🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tác giả: Hồng Cửu

Chương 81: Là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi

Hồi thứ mười một: Chặng đường này

81. Chúng ta chia tay đi

 

“Em mệt rồi, em muốn về nhà nghỉ ngơi.” Hứa Mật Ngữ nói với Kỷ Phong, giọng không một chút gợn sóng cảm xúc.

Kỷ Phong cũng bắt đầu cảm thấy mất hứng. Anh chỉ mới đi nói chuyện công việc với người khác một lúc, quay lại thì trạng thái của Hứa Mật Ngữ dường như đã thay đổi hoàn toàn.

Anh không biết vấn đề nằm ở đâu. Anh đã làm theo lời Tiết Duệ, nghĩ ra cách công khai mối quan hệ yêu đương ngay hôm nay để cho cô cảm giác an toàn.

Nếu là người khác, họ sẽ không bao giờ nhận được đãi ngộ như vậy từ anh. Nhưng trông cô lại chẳng có vẻ gì là vui mừng.

Tại sao?

Vì Hứa Mật Ngữ đã muốn về, Kỷ Phong cảm thấy có cố ở lại thêm cũng chỉ tổ mất vui.

Thế là anh nói: “Được, anh đưa em về.”

Trên đường đi, hai người ngồi trong xe, im lặng suốt cả chặng đường. Hứa Mật Ngữ cứ nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, chăm chú ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố.

Kỷ Phong cuối cùng không nhịn được nữa, anh nắm lấy cổ tay Hứa Mật Ngữ, kéo cô quay lại nhìn mình.

“Tối nay về khách sạn với anh đi, dù sao anh cũng đã công khai mối quan hệ của chúng ta ở tiệc rượu rồi. Đã công khai thì công khai cho triệt để, ở khách sạn chúng ta cũng chẳng có gì phải che giấu nữa.” Dừng một chút, anh lại nói: “Như vậy em có thể quang minh chính đại ở lại tầng thượng, anh cũng không cần phải chen chúc trong căn hộ nhỏ của em nữa.”

Hứa Mật Ngữ nghĩ, anh cuối cùng vẫn chê căn hộ nhỏ không xứng với anh.

“Hôm nay em mệt lắm, hay là về căn hộ đi. Anh cũng về khách sạn đi.” Cô nhàn nhạt đáp.

Kỷ Phong cau mày, đôi mày nhíu chặt lại thành hai quả núi nhỏ.

Tài xế nhận thấy không khí bất thường, để nhanh chóng kết thúc bầu không khí ngột ngạt này, anh ta lái xe nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đến dưới khu căn hộ của Hứa Mật Ngữ.

Khi Hứa Mật Ngữ xuống xe, Kỷ Phong cũng xuống theo.

Hứa Mật Ngữ trả lại áo khoác vest vào tay Kỷ Phong, nói một tiếng: “Ngủ ngon.” rồi quay người định lên lầu.

Kỷ Phong liền túm lấy cổ tay cô, kéo cô quay lại.

“Tối nay, rốt cuộc em bị làm sao vậy?” Anh cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, hỏi thẳng: “Rốt cuộc anh phải dỗ dành em thế nào nữa em mới vui lên một chút được?”

Hứa Mật Ngữ ngước mắt nhìn anh, hít một hơi thật sâu, nói ra lời trong lòng: “Trước đây anh nói, sợ công việc bất tiện nên không công khai mối quan hệ của chúng ta; vậy tại sao hôm nay lại đột nhiên nghĩ ra rồi công khai? Lại còn không bàn bạc trước với em một tiếng, chẳng lẽ bây giờ công khai thì công việc sẽ tiện lợi hơn sao?”

Kỷ Phong sững sờ một lúc, ngay sau đó là ấm ức, bất lực, tức giận đồng loạt dâng lên: “Ở tiệc rượu anh đã nói với em rồi còn gì, trước đây không công khai là lo năng lực làm việc của em bị người khác xem nhẹ, sợ em bị người ta nói làm gì cũng dựa vào bạn trai. Nhưng bây giờ em ở bộ phận kế hoạch đã có thể độc lập lên kế hoạch và thực hiện hoạt động rất tốt, đã hoàn toàn có thể chứng minh emcó thể đứng vững bằng chính năng lực của mình, nên anh mới cảm thấy đã đến lúc có thể công khai, đây không phải là một quyết định bộc phát!”

Kỷ Phong ngừng lại, muốn kìm nén cảm xúc, bình tĩnh lại. Nhưng càng kìm nén lại càng không thể bình tĩnh nổi: “Hơn nữa anh làm vậy chẳng phải là để cho em cảm giác an toàn sao? Anh yêu đương với em mà cứ để em thấp thỏm lo âu, luôn hỏi em những câu vớ vẩn. Anh không chịu nói những lời phi khoa học như ‘tương lai anh sẽ không yêu người khác’,làm em không có cảm giác an toàn, em không vui; bây giờ anh trịnh trọng công khai em là bạn gái của anhtrước mặt mọi người, muốn cho em sự an toàn về danh phận, kết quả em cũng không vui ư?”

