Chương 27: Việc chính
Tô Yến nhìn khuôn mặt méo mó của Kì Sâm, mỉm cười nhẹ nhưng không trả lời câu hỏi của cậu ta, "Cậu đến tìm tôi làm gì?"
"Cùng hợp tác." Kì Sâm hít sâu một hơi, dồn nén tất cả sự không cam lòng và phẫn nộ lại, "Khi mọi chuyện thành công, tôi sẽ chia cho anh 50% tài sản của Kì gia."
Một nửa tài sản? Thật có khí phách, điều này khiến Tô Yến nhìn Kì Sâm với ánh mắt khác.
"Rất tiếc, tôi không hứng thú với Kì gia." Tô Yến lắc đầu, không mấy quan tâm.
Kì Sâm ngẩn người, tưởng rằng Tô Yến đang mặc cả với mình, "Tôi nghĩ 50% đã thể hiện rõ sự thành ý của tôi rồi, hoặc anh muốn một phần khác..."
"Tôi không hứng thú với Kì gia."
Tô Yến nhắc lại một lần nữa.
"......Hả?"
Trong nhận thức của Kì Sâm, rõ ràng chưa từng gặp người con nhà giàu nào không muốn tranh giành tài sản.
Cậu ta há hốc miệng, ngẩn ngơ một lúc lâu không biết nên nói gì tiếp theo.
Tô Yến rời khỏi sự chú ý đặt lên Kì Sâm, để lại một câu nói đầy ý nghĩa, "Cậu không bao giờ nghĩ đến việc không dựa vào Kì gia sao?"
Kì Sâm không biết mình đã ra ngoài như thế nào.
Cậu ta tính toán đủ kiểu mà không ngờ rằng, Tô Yến lại hoàn toàn không quan tâm đến Kì gia.
Tại sao lại như vậy?
Những thứ mà cậu ta đã tính toán cả ngàn lần mà không có được, lại bị Tô Yến xem như cát bụi.
Rõ ràng cậu ta mới là thiếu gia thực sự của Kì gia, đúng không?
Tô, Yến!
Kì Sâm dùng tay không hái một bông hồng trong vườn, mặc cho những chiếc gai cứa vào lòng bàn tay mình, máu nhỏ giọt theo các kẽ tay.
Hazel vốn định ra vườn hít thở không khí, nhưng lại bắt gặp một cảnh tượng rực rỡ như thế này. [ê mỗi lần cha này xuất hiện là thấy biến thái =)))))]
"Kì......Sâm?"
"Hoàng tử điện hạ, chúc ngài buổi sáng tốt lành." Kì Sâm lập tức nở nụ cười.
Hazel hờ hững nâng cằm Kì Sâm lên, nhìn trái nhìn phải một hồi, rồi tiếc nuối nói: "Có ba phần giống, cũng đã không dễ."
"Kì Sâm thiếu gia, có muốn làm bạn trai của tôi không?"
Sở thích của Hazel gần như đã trở thành bí mật công khai trong giới quý tộc.
Nhiều gia đình vì muốn thăng tiến, thậm chí đã gửi con trai của họ vào phòng của Hazel.
"Không... không."
Kì Sâm thở dốc, chưa bao giờ nghĩ mình lại rơi vào tình cảnh này.
Hazel nắm chặt, cười một cách quái dị, "Cậu nghĩ cậu còn có quyền từ chối sao?"
Cơn đau sắc nhọn ở cằm khiến Kì Sâm tỉnh táo lại, đúng vậy, bây giờ cậu ta đã không còn quyền từ chối nữa.
Ánh mắt Kì Sâm dần trở nên sắc bén, "Ngài có thể cho tôi cái gì?"
Bình luận