Chương 37: Nguy hiểm
"Nhị......Nhị điện hạ."
Kì Sâm quỳ ngồi ở cuối giường, lặng lẽ dựa hông vào cột giường, toàn thân không kìm được mà run rẩy.
Cậu ta không biết gần đây Hazel phát điên cái gì, mà thủ đoạn hành hạ người càng ngày càng đáng sợ, những ngày qua trên người cậu ta đã chất chồng không ít vết thương lớn nhỏ.
Hazel khép mắt, lười nhác tựa vào gối, thần sắc chán nản, không mấy hứng thú.
"Ngài nếu không có mệnh lệnh gì khác thì..." Kì Sâm dè dặt mở miệng, giọng khàn đặc.
"Kì Sâm."
Nhịp thở của Kì Sâm thoáng rối loạn, sau đó càng cúi thấp đầu hơn, "Có thần."
"Nếu để cậu đi hòa thân với trùng tộc, cậu có nguyện ý không?"
"Điện... điện hạ, ngài đừng nói đùa, người đi hòa thân không phải đã... đã được quyết định rồi sao?" Kì Sâm gượng gạo nặn ra một nụ cười, hơi thở bất giác trở nên nặng nề.
Hazel bật cười đầy ẩn ý, mở mắt ngồi dậy, "Tại sao, không muốn đi à?"
"......Điện hạ, trùng tộc khét tiếng tàn ác..."
"Đúng vậy." Hazel nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Kì Sâm, tựa như đang nhìn xuyên qua cậu ta để thấy một người khác, "Chẳng ai tự nguyện cả."
Sau một lúc lâu, như thể vừa nhớ ra chuyện thú vị nào đó, Hazel nâng cằm Kì Sâm lên, "Nếu ta nói, bệ hạ định dùng Kì gia làm của hồi môn thì sao?"
"Cái gì?!"
Kì Sâm giật bắn người, trợn tròn mắt.
"Cậu thất thố rồi." Hazel nhạt nhẽo thu tay lại.
Dù là kẻ phế phẩm, nhưng lại thiếu mất sự cao ngạo, lạnh lùng cùng dáng vẻ thanh nhã như người kia.
Nhưng Kì Sâm lúc này không còn tâm trí để nghĩ nhiều nữa, cậu ta vội quỳ bò lên hai bước, kéo góc áo Hazel, "Ngài nói cái gì gọi là làm của hồi môn? Kì gia... sẽ được đưa cho Tô Yến sao?"
Hazel giật tay áo về, thản nhiên bước xuống giường, "Ý bệ hạ đã quyết, nghị viện cũng không thể phản đối, về phần ngươi—"
Anh ta liếc nhìn vẻ mặt phẫn nộ, nắm chặt tay của Kì Sâm, "Bản điện hạ tự nhiên sẽ bồi thường cho ngươi."
Nói xong, Hazel xoay người rời đi.
Chỉ để lại một mình Kì Sâm ngồi phịch xuống giường, sắc mặt tối tăm.
......
Flay có chút đánh giá thấp ảnh hưởng của thuốc mới đối với Tô Yến.
Ngày hôm sau, Tô Yến vẫn mơ màng, cả người dựa vào lòng Norn ngủ gà ngủ gật, chẳng buồn để ý đến ai.
Mấy lần Norn định vào bếp nấu gì đó, nhưng Tô Yến trong mơ vẫn nắm chặt lấy vạt áo anh không chịu buông.
Không còn cách nào, Norn thở dài, "Yến Yến, dậy ăn chút gì được không?"
"Ưm..." Tô Yến khẽ cựa đầu, vẫn là dáng vẻ mơ màng.
Norn hiểu đây chính là sự đồng ý, liền gọi Kinh Trập nấu một nồi cháo hải sản đặc sánh theo khẩu vị thường ngày của Tô Yến.
Bình luận