Kỷ Phong thở hổn hển, cao giọng nhíu mày hỏi: “Vậy rốt cuộc em muốn anh phải làm sao? Rất nhiều chuyện nếu là người khác anh sẽ không bao giờ làm, nhưng vì em anh đã phá lệ làm tất cả, rốt cuộc em còn không vui chỗ nào? Cái gọi là thiếu cảm giác an toàn của em, rốt cuộc anh phải cho em thế nào mới được? Chẳng lẽ em muốn anh bây giờ quỳ xuống cầu hôn em, cưới em thì em mới vui, mới có cảm giác an toàn hay sao?” Khi nói những lời cuối cùng, Kỷ Phong rõ ràng đã bị cảm xúc chi phối, kích động đến mức gần như ăn nói không lựa lời.

Hứa Mật Ngữ mở to mắt nhìn Kỷ Phong. Anh không hỏi cô rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mới không vui. Anh chỉ biết oán trách cô tại sao sau khi anh đã làm cho cô biết bao nhiêu chuyện chưa từng có tiền lệ, cô vẫn không vui.

Nhưng cái kiểu tự cho đi và tự cảm động mà anh mang lại, cô nhất định phải cảm kích nhận lấy mới được sao? Còn câu cuối cùng của anh, có phải anh đã thể hiện quá rõ ràng suy nghĩ trong lòng mình rồi không? Có phải anh đang nói với cô rằng, anh đã hạ mình làm cho cô đủ nhiều rồi, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu mà ảo tưởng đến chuyện cầu hôn kết hôn vốn không thể xảy ra.

Hứa Mật Ngữ tức quá hóa cười, cô gật đầu nói: “Đúng, em chính là muốn anh bây giờ quỳ xuống cầu hôn em, ngày mai đi đăng ký kết hôn với em, em mới vui!”

Nhưng điều cô muốn thật ra không phải những thứ này, cô vốn không hề có ý định muốn vội vàng kết hôn với anh.

Cô chỉ muốn…

Cô muốn gì?

Nghĩ kỹ lại những chuyện xảy ra tối nay, nghĩ kỹ lại ngọn nguồn của mọi sự không vui, cô cảm thấy mình chỉ muốn một mô hình tình yêu bình đẳng, có thể giao tiếp với anh mà thôi.

Cô không hề thích những “bất ngờ” từ trên cao ban xuống mà anh tạo ra. Chúng chỉ mang lại cho cô sự ngỡ ngàng, không hề có niềm vui. Chúng còn khiến cô phải chịu đựng những lời đàm tiếu, nếm trải sự nhục nhã.

Thật ra cô chưa bao giờ muốn công khai tình yêu gì cả, cô chỉ muốn một chút cảm giác an toàn. Không cần nhiều, chỉ cần dùng những lời lẽ “phi khoa học” đó, cho cô một chút cảm giác an toàn là đủ. Nhưng anh một chút cũng không cho được, thậm chí ngay vừa rồi, anh còn dùng hai chữ “chẳng lẽ” để nói cho cô biết một cách rõ ràng rằng, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ cưới cô.

Nhớ lại những lời đàm tiếu và ánh mắt coi thường của nhóm các phu nhân tối nay, ánh mắt khinh bỉ khi họ bình phẩm về cô.

Cô vốn cảm thấy mình đứng giữa đám đông cũng không đến nỗi nào, thậm chí cô còn đang dần trở nên ưu tú hơn. Nhưng chỉ vì yêu một người không cùng đẳng cấp, lại khiến cô như thể không ngẩng đầu lên làm người được.

Cô quá mệt mỏi rồi. Mệt đến kiệt sức.

Mối tình này đã rút cạn tâm huyết và sức lực của cô, cũng bào mòn hết nhiệt huyết và hy vọng của cô.

Cô dường như đang biến thành một người khác, một người dần dần mất hết tự tin, một người vừa thấp thỏm lo âu lại vừa oán trách bản thân.

Cô đã chịu đựng đủ con người này của mình, và cũng chịu đựng đủ mối tình đã tạo ra một con người như vậy.

Đêm nay không có gió, trăng và sao đều rất sáng, chúng treo cao trên bầu trời, lạnh lùng nhìn xuống mỗi một con người trong thành phố này.

Hứa Mật Ngữ đứng dưới ánh trăng thanh lạnh, bỗng nhiên phát hiện nội tâm mình thông suốt đến lạ. Cô chưa bao giờ tỉnh táo như khoảnh khắc này.

Cô tỉnh táo nhận ra rằng, trước đây là cô đã si tâm vọng tưởng, cuối cùng thì cô vẫn không thể kham nổi mối tình này với Kỷ Phong.

Khoảng cách khổng lồ giữa họ chắn ngang trong sự yêu thích của cả hai, khiến cho sự yêu thích chỉ đơn thuần là yêu thích, mãi mãi không thể đến được bến bờ của tình yêu và sự bất chấp tất cả.

