậy, thế là cũng cẩn thận ngồi xổm xuống theo.
Đặng Phong ở đằng sau cũng cẩn thận ngồi xổm xuống giống vậy.
Tinh Tinh dẫn đầu ở phía trước, hai cánh tay chống trên mặt đất, sau đó chậm rãi bò ra ngoài.
Miêu Miêu học theo, cùng bò ra bên ngoài theo bé.
Lúc ra khỏi phòng học, Miêu Miêu chuẩn bị đi đến nhà vệ sinh thì bị Tinh Tinh kéo đến bên cạnh một bồn hoa.
Tinh Tinh nói, "Miêu Miêu, chúng ta đến nhà Chu Viên tìm cậu ấy đi."
Đặng Phong lập tức lắp bắp nói, "Cô giáo.... Sẽ không cho bọn mình.... Đi...."
Tinh Tinh nói, "Bọn mình tự đi, không nói với cô giáo. Dù sao cũng không ngủ trưa được, trước lúc bọn họ tỉnh dậy thì chúng ta quay lại là được."
"Lúc trước ông mình bị bệnh rất nặng, sau đó liền đi đến một thế giới khác rồi chết, cũng không còn xuất hiện nữa." Tinh Tinh nói.
Chữ chết này đối với trẻ con thật sự mà nói là quá nặng nề, nhất là Miêu Miêu, lúc bé nằm ở bệnh viện thì đã nghe từng nghe qua "Sao mày không đi chết đi!", "Sớm biết là cái tai họa như thế thì lúc sinh ra nên nên té chết rồi!".
Miêu Miêu mở to hai mắt.
Tinh Tinh nắm tay Miêu Miêu, "Đặng Phong, nếu cậu sợ thì không cần đi cùng bọn mình đâu. Mình đi cùng Miêu Miêu."
Đặng Phong nói, "Mới.... Mới không sợ."
Thế là ba bạn nhỏ nắm tay nhau chạy về phía cổng trường, nhưng hiện tại trường học đang bị cấm, cổng sắt của trường học đóng lại, căn bản không ra ngoài được.
Tinh Tinh mang theo Miêu Miêu cùng Đặng Phong ngồi xổm đằng sau bồn hoa nhìn cổng sắt, bình thường đều phải có ba mẹ tới đón thì mới có thể thả bọn họ ra ngoài.
Hiện tại nhất định sẽ không để bọn họ đi ra.
Lúc này, thợ điện của trường học đúng lúc xách một cái thang đặt ở một bên.
Bình luận