Chương 78: Anh sẽ yêu em bao lâu?
78. Giận dỗi
Ngày hôm sau, Hứa Mật Ngữ thay một bộ đồ công sở trang trọng và tươm tất nhất của mình, cùng Kỷ Phong tham dự một hội nghị thượng đỉnh cao cấp.
Trước khi tham dự, cô có chút phấn khích, bởi vì Kỷ Phong nói, quy mô của hội nghị lần này rất lớn, những người tham dự đều là nhân vật giàu sang quyền quý, hoặc là gia đình có tài nguyên, hoặc là dựa vào bản thân tạo dựng được thành tựu trong lĩnh vực của mình. Những dịp như thế này không thường thấy, là cơ hội tốt để cô mở mang tầm mắt và mở rộng giao tiếp.
Thế nhưng sau khi vào hội trường, sự phấn khích của Hứa Mật Ngữ biến thành căng thẳng, thậm chí có chút khớp.
Cả hội trường toàn là những người ưu tú, ai nấy đều mặc đồ hàng hiệu cao cấp, khí chất phi phàm. Rất nhiều người thấy Kỷ Phong đều đến chào hỏi anh, những điều họ nói cười với nhau, Hứa Mật Ngữ hoàn toàn không hiểu. Mua lại, niêm yết, chế độ đăng ký, tầng tinh tuyển*, cổ phiếu, quỹ, dòng vốn hướng Bắc… Nhìn họ trò chuyện sôi nổi, không ngừng đưa ra quan điểm của mình, khoảnh khắc này Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Tầng tinh tuyển*: là phiên bản tiền thân, là nền móng để xây dựng nên Sở Giao dịch Chứng khoán Bắc Kinh. Thay vì là một “tầng” trong một sàn giao dịch khác, nó đã được “nâng cấp” thành một sở giao dịch chứng khoán hoàn chỉnh và độc lập, chuyên phục vụ các doanh nghiệp nhỏ và vừa theo định hướng đổi mới, sáng tạo.
Cô lặng lẽ nhìn quanh hội trường lộng lẫy vàng son, tráng lệ như một cung điện. Đây là nơi mà dựa vào chính mình, cô không tài nào bước vào được, là hội nghị mà chỉ bằng năng lực của bản thân, cô nói gì cũng không thể tham gia.
Đứng trong hội trường tráng lệ như cung điện, cô xác nhận mình vẫn rất nhỏ bé, xác nhận rằng nếu không phải nhờ ánh hào quang của Kỷ Phong mà chỉ dựa vào bản thân, cô căn bản không thể chạm tới dù chỉ là một góc của sự kiện cao cấp này.
Và điều khiến cô hoang mang nhất là, những hội nghị như thế này đối với Kỷ Phong, đối với những người đang vây quanh anh trò chuyện về những điều cô không hiểu, lại là chuyện thường như cơm bữa.
Nhưng đối với cô, đến tham dự một hội nghị như thế này lại là sự vượt quá giới phận, thậm chí là trèo cao, là một lần nữa chứng minh khoảng cách khổng lồ giữa cô và Kỷ Phong.
Hứa Mật Ngữ nắm chặt tay, thầm đè nén cảm giác chột dạ như đi nhầm hội trường, ép mình hòa nhập vào môi trường như cung điện này.
Cô nghe thấy mấy vị tài năng trẻ tuổi đang trò chuyện với Kỷ Phong, sau khi bàn luận một hồi về kinh tế trong và ngoài nước, họ bắt đầu chuyển sang những chủ đề cá nhân thoải mái hơn. Nói qua nói lại, họ trêu chọc Kỷ Phong: “Anh Kỷ, bây giờ bọn tôi đều thoát ế cả rồi, lần sau tụ tập là ai nấy đều dắt theo bạn gái đấy. Còn anh thì sao? Vẫn kiên trì làm quý tộc độc thân kiêu hãnh à?”
Kỷ Phong không để lộ cảm xúc, nhanh chóng liếc nhẹ Hứa Mật Ngữ một cái, tim Hứa Mật Ngữ đập thịch một tiếng.
Nhưng Kỷ Phong chỉ cười cười, không nói gì.