Cô nhớ đến một trăm việc phải làm giữa những người yêu nhau, họ vẫn chưa cùng nhau làm xong. Nhưng thôi bỏ đi, cô đã không còn sức lực nữa rồi.

Cô nghĩ, cứ như vậy đi. Cô mệt quá rồi, không thể kiên trì được nữa.

Cô nhìn vào đôi mày nhíu chặt thành hình chữ “xuyên” của Kỷ Phong, anh ngập ngừng không trả lời được câu nói của cô rằng muốn anh cầu hôn và kết hôn.

Cô quyết định buông tha cho chính mình, cũng buông tha cho anh.

“Kỷ Phong,” cô nhẹ nhàng gọi tên anh, đứng dưới ánh trăng thanh lạnh, rõ ràng và bình tĩnh nói với anh: “Chúng ta chia tay đi.”

 

Kỷ Phong nhìn khuôn mặt ngẩng lên của Hứa Mật Ngữ, nhất thời không tin vào những gì mình vừa nghe.

Ánh trăng rải trên mặt cô, khiến cô trông thanh tú lạ thường.

“Em nói cái gì? Em nói lại lần nữa xem?” Anh trầm giọng, đáy mắt dâng lên cơn thịnh nộ, lạnh lùng hỏi.

Vẻ mặt Hứa Mật Ngữ không đổi, giọng nói cũng bình tĩnh như trước. Cô nói lại một lần nữa: “Em nói, chúng ta chia tay đi. Chúng ta vốn không hợp nhau.” Cô cười, nụ cười khiến đôi mắt như đang khóc. “Thật ra trong mắt người khác, em vốn không xứng với anh, nhưng em không muốn nghĩ đến chuyện đó, cứ ngỡ chỉ cần chúng ta thích nhau, xứng hay không xứng, thì có vấn đề gì. Nhưng hôm nay chính anh đã tự quyết định, cứ thế công khai mối quan hệ của chúng ta, cứ thế phơi bày chuyện em vẫn chưa xứng với anh ra trước mắt và miệng lưỡi người đời, em không còn trốn tránh được những lời bình phẩm và gièm pha của họ nữa. Anh có thể cảm thấy nó không thành vấn đề, nhưng đối với em mà nói, nó thật sự là một vấn đề rất, rất lớn, áp lực mà nó mang lại cho em đã khiến em sắp không thở nổi rồi.”

Giọng cô khàn đi.

Cô dừng lại một chút, hít sâu một hơi, trong mắt ngấn lệ cười nhìn Kỷ Phong, ép mình giữ giọng bình tĩnh: “Nói cho cùng là do em si tâm vọng tưởng, em không nên tham lam quá nhiều, em nên lựa chọn bạn đời trong phạm vi phù hợp với mình. Giống như chiếc váy trên người và đôi giày dưới chân em, chúng lộng lẫy xinh đẹp, cũng làm em trở nên xinh đẹp hơn. Nhưng em mặc chúng không hề cảm thấy thoải mái và vui vẻ, chúng không phải thứ em muốn, mà khi chúng được khoác lên một người như em, có lẽ bản thân chúng cũng rất tủi thân? Chúng dường như đang không ngừng nhắc nhở em rằng, chỉ dựa vào bản thân, em vốn không thể mua nổi chúng, là em không xứng với những quần áo và giày dép đắt đỏ này.”

Những lời này khiến Kỷ Phong nhận ra Hứa Mật Ngữ không phải đang giận dỗi, cô đang nghiêm túc đề nghị chia tay.

Kỷ Phong sững sờ, sững sờ hoàn toàn. Anh cũng tức giận, tức giận như thể bị người yêu phản bội.

“Tại sao em lại nghĩ như vậy? Anh đối xử với em không đủ tốt sao? Khoảng cách, khoảng cách! Quan tâm gì đến khoảng cách trong mắt người khác? Em bận tâm đến người khác làm gì, anh đối xử tốt với em là được rồi còn gì?”

Sự bình tĩnh trong giọng nói của Hứa Mật Ngữ bị xé toạc một đường: “Nhưng cái tốt của anh dành cho em, là cái tốt mà anh tự cho là như vậy, trước khi anh quyết định, anh vốn không hề hỏi em, anh làm như vậy rốt cuộc em có cảm thấy tốt hay không! Anh làm như vậy, rốt cuộc có phải là điều em muốn hay không! Ví dụ như trước đây anh không hỏi em một tiếng đã điều em lên tầng thượng làm trợ lý, ví dụ như hôm nay anh lại không bàn với em mà tự quyết định công khai mối quan hệ của chúng ta, anh còn tưởng rằng đó là anh tốt với em, anh đang cho em cảm giác an toàn, giống như ban ơn cho em, em nên vì thế mà vui mừng, cảm động, cảm ơn anh; nhưng thực ra chuyện này đối với em mà nói, hoàn toàn không tốt, nó cũng hoàn toàn không phải thứ em muốn! Nó thực ra là áp lực của em! Bởi vì khi em còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, em đã phải chấp nhận sự soi mói, bình phẩm, thậm chí là sỉ nhục từ những người xung quanh anh!”

