Chương 62: 62
Cơn bão dư luận do video trên mạng tinh cầu gây ra đã vượt xa khỏi tầm kiểm soát của Kinh Trập.
Việc cấm thí nghiệm gen trên sinh vật sống đã được ghi rõ ở dòng cuối của trang đầu tiên trong Hiến pháp Đế quốc, đó là ranh giới đạo đức tối thiểu của loài người.
Phòng thí nghiệm bị phanh phui lần này đã đủ để khiến mọi người phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng làm dấy lên nỗi hoảng sợ — lấy trùng tộc làm vật thí nghiệm, liệu Đế quốc có thể chống lại cơn thịnh nộ từ sự tấn công của bọn họ không?
Phải thừa nhận, nỗi lo lắng đó là rất có lý.
Ít nhất thì lúc này, Abraham cũng không thể cản nổi đợt đột kích của trùng tộc.
Dora phì một ngụm máu ra, nhìn bóng lưng tinh hạm thuôc về Abraham đang hoảng hốt tháo chạy, khinh thường cười lạnh: "Nguyên soái? Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ mềm yếu mà thôi."
"Ê! Nói 'nguyên soái' thì làm ơn thêm cái họ vào nhé?" Tiêu Mịch Sơn ở đầu bên kia thông tin, không chút hình tượng mà trợn trắng mắt.
"Đâu phải tất cả nguyên soái đều giống Abraham đâu." Tiêu Mịch Sơn chỉnh lại cổ áo, rồi hỏi, "Này, trùng vương của các cậu đâu rồi?"
"Tiêu Mịch Sơn?" Norn khoanh tay đi tới, lông mày nhíu chặt, "Mau đóng hệ thống phòng thủ của Ouduna, cho chúng tôi vào ngay!"
"Đó là thái độ cầu xin người khác đấy à?" Tiêu Mịch Sơn trừng to mắt, lạnh lùng hừ một tiếng cực kỳ không khách khí.
"Tôi không có thời gian đùa giỡn với cậu, nhanh lên!"
Tiêu Mịch Sơn thấy sắc mặt Norn hông ổn, cũng nghiêm túc lại, quay người dặn phó quan, "Đi tắt hệ thống phòng thủ, rồi ra thông báo trấn an dân chúng."
Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Tiêu Mịch Sơn quay lại hỏi, anh rất hiếm khi thấy Norn lo lắng như vậy.
"...Không có gì. Chuyện tấn công hành tinh thủ đô, gặp mặt rồi nói." Norn phẩy tay, cắt đứt cuộc gọi.
Norn sải bước đi sâu vào trong khoang buồng sinh học, nơi đó Tô Yến đang quấn chăn, cuộn tròn ngủ ngon lành trên ghế, nhưng đôi môi lại tái nhợt một cách bất thường.
Norn lo lắng nhìn, những ngày qua Tô Yến luôn trong tình trạng uể oải, hết ngủ gật rồi lại ngáp ngủ suốt.
Flay đã kiểm tra nhiều lần mà vẫn không tìm ra vấn đề, điều đó càng khiến Norn lo lắng hơn.
"Yến Yến? Tỉnh dậy đi, chúng ta tới nơi rồi."
"Ưm..." Tô Yến cố gắng mở mắt ra, chỉ cảm thấy cơn đau âm ỉ ở lồng ngực mấy ngày qua càng trở nên rõ rệt hơn, "Hít ——"
"Sao vậy? Có phải ——"
"Em không sao." Tô Yến khẽ cười, ngắt lời Norn, "Chỉ là tay bị đè tê thôi."
"Dựa vào như vậy mà không tê mới lạ." Norn miệng thì càm ràm, nhưng tay lại rất thành thạo xoa bóp vai cho hắn, "Đỡ hơn chưa?"
"Đỡ rồi đỡ rồi." Tô Yến chớp chớp mắt, "Đến Ouduna rồi à? Sao không thấy quân đội đế quốc đâu?"
"Bị đuổi đi rồi." Norn nói với giọng điệu thoải mái, "Chút nữa chúng ta sẽ lên hành tinh chính của Ouduna, lúc đó em có thể nghỉ ngơi thật tốt."
Bình luận