Chương 50: 50
Sáng hôm sau.
Tô Yến được Flay đưa vào một căn phòng đầy những cánh tay máy và các loại bình lọ chai, ánh đèn bật sáng choang, khiến Norn cảm thấy hoang mang trong lòng.
Cánh cửa lớn chậm rãi đóng lại, Norn chợt nhớ đến lần đầu tiên Tô Yến phát bệnh trước mặt mình, hình như cũng là như thế này, anh đứng bên ngoài, nhìn cánh cửa dần khép lại.
Ngón cái của Norn khẽ động, cảm giác nóng rát của giọt máu dường như vẫn còn lưu lại trên mu bàn tay.
"Yến Yến......"
Khi cánh cửa sắp khép lại, Tô Yến quay đầu lại, đôi mắt dưới ánh đèn hiện lên vẻ mong manh tinh tế, ánh mắt như chứa đựng muôn ngàn lời chưa nói.
Một tiếng "cộc" vang lên, như gõ vào tim Norn.
Con robot đồng hành cũng lẽo đẽo theo sau Norn, đầu nó xoay vài vòng, phát ra tiếng "cạch cạch" nho nhỏ, hiển nhiên đã lâu chưa được tra dầu bôi trơn.
Nó dường như cảm nhận được tâm trạng lo lắng của Norn, chiếc loa nhỏ bật lên, lại bắt đầu phát bài hát duy nhất trong kho nhạc của nó, "Mặt trời đỏ rực treo trên cao, bên dưới có hai đứa bé ngoan..."
Norn không nhịn được đặt tay lên đầu robot, đó là một động tác vuốt ve.
"LY321004." Norn nhẹ nhàng đọc mã số của robot này, "Cậu có tên không?"
Nó nghiêng đầu khó hiểu, lần này tiếng "cạch cạch" rõ ràng vang to hơn.
"Nó không có tên."
Giọng Kinh Trập vang lên, "Bởi vì lúc trước mẹ định để điện hạ đặt tên cho nó, đáng tiếc, bà không chờ được đến ngày đó."
"Mẹ?"
"Mẹ tôi, cũng là mẹ của điện hạ." Giọng Kinh Trập lần đầu tiên lộ ra cảm xúc mơ hồ, "Tôi không hiểu vì sao bà cứ bắt tôi gọi bà là 'mẹ'."
"Bà ấy là một... người như thế nào?" Ánh mắt Norn lơ đãng, người như thế nào mới có thể nuôi dạy ra Tô Yến, một người nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng thực ra lại mềm mỏng đến thế?
"......"
Kinh Trập im lặng một lúc lâu, "Tôi... không tìm được từ ngữ nào của loài người để hình dung bà ấy..."
"—Anh có biết nguồn gốc của mã số LY321004 không?" Kinh Trập đột nhiên chuyển chủ đề.
"Khi đó điện hạ mới chỉ hai tuổi, đi còn loạng choạng. Nhưng mẹ lúc đó rất bận, tôi vẫn chưa thể tự do di chuyển như bây giờ, nên mẹ đã chế tạo một robot đồng hành, điện hạ rất thích nó."
"Mã số LY321004 ban đầu là do mỗi sáng mẹ sẽ thay đổi, chỉ cần điện hạ thấy mã số được đổi, sẽ hiểu rằng mẹ đã đến thăm ngài ấy."
"Mã số đó có nghĩa là: Tinh lịch năm 5032, ngày 4 tháng 10 — love you."
Norn hít sâu một hơi, "Vậy nên sau ngày đó..."
"Kể từ ngày 4 tháng 10 năm 5032 theo Tinh lịch, mã số ấy chưa từng được thay đổi nữa." Giọng Kinh Trập trở nên trầm lắng.
Vậy thì, từ ngày đó trở đi, khi Tô Yến giữ con robot ấy bên mình, ngày ngày nhìn vào mã số hiển thị trên màn hình của nó, trong lòng em ấy đang nghĩ gì?
Bình luận