Kỷ Phong lập tức hỏi: “Vậy rốt cuộc em muốn cái gì, sao phụ nữ các em khó đoán thế?” Dừng một chút, anh chợt nghĩ ra, lại hỏi ngay “Ai, ai đã soi mói bình phẩm sỉ nhục em? Có phải vừa rồi đã xảy ra chuyện gì không? Nếu có ai dám đối xử với em như vậy, em nói cho anh biết, anh sẽ tính sổ với kẻ đó!”

Hứa Mật Ngữ cười thảm, thầm nghĩ, cuối cùng anh cũng nghĩ đến việc hỏi một câu tối nay có phải đã xảy ra chuyện gì không. Nhưng cô đã không còn quan tâm nữa.

“Thôi bỏ đi.” Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong nói “Tính sổ cũng không giải quyết được vấn đề giữa chúng ta.”

“Giữa chúng ta rốt cuộc có vấn đề gì?” Giọng Kỷ Phong trở nên tồi tệ, cả người anh cảm xúc cũng trở nên tồi tệ.

Hứa Mật Ngữ ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, như thể nhìn thấy những tâm sự u tối ẩn sâu trong lòng mình những ngày qua.

…Vấn đề giữa chúng ta, có lẽ là khi em cần một lời an ủi, anh ngoài việc nói lý lẽ ra thì không chịu nói gì khác. Có lẽ là khi em cần một chút cảm giác an toàn, anh lại giữ cái tôi của mình chờ em đến tìm anh.

Có lẽ là do em không đủ tự tin, còn anh cũng không đủ hạ mình xuống để có thể đồng cảm với cảm xúc của em.

Có lẽ chúng ta ở bên nhau là một sai lầm được tạo ra từ sự bốc đồng, có lẽ sau khi anh thử qua những người phụ nữ khác, sẽ cảm thấy một người đã ly hôn như em thật vô vị, còn làm ảnh hưởng đến đẳng cấp của anh.

Vậy nên chúng ta chia tay đi. Cứ như vậy mà chia tay, trước khi làm tổn thương đối phương nhiều hơn nữa.

Hứa Mật Ngữ chuyển ánh mắt về phía Kỷ Phong, cô cười. Dưới ánh trăng, nụ cười của cô đẹp tựa tiên nữ trong đêm tối.

“Kỷ Phong, vấn đề giữa chúng ta, là ngay từ đầu chúng ta đã không nên quyết định ở bên nhau.”

 

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, nhìn cô cười một cách tuyệt đẹp như vậy.

Nghe cô đề nghị chia tay, anh đầu tiên là kinh ngạc, gần như tưởng mình nghe nhầm; sau khi xác định cô thật sự muốn chia tay, anh vừa hận vừa tức.

Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình bị người khác nói lời chia tay.

Anh đối xử với cô chưa đủ tốt sao? Có mấy người phụ nữ có được bạn trai ưu tú và chung thủy như anh? Đã từng có biết bao cô gái trẻ trung, xinh đẹp, xuất sắc tỏ tình với anh, anh chẳng thèm để ý, chỉ chọn cô, vậy mà cô lại không hề trân trọng mối tình anh dành cho cô, chỉ vì anh công khai quan hệ yêu đương của họ, cô liền phát sinh một đống cảm xúc, làm to chuyện đòi chia tay với anh? Anh còn chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay, vậy mà cô lại dễ dàng và chủ động nói ra với anh như vậy!

Cô dụ anh động lòng trước, bây giờ lại dễ dàng nói chia tay với anh, đúng là đùa giỡn tình cảm của anh trong lòng bàn tay.

Cô đúng là một người phụ nữ tồi tệ!

Anh là ai chứ? Anh là Kỷ Phong, một Kỷ Phong kiêu ngạo, một Kỷ Phong từ trước đến nay luôn xem trời bằng vung. Vậy mà bây giờ lại bị người phụ nữ Hứa Mật Ngữ này dùng lời chia tay để chà đạp lên lòng tự tôn.

Anh đã động lòng, đã dốc lòng với người phụ nữ nào như vậy chưa? Anh trước đây chưa bao giờ hạ quyết tâm đến như thế để quyết định qua lại với một người phụ nữ không phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình, nhưng lại vì cô mà phá lệ. Mà anh đã phá lệ, tức là đã quyết tâm một lòng một dạ rồi.

Còn cô thì sao? Cô nói chia tay là chia tay, cứ thế dẫm đạp lên sự kiêu ngạo, lòng tự trọng của anh, những việc anh làm vì cô, những lệ anh phá vì cô.

Anh thật sự vừa hận vừa tức.