Hứa Mật Ngữ cụp mắt xuống.
Có người tiếp tục trêu Kỷ Phong: “Anh Kỷ độc thân đến tận bây giờ rồi, chẳng lẽ vẫn chưa định hạ thấp tiêu chuẩn chọn bạn đời sao? Anh cứ khăng khăng giữ lấy mấy quy tắc chọn bạn đời đó là sẽ ế suốt đời đấy.”
Kỷ Phong nhếch mép cười khẩy, bảo họ đừng có hùa vào trêu vớ vẩn, sau đó đưa ly rượu cho Hứa Mật Ngữ, nói với cô rằng anh cần vào nhà vệ sinh một lát.
Khi Hứa Mật Ngữ nhận lấy ly rượu từ Kỷ Phong, cô cũng đồng thời nhận lấy những ánh mắt dò xét từ những người khác.
“Xin hỏi cô là?” Có người đến sau, không nghe thấy lúc đầu Kỷ Phong giới thiệu cô với mọi người.
Nhưng những người có mặt từ trước, rõ ràng đã nghe Kỷ Phong giới thiệu về cô, lại vẫn không chắc chắn về thân phận của cô—
“À, vừa rồi nghe anh Kỷ giới thiệu, lơ đãng một chút hình như không nghe rõ, cô là, trợ lý mới của anh Kỷ à?”
Trong lòng Hứa Mật Ngữ thoáng chút ảm đạm. Giữa những con người tỏa sáng rực rỡ này, cô dường như không để lại được ấn tượng hay dấu vết rõ ràng nào.
Cô mỉm cười, trong lòng thở dài bao nhiêu thì nụ cười lại rạng rỡ bấy nhiêu: “Vâng, tôi là trợ lý mới của Kỷ tổng, tôi tên là Hứa Mật Ngữ.”
Nụ cười của cô ngược lại khiến những người khác sáng mắt lên, nhân lúc Kỷ Phong không có ở đó, họ cũng bắt chuyện với cô ít nhiều.
Trò chuyện một lúc, sau khi sự câu nệ và bối rối đã vơi đi phần nào, Hứa Mật Ngữ khéo léo hỏi dò những người khác: “Nghe mọi người lúc nãy nói Kỷ tổng của chúng tôi có tiêu chuẩn chọn bạn đời siêu cao? Tiêu chuẩn đó, rốt cuộc cao đến mức nào ạ?” Cô làm ra vẻ một người cấp dưới nhân lúc sếp không có mặt, hăm hở muốn dò la tin tức của sếp.
Lập tức có người cười đáp lời: “Tiêu chuẩn chọn bạn đời của sếp cô mà dám nhận là thiên hạ đệ nhị, thì chẳng có tiêu chuẩn nào dám xưng thiên hạ đệ nhất, cao đến mức đó đấy.”
Hứa Mật Ngữ lập tức tò mò hỏi lại: “Thật sự cao đến thế sao?”
Vẻ tò mò của phụ nữ luôn có thể khơi dậy h*m m**n giải thích của đàn ông, dường như việc giải đáp được thắc mắc của một người phụ nữ chính là cách để thể hiện sự vĩ đại và mạnh mẽ của đàn ông.
Thế là lập tức có người giải thích chi tiết bổ sung cho câu hỏi của Hứa Mật Ngữ: “Đầu tiên, phải trẻ, đẹp, thông minh, lương thiện, lý lịch cuộc đời không được có tì vết.”
Người này nói xong, một người khác tiếp lời: “Còn phải gia thế tương xứng, và có học vị cao.”
Lại có người nói thêm ngay sau đó: “Phải có tài năng, có năng lực, và biết lễ nghĩa, hiểu tiến thoái.”
Hứa Mật Ngữ há hốc miệng lắng nghe. Cứ nghe một câu, tim cô lại chùng xuống một phần. Nghe xong tất cả, tim cô đã rơi xuống tận đáy vực sâu không thể vớt lên được.
Trong những tiêu chuẩn này, cô không dính dáng đến một tiêu chuẩn nào.
Cô không trẻ, không đẹp, lý lịch có tì vết là đã ly hôn.
