Chương 70: 70
"Mày dám!" Norn gào lên, con ngươi dán chặt vào bàn tay của Hazel đang đặt trên cổ giáo sư Kiều.
"Xem tao có dám không?" Hazel nhướng mày, giọng đầy khiêu khích.
Mặt giáo sư Kiều đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, nhưng liên tục chớp mắt ra hiệu cho Norn: Đừng lo cho ta......
"Được! Tao thả Riley, mày thả giáo sư Kiều, thế nào?" Norn hít sâu một hơi, nhẫn nhịn thỏa hiệp.
"Một mình Riley thì không đáng giá đến thế đâu." Sự tham lam và tàn nhẫn của Hazel lúc này lộ rõ không che giấu, "Tao muốn rời khỏi thủ đô an toàn, tốt nhất là cùng Riley."
Ánh mắt Norn trầm xuống, liếc nhìn giáo sư Kiều một lần nữa, "Được."
Mắt giáo sư Kiều đầy vẻ lo lắng, không ngừng ra hiệu: Không được!
Hazel liếm liếm chiếc răng nanh nhọn hoắt, liếc nhìn giáo sư Kiều hành động bất tiện, ánh mắt ánh lên vẻ khó lường
"Giáo sư?!"
Một tiếng gọi quen thuộc khiến Norn ngoảnh đầu, "Yến Yến?!"
Tô Yến bước nhanh lên trước, khuôn mặt còn nguyên vẻ kinh hoảng chưa kịp thu lại.
Sắc mặt Norn rất khó coi, cởi áo khoác ngoài choàng lên người Tô Yến, giọng nghiêm nghị, "Anh không phải đã bảo em phải ở lại hậu phương sao?!"
Nhưng lúc này Tô Yến không vội giải thích, hắn hít sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, "Hazel, anh muốn làm gì?"
Nếu nói trên đời này ai tham lam vô độ, thì Hazel chắc chắn đứng nhất, không ai dám nhận đứng nhì.
Anh ta dùng ánh mắt trần trụi quét tới quét lui trên người Tô Yến, trong đầu nảy ra một ý nghĩ táo bạo đến mức điên cuồng, "Tao không cần Riley nữa, tao lấy ông già này đổi lấy Tô Yến, thế nào?"
Nghe thấy câu này, sát khí trên người Norn bùng phát dữ dội, như sóng lớn nhấn chìm Hazel, từng chữ từng chữ như được ép ra từ kẽ răng, "Mày, thật, to, gan, lắm!"
Hazel đối mặt trực tiếp với áp lực như ngọn núi đè nát của Norn, mới biết được rốt cuộc trùng vương thật sự đáng sợ đến mức nào, thậm chí trong lòng còn thoáng hối hận về đề nghị vừa rồi.
Nhưng lời đã nói ra, nào dễ dàng thu lại.
Hazel chống tay lên xe lăn, miễn cưỡng giữ vững cơ thể.
Đúng lúc đó, Giáo sư Kiều, người đang bị siết chặt cổ, bất ngờ vùng vẫy điên cuồng, cố gắng hết sức lao người về phía tay cầm của xe lăn: bao năm qua ông đã sớm sống đủ rồi, đến thời khắc cuối cùng này, ông không muốn liên lụy đến đứa trẻ.
"Giáo sư!" Tô Yến sốt ruột kêu lên.
Hazel vội vàng dùng hai tay ngăn chặn hành động của Giáo sư Kiều, quát lên, "Đừng nhúc nhích!"
Không thể mang theo một ông già cứng đầu thế này — anh ta chẳng có khả năng vừa chạy trốn vừa phải canh chừng kẻ có thể tự sát bất cứ lúc nào.
"Thân thể của Tô Yến chắc cũng không chống đỡ được lâu nữa nhỉ?" Hazel như chợt nhớ ra điều gì, nở nụ cười xảo trá, "Bên chỗ Riley còn có chút đồ, biết đâu lại hữu ích đấy."
Bình luận