Nhưng anh càng tức giận chính mình, đến lúc này rồi, vẫn còn đánh mất lòng tự trọng mà muốn níu kéo cô một lần, vẫn muốn hỏi cô thêm một câu:

“Em nói thật chứ? Có thể không chia tay không?”

Nhưng người phụ nữ tồi tệ này, lại không hề trân trọng sự níu kéo đã vứt bỏ hết lòng tự trọng của anh, cô lại chỉ bình tĩnh gật đầu, nói, là thật; rồi lại lắc đầu, nói, không thể không chia tay.

“Được.” Mỗi một chữ của anh dường như đều thấm đẫm sự phẫn nộ và tàn nhẫn, “Hứa Mật Ngữ, nếu em đã nhất quyết muốn chia tay với anh, vậy em nhớ kỹ,anh đã từng níu kéo em rồi.” Anh trở nên kiêu ngạo và lạnh lùng trong cơn tức giận “Là em khăng khăng đòi chia tay, em đừng hối hận là được!”

Nói xong anh xoay người một cách hoa mỹ, dứt khoát lên xe, phóng khoáng rời đi.

Từ trong gương chiếu hậu, anh nhìn bóng hình cô ngày một nhỏ dần, nhìn cô đứng yên tại chỗ không hề động đậy.

Cô không la, không gào, không khóc, không đuổi theo nói rằng cô hối hận rồi, xin anh đừng đi.

Anh nắm chặt tay. Anh tự nhủ phải ghi nhớ đêm nay. Anh đã bị người phụ nữ xấu xa đó làm tổn thương lòng tự trọng. Anh buông lời cay độc với chính mình: từ nay về sau nếu còn bị cô mê hoặc, còn nhớ đến cô, còn không buông được cô, anh chính là một con lừa ngu ngốc.

 

Lúc Kỷ Phong về đến khách sạn, đã tức đến sôi máu.

Anh túm lấy Tiết Duệ, nắm cổ áo cậu ta gầm lên giận dữ: “Cậu nghĩ ra cái ý kiến quái quỷ gì vậy? Tôi làm theo lời cậu, bây giờ thì hay rồi, Hứa Mật Ngữ đòi chia tay với tôi!”

Tiết Duệ chết lặng: “Hả? Tại sao ạ?? Chị Mật Ngữ nói sao ạ???”

“Cô ấy nói những gì tôi làm không phải thứ cô ấy muốn, chỉ là tôi tự cho là cô ấy muốn. Sao phụ nữ phiền phức thế? Rốt cuộc cô ấy muốn cái gì?” Kỷ Phong buông Tiết Duệ ra, bực bội vò đầu bứt tóc.

Tiết Duệ hoàn toàn đồng ý với quan điểm của Kỷ Phong: phụ nữ đúng là phiền phức, những người đàn ông đáng thương như họ đúng là không hiểu nổi phụ nữ rốt cuộc muốn gì. Nhưng biết làm sao được, họ lại cứ thích những người phụ nữ phiền phức như một ẩn số này.

Tiết Duệ hỏi: “Sếp, hay là anh kể kỹ cho tôi nghe anh đã làm những gì được không? Để tôi giúp anh phân tích xem rốt cuộc bước nào đã xảy ra vấn đề.”

Kỷ Phong mặt lạnh như tiền kể lại từ đầu đến cuối chuyện đưa Hứa Mật Ngữ đi dự tiệc rượu và công khai mối quan hệ của họ trước mặt mọi người:

Anh tặng cô váy và giày. Cô mặc vào rõ ràng rất đẹp, nhưng lúc trở mặt đòi chia tay lại nói, những thứ đó không phải thứ cô muốn.

Anh đưa cô đến tiệc rượu cao cấp, ở đó trịnh trọng công khai mối quan hệ yêu đương của họ, muốn cho cô cảm giác thuộc về và an toàn khi danh phận được xác định. Nhưng quay đi ngoảnh lại cô lại nói, đây cũng không phải thứ cô muốn, cô còn tố cáo anh tại sao không bàn bạc trước với cô mà đã tự mình đưa ra quyết định như vậy.

Tiết Duệ tiêu hóa một lúc lâu mới xong, cậu ta cảm thấy mình dường như vừa hiểu cho Hứa Mật Ngữ, lại vừa hiểu cho Kỷ Phong. Đối với Hứa Mật Ngữ mà nói, những gì Kỷ Phong cho cô đúng là không phải thứ cô muốn. Đối với Kỷ Phong mà nói, Hứa Mật Ngữ rốt cuộc muốn gì, cô không nói, anh chỉ có thể đoán mà cho.

Rất khó để phán định ai đúng ai sai, hoặc có thể nói cả hai đều có phần sai. Nhưng nếu hai người vì những chuyện này mà chia tay, thì quả thực chia tay quá đáng tiếc.

Tiết Duệ hỏi Kỷ Phong: “Vậy sếp, sau khi chị Mật Ngữ đề nghị chia tay, anh đồng ý luôn à?”