Gia thế? Cô không những không có thứ này, mà sau lưng còn có một gia đình gốc mục nát.
Học vị? Cô chỉ là một sinh viên tốt nghiệp đại học hạng ba.
Năng lực? Sau khi tốt nghiệp cô đã làm bà nội trợ suốt sáu năm.
Còn về tài năng, ưu tú, tiến thoái lễ nghĩa, những thứ này cô càng không dính dáng.
Cô cố nén sự ngột ngạt ứ đọng trong lồng ngực, cố gắng mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra mà hỏi: “Nghe còn cao hơn cả tiêu chuẩn tuyển phi, Kỷ tổng nói đùa thôi phải không, anh ấy không thể nào thật sự lấy những điều kiện này làm tiêu chuẩn chọn bạn đời để thực hiện một cách nghiêm túc chứ?”
Bạn của Kỷ Phong lại nói khá nghiêm túc: “Đúng là giống tuyển phi thật, nhưng cô làm trợ lý bên cạnh Kỷ tổng của cô, có bao giờ thấy anh ấy nói đùa không? Anh ấy đúng là đang thực hiện nghiêm túc những tiêu chuẩn này đấy, nếu không thì cô xem, Kỷ tổng của cô đến giờ bên cạnh chẳng có bóng dáng người phụ nữ nào, vẫn luôn chưa thoát ế đó thôi. Anh ấy à, thà thiếu chứ không ẩu, không gặp được người phù hợp với tiêu chuẩn của mình, anh ấy thà độc thân còn hơn.”
Hứa Mật Ngữ nghe những lời này, nhịp tim càng lúc càng nặng nề.
Cô nghĩ hiện tại chẳng phải mình đang là người phụ nữ bên cạnh Kỷ Phong sao. Nhưng họ lại chẳng hề thấy lạ lùng, có thể nói trong mắt họ, họ không hề liên hệ người phụ nữ của Kỷ Phong với người phụ nữ trước mắt này.
Trong mắt họ, cô không thể nào là lựa chọn của Kỷ Phong, cho nên ngay cả sự ngạc nhiên cũng không cần phải có.
Hứa Mật Ngữ đặt tay lên ngực, đè nén nhịp tim hoảng loạn mà nghĩ, vậy còn Kỷ Phong thì sao? Những tiêu chuẩn đó của anh, cô không đạt một điều nào. Vậy trong lòng anh, cô rốt cuộc là sự lựa chọn mà anh cam tâm tình nguyện, hay là sự thỏa hiệp không cam lòng của anh đối với những tiêu chuẩn của chính mình?
Lúc rời khỏi hội nghị, suốt quãng đường Hứa Mật Ngữ rất ít nói.
Kỷ Phong kéo tay cô hỏi cô làm sao vậy, cô lơ đãng không nghe thấy. Kỷ Phong tưởng cô lần đầu tham dự hội nghị cao cấp như vậy, tinh thần căng thẳng nên có chút mệt mỏi, cũng không hỏi thêm.
Về đến căn hộ, khi Kỷ Phong tắm xong bước vào phòng ngủ, anh phát hiện Hứa Mật Ngữ nằm nghiêng trên giường, lưng quay ra cửa, trông như đang đợi anh mà vô tình ngủ quên mất.
Tắt đèn, anh nằm xuống bên cạnh cô, sau đó cởi chiếc khăn tắm đang quấn quanh eo, rồi trong bóng tối mò mẫm tìm dây buộc trên bộ đồ ngủ của Hứa Mật Ngữ.
Vài ba lần là dây buộc được cởi ra, theo vạt áo mở rộng, tay anh luồn vào trong.
Lòng bàn tay chạm đến đâu cũng là da thịt trơn láng.
Anh ôm lấy vai Hứa Mật Ngữ, lật cô nằm ngửa ra.
Anh khó nhịn mà gập người cô lại, không thể chờ đợi mà muốn tiến vào, lại bị cô đột ngột chặn đường.
