Chương 27: Tâm Tư
Rạng sáng ngày thứ hai, lúc mẹ Hoa rời giường thì phát hiện Miêu Miêu đã thức dậy, bé không chỉ tự mình thức dậy mà còn thay xong quần áo, lúc này bé đang ngồi trên ban công nhìn mầm lựu.
Bên trong chậu hoa lớn ở ban công trồng mầm lựu, dĩ nhiên không phải là hạt giống lúc trước trồng được mà là mầm lựu ba Hoa mua trên mạng về.
Miêu Miêu vẫn cho là chính quả lựu lúc trước của bé trồng ra nên đối với mấy mấy mầm lựu này vô cùng có cảm tình, mỗi ngày đều sẽ đến nhìn.
Mẹ Hoa đi tới, ngồi xổm bên cạnh bé, "Hôm nay Miêu Miêu lại lớn lên một chút rồi."
Có thể nói là một câu hai ý, mầm lựu và Miêu Miêu đều đã lớn hơn một chút rồi.
Miêu Miêu ừ một tiếng, sau đó ôm nũng nịu ôm mẹ. Mẹ Hoa hôn lên trán bé rồi bế bé lên, "Có phải con đói bụng không? Hôm nay tại sao lại dậy sớm như thế?"
Miêu Miêu không nói mình mơ thấy ác mộng mà chỉ gật đầu với câu hỏi có đói hay không của mẹ, thế là mẹ Hoa đi vào phòng bếp nấu đồ ăn. Ba Hoa giờ này còn đang ngủ bù, rạng sáng đêm qua anh mới về nên ngày hôm nay cũng không thể đi tắm suối nước nóng.
Đối với vấn đề này mẹ Hoa ngược lại cũng không quá để ý, trước kia hai người đã quen thuộc với cuộc sống như này, với lại lúc gả cho ba Hoa cô đã biết đối phương bận rộn như vậy rồi.
Rất nhanh có người tới nhấn chuông cửa, mẹ Hoa nói, "Khẳng định là bạn cùng bàn của con đến rồi."
Cô vừa ra mở cửa liền thấy bạn nhỏ Chu Viên đứng bên ngoài, còn có mẹ của Chu Viên cũng tới.
"Xin chào, mau vào đi, tôi là mẹ của Miêu Miêu." Mẹ Hoa đưa tay ra chào hỏi với mẹ Chu Viên, nhà Chu Viên bình thường đều là ba của cậu đón cậu về nhà nên mẹ Chu Viên cùng mẹ Miêu Miêu cũng không quen biết nhau.
Mẹ Chu Viên là một người rất nhiệt tình, sau khi nói mấy câu trong nhóm hai người liền thêm Wechat của nhau, nói chuyện thêm mấy câu lại phát hiện hai nhà ở rất gần, chỉ đi mười mấy phút liền đến vậy nên cả hai đã hẹn gặp mặt ở chỗ này.
Miêu Miêu vốn rất hồi hộp, bởi vì đây là lần đầu tiên có người đến nhà bé chơi, nhưng lúc nhìn thấy Chu Viên cảm giác này lại giảm bớt không ít.
Chu Viên cùng mẹ Chu ngồi trên ghế sa lon, mẹ Hoa còn phải đi sắp xếp hành lý một chút. Miêu Miêu muốn đi theo mẹ phụ xếp hành lý nhưng bé không dám nói trước mặt mẹ Chu, bé có hơi sợ hãi.
Nhưng Chu Viên lại ở đây, Miêu Miêu theo bản năng cảm thấy như vậy là không tốt lắm, thế là bé ngồi yên trên ghế sa lon tiếp tục bồi Chu Viên và mẹ.
Mẹ Chu tất nhiên biết con trai làm sao có được ba bông hoa hồng đó nên cũng sinh lòng yêu thích bé gái này, nhất là khi thấy được dáng vẻ thẹn thùng của bé thì càng thêm thích, mặc dù cô đã có một đứa bé nhưng rõ ràng là cô không cảm nhận được loại cảm giác có con chút nào.
Đối với cô mà nói trẻ con như Miêu Miêu quả thực là đang dụ cô sinh thêm đứa nữa.
Vừa vặn lúc này nhìn thấy trên tường có dán ba bông hoa hồng, thế là mẹ Chu nhịn không được đùa bé, "Miêu Miêu được ba bông hoa hồng, quá giỏi!"
Bình luận