“Đồng ý rồi.” Kỷ Phong nói một cách cay nghiệt.

“Hả?”

“Và còn cảnh cáo cô ấy đừng hối hận.”

“Hả???”

Tiết Duệ nghe xong không dám nói nhiều nữa, sợ bị giận cá chém thớt. Kỷ Phong tối nay rõ ràng đã bị kích động đến mức hơi điên loạn…

Cậu ta tìm mọi cách để Kỷ Phong mau đi nghỉ ngơi, có lẽ đợi đến sáng mai sau khi anh ngủ dậy, tâm trạng ổn định lại, họ nói chuyện này sẽ ổn thỏa hơn.

Kỷ Phong hậm hực quay về phòng ngủ.

Tiết Duệ ở lại phòng khách.

Sáng sớm hôm sau, Tiết Duệ vừa mở mắt đã sợ đến hồn bay phách lạc.

Đầu của Kỷ Phong đang lơ lửng ngay trên gối của cậu ta. Dưới mắt Kỷ Phong là quầng thâm, ánh mắt đang đầy vẻ mất kiên nhẫn nhìn chằm chằm vào cậu ta, trông có vẻ như đã nhìn một lúc lâu, bây giờ cuối cùng cũng đạt được ý nguyện là nhìn cho cậu ta tỉnh giấc.

Mà Kỷ Phong lại còn tỏ vẻ chê bai: “Sao giờ cậu mới dậy?”

Tiết Duệ ngồi dậy, vừa vỗ ngực vừa thở hổn hển, cuối cùng cũng túm được hồn vía đã chạy mất của mình nhét lại vào người, cậu bất mãn hỏi Kỷ Phong: “Sếp, anh làm gì thế, quá đáng lắm rồi đấy nhé? Ai đời lại có người sáng sớm tinh mơ cứ nhìn chằm chằm vào nam trợ lý đang ngủ của mình chứ, đây là quấy rối t*nh d*c nơi công sở đó!”

Cậu ta chạy vào phòng tắm rửa mặt thật nhanh. Sau khi sửa soạn xong xuôi, cậu ta thấy Kỷ Phong đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn trong phòng khách, vắt chéo chân chờ đợi một cách mất kiên nhẫn.

Thấy cậu ta cuối cùng cũng chịu ra khỏi phòng tắm, Kỷ Phong nói thẳng: “Tôi đã nghĩ cả đêm, tôi thấy hình như mình đã hiểu ra rồi, nhưng lại có chút mơ hồ. Tôi cảm thấy bây giờ mình rất tỉnh táo, nhưng lại không biết tiếp theo nên làm gì. Tối qua tôi đã đồng ý chia tay với người phụ nữ Hứa Mật Ngữ đó, nhưng thực ra hình như tôi không muốn chia tay với cô ấy. Lúc tôi và cô ấy nói chuyện chia tay hôm qua, hình như là đã chia tay rất nghiêm túc rồi, nhưng bây giờ trong ý thức của tôi, tôi lại cảm thấy chúng tôi hình như chưa thật sự chia tay. Cậu có hiểu tôi đang nói gì không? Có hiểu ý của tôi không?”

Tiết Duệ nhìn Kỷ Phong, suýt nữa thì bật cười. Cậu ta đương nhiên hiểu, Kỷ Phong đây là đang nếm trái đắng trong tình yêu rồi.

Không ngờ Kỷ Phong đường đường là thế mà cũng có ngày nếm trái đắng.

Cậu ta gật đầu: “Sếp, những điều anh nghĩ tới nghĩ lui này, thực ra nói đơn giản chính là – những lời cay độc ‘đừng hối hận’ mà hôm qua anh nói với chị Mật Ngữ, bây giờ đã phản tác dụng lên chính người anh rồi.”

Kỷ Phong nhíu mày, ngoài mạnh trong yếu tự biện minh: “Nói bậy! Tôi không thể nào hối hận.” Nhưng dừng một chút, lại hỏi “Cậu nói xem cô ấy có thật sự chia tay với tôi không?”

Tiết Duệ đang uống nước suýt nữa thì phun ra.

Tổng tài bá đạo kiêu ngạo Kỷ Phong lại cũng có lúc thấp thỏm lo âu như thế này ư? Đúng là mở mang tầm mắt.

“Chị ấy có chia tay thật lòng hay không, anh hỏi tôi cũng vô dụng, anh phải đi xác nhận với chính chị Mật Ngữ.”

Kỷ Phong gật đầu.

Giây tiếp theo, anh không chút biểu cảm tuyên bố một tin dữ với Tiết Duệ: “Tiếp theo đây cậu chính thức được điều về lại bên cạnh tôi, tiếp tục làm trợ lý riêng của tôi.”

Cốc nước trong tay Tiết Duệ suýt nữa thì rơi xuống đất vì đau buồn.

Những ngày tháng tự do tốt đẹp của cậu ta đã hết rồi.

