Chương 14: Cùng giường
Đường Ngưng bước vào phòng bao, thấy Tô Yến ôm một chú mèo đen trắng, đang xoa đầu nó.
Chú mèo nằm trên đùi Tô Yến, phát ra tiếng rừ rừ.
Người máy không rời Tô Yến cũng đứng bên cạnh, không biết có phải do ánh sáng trong phòng bao hay không, mà Đường Ngưng lại thấy nụ cười trên mặt Norn có chút dịu dàng.
Tô Yến chú ý đến Đường Ngưng vừa bước vào phòng, lên tiếng: "Đến rồi à?"
"Ừm." Đường Ngưng gật đầu.
Tô Yến đưa thẻ nhớ đã chuẩn bị sẵn cho Đường Ngưng, ""Người đánh cắp lửa" ở trong đó."
"Nhớ là mỗi chủ nhật khi hệ thống thư viện tự bảo trì thì đừng có thao tác, những lưu ý và hướng dẫn khác tôi đã viết ở trong đó rồi."
"Biết rồi." Đường Ngưng cẩn thận gói thẻ nhớ lại, cho vào túi quần gần người.
Cuối cùng thì cũng là con gái, ánh mắt Đường Ngưng không khỏi liếc về phía chú mèo trong lòng Tô Yến, "... Chú mèo này?"
"Nhặt được trên đường, định mang về nuôi." Tô Yến cười thân thiện, "Có muốn sờ một chút không? Nó vừa tắm xong và đã tiêm vaccine rồi."
Ánh mắt Đường Ngưng sáng lên, bước tới thử thò tay ra, nhưng không ngờ chú mèo đột nhiên đứng dậy, thở phì phì vào tay cô.
"Thôi được, có vẻ như nó không muốn mình sờ." Đường Ngưng tiếc nuối rút tay lại.
Norn bên cạnh đã đoán trước được điều này.
Chú mèo dường như đã thành tinh, chỉ nhận Tô Yến, bất kỳ ai khác mà cố chạm vào nó, chú mèo sẽ lập tức xòe vuốt ra.
Người máy y tế tắm rửa và tiêm vaccine cho nó đã bị chú mèo hoang dã này cào rách lớp sơn chống nước, vì vậy Tô Yến còn phải bồi thường một khoản cho bệnh viện thú y.
"Nó có tên không?"
"Chưa có, một lát về sẽ nghĩ ra."
Đường Ngưng và Tô Yến đều không phải là người nói nhiều, bầu không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
"Ừm..." Đường Ngưng do dự một hồi, cuối cùng mở miệng, "Chúng tôi dự định tham gia cuộc thi Walker."
"Vòng loại chắc vẫn đang mở đăng ký." Tô Yến dừng tay xoa mèo, dường như đã đoán được ý định của họ, "Các cậu định..."
"Chúng tôi muốn chứng minh với toàn đế quốc: hệ thống phân cấp tri thức là sai lầm, dân thường cũng có thể tạo ra những thành quả nghiên cứu tốt."
Trong mắt Đường Ngưng bỗng bùng lên một tia lửa, cô nắm chặt tay, nói một cách kiên quyết:
"Dù có đầy bụi than, vẫn có thể ngước nhìn các vì sao!"
"Chúng tôi phải thắng!"
Tô Yến nhìn chằm chằm vào Đường Ngưng, từ từ thở ra một hơi nặng nề, "Các cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Đã suy nghĩ kỹ rồi! Tô Yến, làm ơn hãy giúp chúng tôi." Đường Ngưng mong đợi nhìn hắn.
"Được, nhưng tôi không thể tham gia với tư cách là thí sinh."
Bình luận