🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Chúng ta sẽ không bao giờ nhắc đến nữa

Chương này hơi dài nên hy vọng các bạn sẽ đọc hết 😘❤
Mình định sẽ chia đoạn kết làm hai phần nhưng lại thấy đây cũng đã là chương 100. Mình thấy kết thúc ở chương 100 là một điều tốt đẹp nên đã gọp lại làm một chương dài như này.
Mong các bạn đọc truyện vui vẻ. "

------------

Sau cuộc ân ái của Vũ Thiên Phong và Hàn Tử Huyên đêm qua. Kết quả, sáng hôm sau khi Hàn Tử Huyên thức dậy với vẻ đầy mệt mỏi. Đêm qua bị anh hành hạ, làm hôm nay toàn thân cô đau nhức, hai chân cũng vì vậy mà mệt lả như muốn rơi ra.
Hàn Tử Huyên cố gắng ngồi dậy, y phục hôm qua bị anh thô bạo xé rách nên cô chỉ đành mặc áo của anh. Lấy trong tủ áo của Vũ Thiên Phong một chiếc áo sơ mi trắng, Hàn Tử Huyên nhanh chóng vào nhà tắm. Nhìn trong gương, cô gần như không thể tin nỗi, khắp người đều là dấu vết mà đêm qua Vũ Thiên Phong để lại cho cô.

Hàn Tử Huyên đi đến và bật vòi sen, cô dùng sửa tắm và liên tục chà thật mạnh vào người. Vì ngay lúc này, cô vẫn còn cảm nhận được mùi hương của Vũ Thiên Phong đang ở trên người mình. Hàn Tử Huyên vừa kì cọ cơ thể, nhớ đến lời Vũ Thiên Phong đêm qua đã nói với mình:

" Hàn Tử Huyên, em có biết, hai năm em bỏ đi, mỗi giây mỗi phút tôi vẫn nhớ đến em. "

Hàn Tử Huyên vừa nhớ đến câu ấy, cô vừa kì đến khi da đỏ hết cả lên cô mới ngừng xả nước và mặc áo.

Bước ra khỏi nhà tắm, Hàn Tử Huyên có ý định mở cửa để rời khỏi Vũ gia, nhưng khi cô vừa mở lại bị Hoàng Trầm và Hoàng Mộc đứng trước cửa, không cho cô rời khỏi phòng nửa bước. Cô nghĩ, anh cho người canh giữ, không cho mình rời khỏi, nhưng cô lại còn rất nhiều đường để trốn thoát.

Hàn Tử Huyên nhanh chân chạy đến bên cửa sổ bên ngoài. Tuy phòng của anh nằm trên lầu, từ trên nhìn xuống rất cao. Nếu tiếp đất không đúng tư thế nhất định sẽ bị thương, nhưng chỉ có cách này mới có thể rời khỏi đây. Cô định trèo ra cửa sổ nhưng ngay cả cửa sổ anh cũng khóa nó. Hàn Tử Huyên tức giận, đi đến cửa và gào hét:

" Vũ Thiên Phong, anh mau thả tôi ra. "

Sau khi đã la hét đến đau cả cổ, nhưng vẫn không hề có động tĩnh gì. Hàn Tử Huyên với vẻ mặt đầy thất vọng đi đến bên giường và ngồi xuống. Cô cúi đầu xuống, nước mắt cũng từ khóe mắt cô chảy dài, rơi ướt tay áo.

" Tại sao lại đưa tôi về đây chứ?
Tại sao lại đưa tôi về nơi mà tôi muốn quên nhất chứ? "

Đột nhiên lúc này cửa phòng mở ra, Vũ Thiên Phong tay cầm theo dĩa thức ăn, gương mặt anh vui vẻ biết bao. Quả nhiên, đến bây giờ, Vũ Thiên Phong vẫn còn có sự xao xuyến đối với Hàn Tử Huyên. Nhìn thấy cô đang ngồi bên giường, anh liền tiến đến và nói:

" Em thức rồi sao?
Anh còn định để em ngủ thêm lát nữa "

Vũ Thiên Phong đặt dĩa thức ăn xuống nền nhà, anh khom người khiến tư thế của hai người vô cùng ám muội. Vũ Thiên Phong lấy tay nâng khuôn mặt cô lên, nước mắt cũng rơi xuống, anh dịu dàng lấy tay lau đi nước mắt của cô rồi nói:

" Sao vậy? Sao em lại khóc?
Về Vũ gia làm em vui đến vậy sao? Hay là, do chuyện đêm qua làm em vui đến khóc? "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...