Chương 71: 71
Tô Yến bĩu môi, lẩm bẩm, "Đồ keo kiệt,", nhưng Norn không nghe rõ, dồn hết tâm trí vào tình trạng cơ thể của Tô Yến.
"Em có biết em dọa chết anh rồi không?" Norn gõ mạnh hai cái vào mặt kính, như thể đang nhéo trán Tô Yến.
Nghe vậy, ánh mắt Tô Yến tối lại, rồi nhanh chóng nhìn thẳng vào Norn, chăm chú ngắm nhìn đôi mắt tím của anh, như muốn khắc sâu hình ảnh ấy vào tận đáy tim.
"Norn."
"Ừ?" Norn dịu dàng đáp, khóe miệng nở nụ cười quen thuộc mà Tô Yến luôn nhớ thương.
Trong khoảnh khắc ấy, vành mắt Tô Yến bỗng nóng lên, hắn vội quay đầu đi, dụi mặt vào gối lau đi khóe mắt đang ươn ướt, "Norn, nếu như... nếu một ngày nào đó em thật sự..."
"— Không có nếu như! Sẽ không có chuyện đó." Norn cắt ngang lời Tô Yến, giọng chắc nịch. Nhưng nếu nghe kỹ, vẫn có thể nhận ra sự run rẩy khe khẽ trong âm cuối, "Em phải dưỡng bệnh cho tốt, không được nghĩ bậy nghĩ bạ."
Tô Yến lại chỉ cười nhẹ, ánh mắt cong cong như trăng non, trong đó dập dềnh từng gợn sóng lấp lánh, khiến cả người hắn toát lên vẻ mong manh dễ vỡ.
"Norn, anh có biết về định lý Poincaré không?" (Còn gọi là Định lý hồi quy Poincaré.)
"Nghĩa đại khái là: Trong một hệ thống kín, bất kỳ hạt nào sau một khoảng thời gian đủ dài sẽ nhất định tiến gần về vị trí ban đầu."
Tô Yến ngẩng lên, trong mắt chỉ còn lại bóng dáng duy nhất của Norn, "Cho nên anh đừng sợ, em chỉ là trở về điểm xuất phát của chúng ta mà thôi..."
Trong lòng Norn bỗng cảm thấy tim mình run lên dữ dội, như bị ngâm trong giấm chua — vừa đau đớn vừa cay xót, cổ họng nghẹn ứ, anh không thốt ra nổi một lời nào, chỉ có thể nhìn Tô Yến bằng ánh mắt đầy bi thương.
Nhưng Tô Yến vẫn kiên định mà dịu dàng đối diện anh, "— Tin em đi, chỉ cần thời gian vẫn còn trôi, tại một thời khắc nào đó của tương lai, chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
......
Lần tỉnh lại này của Tô Yến kéo dài không lâu, chỉ gắng gượng nói vài câu qua lớp kính với Norn, rồi lại kiệt sức thiếp đi.
Norn áp hai tay vào kính, nắm chặt thành nắm đấm, vẻ mặt không thể đoán được cảm xúc, "Flay, bắt đầu đi..."
"Anh chắc chắn chứ?" Giọng nói Flay mang theo chút do dự, "Điện hạ chắc chắn sẽ không đồng ý."
"Nhưng Yến Yến sắp không chống đỡ nổi rồi." Norn cụp mắt, trong đáy mắt là nỗi buồn sâu không thấy đáy, "Chỉ cần thuốc có thể chế tạo nhanh hơn một ngày, cơ hội sống sót của Yến Yến sẽ tăng thêm một phần."
Một lúc lâu sau, Flay mới khẽ thở dài, "Được, tôi đi chuẩn bị."
Norn lại đứng bất động bên cạnh khoang vô trùng thật lâu, rồi mới gọi trùng tộc truyền tin, triệu tập Luka và Dora tới.
"— Trước khi ta trở về, mọi việc của chủng tộc giao cho các ngươi và Feige cùng nhau xử lý. Nếu nửa năm sau, vẫn không có tin tức gì của ta... thì hãy bắt đầu quy trình chọn trùng vương mới."
Bình luận