Chương 34: Sai lầm
Tô Yến ngây người chớp chớp mắt, "Anh——"
Norn nhìn mà lòng ngứa ngáy, cúi đầu hôn mạnh lên gò má mịn màng của Tô Yến.
"!" Tô Yến giật mình, hai tay ôm lấy mặt Norn, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới, như thể nhất định phải tìm ra điều gì đó.
"Yến Yến......" Norn ngoan ngoãn để mặc người kia tùy ý khám xét.
Tô Yến khẽ nhăn mũi, biểu cảm khó mà nói rõ, "Trông cũng không đáng sợ lắm nhỉ..."
Norn buồn cười, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay của Tô Yến, "Em đừng nghe bọn họ nói nhảm, nếu em thực sự tò mò về trùng tộc, thì chồng sẽ——"
"Cho em xem tùy thích."
Nói xong, còn cố ý dang rộng hai tay, ra vẻ mặc người hái lượm.
Tô Yến đẩy Norn ra, hừ nhẹ một tiếng, "Em chẳng thèm tò mò đâu."
Bị anh trêu chọc như vậy, chút bực bội trong lòng Tô Yến lập tức tan biến.
Nhìn thấy tình hình rối ren ở thủ đô ngày càng sâu hơn, Tô Yến quyết định đổi hướng.
Nếu thủ đô không thể tra được, vậy thì bắt đầu từ sau khi mẹ rời khỏi hành tinh thủ đô.
Không biết có phải linh cảm mách bảo hay không, nhưng Tô Yến luôn cảm thấy cái chết của mẹ không thể không liên quan đến AI thần bí kia.
Tô Yến tựa người ngồi trên ghế sofa, mải mê suy nghĩ.
Norn nhìn đồng hồ, đứng dậy vào bếp nấu cơm.
Để không cho Tiểu Hắc cứ quấn lấy Tô Yến, Norn tiện tay ném cho nó "sơn tước".
Sau khi bị Vương nhà mình cảnh cáo, con khiếu trùng đã ngoan ngoãn thu lại móng vuốt và răng sắc, mặc kệ Tiểu Hắc gặm đến đầy nước miếng.
Chẳng bao lâu sau, mùi thơm nức mũi từ bếp bay ra, khiến người ta không khỏi thèm thuồng.
Tô Yến nhìn về phía nhà bếp một cái, lập tức đứng dậy, lon ton chạy tới.
"Thơm quá!"
Norn rắc một nắm hành lá thái nhỏ vào súp, quay đầu liền thấy Tô Yến đang thò đầu nhìn trộm ở cửa.
Norn mỉm cười, múc ra một bát súp nóng hổi, "Lại đây, nếm thử xem có thích không."
Tô Yến ôm bát, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vị tươi ngọt lập tức lan tỏa trong miệng.
"Ngon quá!"
Ánh mắt Norn chứa đầy ý cười, nhưng nhanh chóng nhíu mày, trầm giọng nói: "Lại không mang dép nữa?"
Ngón chân trắng nõn hơi co lại như bị giật mình, Tô Yến chột dạ chớp mắt, "Ưm..."
"Không cho uống nữa, tịch thu!" Norn nhanh tay giật lấy bát súp trong tay Tô Yến, tiện tay đặt lên bàn bếp.
"Đừng mà—ê!"
Tô Yến bất ngờ bị Norn ôm chặt từ phía sau, theo bản năng ôm chặt cổ Norn.
"Mấy ngày trước vừa sốt xong, em đúng là chẳng nhớ lâu gì cả!" Norn tức giận vỗ hai cái lên mông Tô Yến, "Nhớ chưa hả?"
Bình luận