Cậu ta chân thành hy vọng, Hứa Mật Ngữ có thể nhanh chóng làm lành với Kỷ Phong.

 

Đêm Hứa Mật Ngữ tuyên bố chia tay, Kỷ Phong vô cùng tức giận, trong lòng anh nghĩ: Chia thì chia, anh là ai chứ? Anh là Kỷ Phong, là Kỷ Phong mà người khác phải tươi cười lấy lòng. Anh đã bao giờ phải chịu ấm ức của người khác? Nhất là cái kiểu ấm ức hèn hạ của phụ nữ hở ra là đòi chia tay.

Thế nên chia thì chia, không chia anh không mang họ Kỷ.

Nhưng sang ngày thứ hai sau khi Hứa Mật Ngữ tuyên bố chia tay, đúng như lời Tiết Duệ nói, Kỷ Phong đã bắt đầu hối hận trong lòng. Anh hối hận vì đã đồng ý chia tay quá nhanh, anh không hề nghĩ đến việc chia tay có nghĩa là anh và Hứa Mật Ngữ từ nay sẽ trở thành hai người không liên quan. Anh sẽ không thể đến căn hộ của cô nữa, không thể bất cứ lúc nào cũng chỉ dạy cô ấy về công việc được, không thể cố ý làm phiền khi cô đang đọc sách, không thể thấy cô cười rạng rỡ với anh, cũng không thể ăn món cô nấu cho anh, không thể tận hưởng sự massage của cô, không thể tiếp tục cùng cô làm một trăm việc của các cặp đôi, không thể ôm nhau trải qua những đêm mưa dầm… Nghĩ đến những điều “không thể” này, trong lòng anh có một cảm giác trống rỗng, hoang mang và bối rối.

Anh bắt đầu nghĩ, có khả năng nào Hứa Mật Ngữ đề nghị chia tay với anh chỉ là lời nói lúc tức giận? Chỉ là một chiêu trò nhỏ để thu hút sự chú ý và yêu thích của anh hơn?

Anh nghĩ nếu đây chỉ là một chiêu trò nhỏ, vậy thì Hứa Mật Ngữ hẳn sẽ rất nhanh tìm một lý do nào đó để lên tầng thượng – báo cáo công việc với anh cũng được, tìm Tiết Duệ có việc cũng được; đến lúc đó họ đưa cho nhau một cái thang, là có thể làm lành như cũ. Anh chắc chắn Hứa Mật Ngữ cũng có tình cảm rất sâu đậm với mình, sâu đến mức cô vốn không nên nỡ rời xa anh.

Thế nhưng anh chờ mãi, chờ mãi, không chờ được cái thang và lời cầu hòa của Hứa Mật Ngữ, mà chờ được tin tức cô ở bộ phận kế hoạch làm việc ngày càng như cá gặp nước. Thậm chí Giám đốc bộ phận kế hoạch còn tự mình viết đơn xin điều chuyển người, quyết tâm giữ Hứa Mật Ngữ lại dưới trướng mình, vì cảm thấy cô rất có năng khiếu và năng lực đối với công việc của bộ phận kế hoạch.

Kỷ Phong như đang hờn dỗi ký vào đơn điều chuyển. Cô muốn rời xa anh đến thế sao? Được thôi, anh thành toàn cho cô

Hứa Mật Ngữ từ đó chính thức trở thành người của bộ phận kế hoạch.

Nhưng vừa ký xong đơn điều chuyển chưa được hai ngày, Kỷ Phong đã hối hận. Anh hối hận mình hờn dỗi cái gì chứ? Những ngày đưa cô theo bên mình, mới là những ngày thoải mái và vui vẻ nhất của anh.

Bây giờ thì hay rồi, không nhìn thấy cô nữa.

Hứa Mật Ngữ mãi không đến bắc thang cho anh, được thôi, cuối cùng là anh không chờ được nữa.

Anh dẫn theo Tiết Duệ, tìm một lý do đường đường chính chính, đến bộ phận kế hoạch để kiểm tra tình hình lên kế hoạch cho sự kiện.

Cuối cùng anh cũng gặp được Hứa Mật Ngữ. Ánh mắt anh như mọc rễ trên người, trên mặt cô, không thể nào dời đi được.

Vậy mà cô lại không thèm nhìn lại anh một cái, lúc trả lời câu hỏi của anh, cô cũng hơi cụp mắt, chỉ nhìn vào ngực anh, thái độ vừa chính thống vừa đúng mực, một dáng vẻ vô cùng thản nhiên tự tại, một dáng vẻ vô cùng công tư phân minh, một dáng vẻ vô cùng chuyên tâm vào công việc.

Trên mặt trên người cô không hề có chút dấu hiệu nào của việc hối hận vì đã chia tay.

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ trước mặt, người mà dù anh có hỏi vấn đề hóc búa nào cũng không làm khó được, một Hứa Mật Ngữ công tư phân minh với anh, trong lòng anh từ tức giận chuyển sang nghi ngờ, rồi từ nghi ngờ lại chuyển sang có chút hoảng hốt.

