Chương 49: 49
Vị trí của nền văn minh cơ khí nằm trong một hệ sao hoàn toàn mới chưa được thăm dò, cách hệ sao I8 không quá xa.
Nơi này rất giống với Ngân Hà, quê hương ban đầu của loài người, cũng là một thiên hà xoắn ốc tuyệt đẹp.
Xung quanh chứa đầy vật chất khuếch tán, từ xa nhìn lại như một tấm lụa trắng phát sáng giữa màn đêm đen tuyền. Vì thế, Tô Yến đặt cho nơi này cái tên là "Tinh Hồ Lụa Trắng".
Nền văn minh cơ khí tọa lạc ở nhánh xoắn trái của Tinh Hồ Lụa Trắng.
Khi băng qua cụm sao rải rác, Tô Yến và Norn may mắn quan sát được tàn tích của một đám mây phân tử — đó là một dải mây phân tử dạng sợi đỏ rất mảnh, cắt chéo qua trung tâm cụm sao, trông như con ngươi dọc của loài mèo.
"Đẹp quá."
Tô Yến nhìn hình ảnh truyền về từ kính thiên văn vô tuyến, không khỏi thán phục. Dù có bao nhiêu tri thức đi chăng nữa, con người rồi cũng phải cúi mình trước vẻ đẹp kỳ vĩ mà tạo hóa ban cho vũ trụ.
Norn chưa từng thử quan sát vũ trụ theo cách này, nhìn đôi mắt mở to đầy kinh ngạc của Tô Yến bên cạnh, trong lòng bỗng chốc bừng tỉnh: Thì ra trong mắt Tô Yến, vũ trụ lại đẹp như thế này.
Không giống như chiến binh nhìn vũ trụ như chiến trường, hay những kẻ đầy tham vọng xem nó như bàn cờ, thì trong mắt Tô Yến, vũ trụ giống như một chiếc kính vạn hoa — mỗi một mặt đều duy mỹ, đều mê hoặc lòng người.
"Nếu như trong không gian không ẩn chứa máu tươi của biết bao người vô tội, có lẽ em sẽ yêu thích nó hơn." Tô Yến chớp mắt, thở dài buông một câu.
Norn không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể ôm người bên cạnh chặt hơn một chút.
"Chiến hạm sẽ hạ cánh trong mười phút nữa, xin hãy chuẩn bị." Giọng Kinh Trập vang lên đúng lúc.
"Sắp đến rồi à?" Tô Yến ngạc nhiên ngẩng đầu.
Từ cửa sổ phi thuyền nhìn ra, tinh hạm đã tiến vào tầng khí quyển của hành tinh.
Norn cũng hiếu kỳ nhìn qua ô kính, dường như đang là buổi tối nên khung cảnh mờ mịt khó thấy rõ, nhưng với thị lực của trùng tộc, vẫn nhận ra bề mặt hành tinh này lại được bao phủ bởi những lớp băng dày đặc.
"Đó là mặt khuất ánh sáng mặt trời, quanh năm không được chiếu sáng nên có rất nhiều sông băng." Tô Yến hứng thú giải thích cho Norn.
"Nền văn minh cơ khí là một hành tinh bị khóa thủy triều bởi ngôi sao chủ, mặt khuất ánh sáng có nhiều sông băng chằng chịt, còn mặt hướng về phía mặt trời thì quanh năm nóng như thiêu đốt. Nơi duy nhất thích hợp cho sự sống là vành đai hoàng hôn."
Cùng lúc lời của Tô Yến vang lên, chiến hạm bắt đầu di chuyển chậm rãi, băng tuyết dần dần giảm đi, rải rác ít dần rồi chuyển thành mặt biển.
Lúc này, bầu trời dần sáng lên, từ đường chân trời phía xa hiện ra một vầng sáng chói lóa, tựa như cảnh bình minh xé rách màn đêm.
"Em thích đi từ mặt tối đến vành đai hoàng hôn, như vậy lúc nào cũng là bình minh, chứ không phải hoàng hôn."
Tô Yến mỉm cười, ánh mắt cong cong, hưng phấn chỉ tay ra ngoài cửa sổ, "Nhìn kìa! Kia là nhà em, bên cạnh là xưởng làm việc của em!"
Bình luận