🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Đáng Thương

Giáo viên thể dục thân hình cường tráng, giờ lại ngồi xổm ở một góc trên sân trường vô cùng ủy khuất thật sự phù hợp với thiết lập mà Chu Viên đã nói.

Chu Viên thả tay Miêu Miêu ra, sửa sang lại tóc cho bé, vừa rồi đi quá nhanh nên tóc mái trước trán có hơi rối, "Miêu Miêu có biết lát nữa nên nói cái gì với giáo viên thể dục không?"

Trong lòng Miêu Miêu cực kỳ áy náy, nhưng bé vẫn hơi thiếu kinh nghiệm nên không biết nói thế nào.

"Học theo mình nè." Chu Viên giả thành giọng của Miêu Miêu, "Thầy Quan, em xin lỗi vì đã hù dọa thầy."

Cậu vừa nói vừa lấy một túi thịt khô nhỏ bên trong túi áo ra, "Sau đó cậu đưa cái này cho thầy là thầy ấy sẽ  biết về sau mình không còn đói bụng nữa, thầy sẽ tha thứ cho cậu."

Miêu Miêu gật đầu, chạy từng bước nhỏ tới.

Giáo viên thể dục đang đưa lưng về bên này, ngồi xổm ở một góc trên sân trường. Tư thế này hoàn toàn giống hệt tư thế của Miêu Miêu trong lớp học vừa rồi.

Dưới sự cổ vũ của Chu Viên Miêu Miêu đi tới phía sau giáo viên thể dục, bóng lưng to con nhìn qua xác thật không dọa người làm Miêu Miêu có thêm dũng khí.

"Thầy Quan...." Miêu Miêu nhỏ giọng kêu.

Giáo viên thể dục tiếp tục đưa lưng về phía bé, không quay đầu lại, Miêu Miêu có chút sốt ruột, bé lấy dũng khí lại gần thêm một chút, sau đó cao giọng gọi, "Thầy Quan...."

"Hả?" Thầy Quan chép miệng quay đầu lại, buồn bã nhìn tiểu Miêu Miêu.

Miêu Miêu vốn dĩ đến để xin lỗi. Nhưng bé quá khẩn trương, bên trong cái đầu nhỏ hiện giờ đang hỗn loạn, bé đưa tay ra, "Em cho...."

Thầy Quan nhận lấy, sau đó nhìn về phía Miêu Miêu, thầy rất cường tráng, chỉ khi ngồi xổm xuống như vậy mới cao bằng Miêu Miêu.

Thầy Quan nhỏ giọng nói, "Vậy em sẽ học tiết thể dục sao?"

Miêu Miêu gật đầu, lúc này bé mới cảm giác được thầy giáo sẽ không giống những người kia, bé không rõ vì sao lúc đó mình lại nhận lầm.

Bé ngồi xổm xuống, "Em sẽ học thể dục."

Thầy Quan giống như thở phào một hơi, mở thịt khô ra sau đó tách thành hai nửa, cho Miêu Miêu một nửa, "Mỗi người một nửa."

Miêu Miêu nhận lấy, bắt đầu ăn.

Giáo viên thể dục cũng bắt đầu ăn, vừa ăn vừa buồn bã nói, "Thầy có phải rất dữ.... hay không? Cho nên em mới cảm thấy thầy muốn đánh em...."

Miêu Miêu nghe được thầy đang buồn, nhỏ giọng nói, "Không có...."

Ngay cả một chút sức thuyết phục trong giọng nói cũng không có.

"Hiệu trưởng nói, thầy là một người lớn thì phải có uy tín của mình, nếu như giọng nói của thầy không lớn thì các bạn nhỏ sẽ không nghe được thầy đang nói gì...." Thầy Quan giơ tay, "Nếu không sẽ không có cơm ăn...."

Miêu Miêu suy nghĩ, thì ra là như vậy, phòng học rất lớn, nếu như giáo viên nói chuyện nhỏ thì các bạn học đều không nghe được thầy cô đang nói gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...