Dáng vẻ này của cô trông có vẻ như thật sự không muốn làm lành với anh nữa. Cô không phải đang chơi trò chia tay, không phải đang lạt mềm buộc chặt, không phải nhất thời tức giận, cô đúng là đang nghiêm túc chia tay với anh.

Trở về tầng áp mái, Kỷ Phong đi đi lại lại trong phòng khách với những bước chân rối loạn.

Dòng suy nghĩ trong đầu anh cũng rối như bước chân của anh.

Anh đồng ý chia tay vốn chỉ là lời nói lúc tức giận. Anh vốn không cảm thấy họ sẽ thật sự chia tay.

Nhưng vừa rồi anh đã xác nhận từ trên mặt Hứa Mật Ngữ, hóa ra họ đã thật sự chia tay rồi.

Anh còn luôn cứ giữ giá chờ cô lên lầu cầu hòa và làm lành, ý nghĩ này bây giờ xem ra thật nực cười.

Vậy tiếp theo anh phải làm sao?

Anh bước đi loạng choạng trong phòng khách. Cuối cùng anh đột ngột dừng lại, cười lạnh nghĩ: Chia tay thì chia tay, không có Hứa Mật Ngữ, Kỷ Phong anh còn không tìm được người tốt hơn sao?

Cô ấy cũng quá tự đề cao bản thân rồi.

 

Kỷ Phong có một tuần, không còn từ chối các buổi xem mắt mà mẹ anh, Phong Tuyết Lan sắp xếp.

Anh như chạy show, hiệu suất cao thì một buổi sáng có thể gặp ba bốn người. Phong Tuyết Lan đối với sự thay đổi của anh mừng đến phát khóc, cứ ngỡ mình sắp có hy vọng bế cháu rồi.

Tiết Duệ đi cùng Kỷ Phong hết buổi xem mắt này đến buổi khác. Khi Kỷ Phong còn có thể kiên trì, thì Tiết Duệ đã sắp không trụ nổi nữa rồi.

Những đối tượng xem mắt này, đều đã được Phong Tuyết Lan sàng lọc kỹ lưỡng, bất kể là gia thế, dung mạo hay tính cách, năng lực, đều là hạng nhất.

Nhưng Kỷ Phong xem đi xem lại, lại phát hiện không có một ai lọt được vào mắt và vào tim anh.

Tiết Duệ thậm chí còn kinh hãi phát hiện ra, Kỷ Phong đang dần dần tìm kiếm bóng dáng của Hứa Mật Ngữ trên khuôn mặt của các đối tượng xem mắt.

Mắt của người này có chút giống Hứa Mật Ngữ. Thế là suốt buổi gặp mặt, Kỷ Phong cứ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó.

Khóe miệng của người kia khi hơi mím lại, rất giống dáng vẻ ngại ngùng của Hứa Mật Ngữ. Thế là Kỷ Phong liền nhắm vào khóe miệng của đối phương, nhìn không chớp mắt.

Lần có hy vọng thành công nhất, là khi cô gái đó cười lên, có vài phần thần thái của Hứa Mật Ngữ. Kỷ Phong suýt nữa đã tưởng rằng lần này người này có thể được, nhưng khi đối phương đề nghị cùng nhau dùng bữa, Kỷ Phong bỗng nhiên như tỉnh ra từ trong sương mù, cảm thấy mọi thứ đều vô vị.

Đến lúc này ngay cả Kỷ Phong cũng đột nhiên nhận ra, anh đi xem mắt vào lúc này, không cứu được chính mình, mà chỉ chứng tỏ một cách hoang đường rằng anh đang ngày càng lún sâu vào Hứa Mật Ngữ.

Phát hiện này khiến anh cảm thấy tức giận và xấu hổ với chính mình.

Cũng vì thế mà anh kết thúc hoạt động xem mắt kéo dài một tuần.

Đến đây Kỷ Phong tự vả vào mặt mình thừa nhận, có lẽ không phải Hứa Mật Ngữ tự xem mình quá quan trọng, mà là anh đã vô tình đặt cô vào tim mình có chút sâu rồi.

Thừa nhận điểm này rất khó, vì sẽ làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông của anh. Nhưng một khi đã thừa nhận, anh lại cảm thấy không thể nhịn được muốn đi gặp người phụ nữ xấu xa đã làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông của anh.

Thế là anh một mặt không nhịn được buông lời cay độc với cô trong lòng, gọi cô là người phụ nữ xấu xa, bảo cô cứ chờ xem, bảo cô đừng hối hận, bảo cô chờ xem cuối cùng ai không thể rời xa ai; một mặt lại trăm phương ngàn kế không có chuyện cũng kiếm chuyện để tạo ra cơ hội có thể ở chung một phòng với cô.

Khi Kỷ Phong đang khổ sở vì nhất thời không tìm được cơ hội như vậy, Tiết Duệ đã báo cáo cho anh một việc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...