Chương 43: 43
Mắt Tô Yến tối sầm lại, "Vậy thì giữa chúng ta không còn gì để nói nữa."
"Tôi thừa nhận, lúc đầu nhắc đến chuyện Tô Hi Nhĩ với cậu, đúng là muốn chuyển sự chú ý của cậu." Việt Hàm Bách thở dài.
"Nhưng tôi tuyệt đối không muốn cậu bị cuốn vào chuyện năm đó, tôi đã có lỗi với mẹ cậu, không thể tiếp tục có lỗi với cậu nữa."
Tô Yến cười nhạo một tiếng, "Ông không nói, chẳng lẽ tôi không tra ra được sao?"
"Tiểu Yến......"
Tô Yến kéo nhẹ tay áo của Norn, ra hiệu rằng bọn họ có thể đi được rồi.
Khi đi ngang qua Việt Hàm Bách, Tô Yến vẫn nghiêng đầu, khẽ nói một câu,
"Hãy mang Việt Tu đi đi, cậu ta không qua khỏi đâu."
Không để ý đến ánh mắt phức tạp của Việt Hàm Bách, Norn đưa Tô Yến trở về nhà.
Norn cúi người xuống, một tay luồn qua dưới đầu gối Tô Yến, tay kia ôm lấy eo hắn, nhấc bổng Tô Yến lên khỏi xe lăn.
Tô Yến ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực Norn, tiếng tim đập mạnh mẽ của trùng tộc xuyên qua lồng ngực truyền đến, từng nhịp, từng nhịp khắc sâu vào màng nhĩ Tô Yến.
"Norn."
"Có chuyện gì?" Norn kéo người trong lòng mình sát lại hơn.
"Năm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Giọng của Tô Yến nghe có chút buồn bực.
Norn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bế Tô Yến trở lại giường bệnh, "Muốn biết thì chúng ta cùng đi tra, anh vẫn luôn bên cạnh em mà."
Tô Yến nắm lấy ngón tay của Norn, "Vậy chúng ta hứa rồi đấy."
"Ừm, hứa rồi." Norn đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu Tô Yến, hết mực cưng chiều tính khí trẻ con hiếm có của người trong lòng.
"Điện hạ, đến giờ thay thuốc rồi." Flay điều khiển robot y tế đến đúng lúc.
Nhắc đến thay thuốc, Tô Yến lập tức rụt vào lòng Norn, thể hiện rõ sự phản kháng.
Norn kéo chăn trên chân Tô Yến ra, tay còn lại vỗ nhẹ vào lưng hắn, "Không sao, chỉ một lát là xong thôi."
Vết thương ở tay đã có dấu hiệu lành lại, nhưng vết đâm xuyên ở chân vẫn là vấn đề nan giải.
Do hầu hết các tế bào mới sinh trong cơ thể Tô Yến đều tập trung vào việc sửa chữa những tổn thương bên trong, quá trình lành vết thương ngoài da của Tô Yến chậm hơn người bình thường rất nhiều.
Mỗi lần thay thuốc làm sạch vết thương đều là một loại tra tấn không nhỏ đối với người sợ đau như Tô Yến.
Flay ra tay nhanh gọn, phối hợp giữa nhíp và dao nhỏ một cách thành thạo.
Norn nhìn mà lòng quặn lại, trên bắp chân vốn trắng nõn lại xuất hiện một lỗ máu khiến anh không khỏi cảm thấy trước đây xử lý Kì Sâm vẫn còn quá nhân từ.
Flay băng bó lại vết thương bằng băng gạc sạch, hài lòng nói: "Tình trạng đã tốt hơn hôm qua rồi, thêm một thời gian nữa sẽ không cần thay thuốc mỗi ngày nữa."
Bình luận