Cô hai tay bắt chéo che trước người, khẽ nói: “Chúng ta ngủ thôi…”
Trong bóng tối, hơi thở anh hơi loạn, giọng nói khàn khàn: “Em bỏ tay ra, chúng ta có thể ngủ ngay lập tức…”
Anh vừa nói vừa kéo tay cô ra. Nhưng tay cô vừa bị kéo đi, lại lập tức che trở lại.
Cô phát hiện mình vừa nói một câu dễ gây hiểu lầm, vội giải thích: “Ý em là chúng ta ngủ thật sự, không phải chuyện đó…”
Lúc cô nói những lời này, giọng điệu vừa nhẹ vừa nũng nịu, ánh mắt trong ánh trăng dịu dàng lưu chuyển, trông thế nào cũng vô cùng phong tình, bộ dạng lạt mềm buộc chặt này quả thực quyến rũ chết người. Khiến Kỷ Phong càng thêm ngứa ngáy khó nhịn.
Cô thật sự ngày càng biết cách đối phó với anh.
Anh nhếch môi cười trong bóng tối. Được thôi, anh thừa nhận anh đã cắn câu với trò lạt mềm buộc chặt này của cô, anh càng có cảm giác hơn.
Anh lại kéo tay cô ra, không cho cô có cơ hội rút về che chắn bản thân.
Sau đó kiên nhẫn thăm dò, đợi cô thoải mái, rồi mới dùng sức tấn công.
Hứa Mật Ngữ trong bóng tối không nén được mà khẽ rên lên.
Ban đầu cô còn có thể suy nghĩ, nhưng ngay sau đó cô đã không chống đỡ nổi động tác của anh.
Tinh thần dần rời khỏi thể xác, thể xác gào thét trong khoái lạc.
Khoảnh khắc cuối cùng, cô phấn khích đến mức khóe mắt thậm chí còn rỉ lệ.
Sau khi xong, cô ôm chặt lấy mình, từ từ xoay người lại, quay lưng về phía Kỷ Phong. Cô cảm thấy vô cùng cạn lời với bản thân, rõ ràng về mặt tinh thần không muốn, kết quả… cô cảm thấy cơ thể mình thật không có chí khí. Cô có chút tự hờn dỗi, sau đó đem cơn dỗi đó trút sang người Kỷ Phong.
Một lúc lâu sau Kỷ Phong cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Anh bật đèn, xoay vai Hứa Mật Ngữ lại, thấy khóe mắt cô có lệ. Không giống như giọt lệ sinh lý do quá phấn khích vừa rồi, lần này cô dường như đang khóc thật sự.
Anh sững sờ tại chỗ.
“Em làm sao vậy?”
Hứa Mật Ngữ lau vội nước mắt, giọng mũi nghèn nghẹt đáp một câu: “Không có gì.” Chỉ là vừa rồi bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ anh không thích em đến thế, thực ra anh chỉ thích làm chuyện đó thôi.
Kỷ Phong nhíu mày nhìn Hứa Mật Ngữ, thấy khóe mắt cô vừa lau xong lại rỉ ra giọt lệ mới.
Anh bắt đầu cảm thấy khó hiểu.
“Em rốt cuộc làm sao vậy?” Anh nhíu mày hỏi lại lần nữa.
Hứa Mật Ngữ tiếp tục trả lời không có gì, đưa tay tắt đèn, nói ngủ thôi.
Kỷ Phong lại bật đèn lên, trừng mắt nhìn Hứa Mật Ngữ, nhất quyết muốn đợi một câu trả lời cho câu hỏi cô rốt cuộc bị làm sao.
Hứa Mật Ngữ lại đi tắt đèn. Kỷ Phong lại bật đèn lên, lần này anh đã mất đi phần lớn kiên nhẫn, có chút bối rối hỏi lại: “Mật Ngữ, em rốt cuộc làm sao vậy? Sao đột nhiên lại vô lý như thế?”
Trong lòng Hứa Mật Ngữ dâng lên một nỗi uất ức, cô ngồi dậy, nói như tố cáo: “Em làm sao lại đột nhiên vô lý? Em rõ ràng vừa nói, em muốn ngủ, nhưng anh cứ nhất quyết lôi kéo em làm chuyện đó!”
Kỷ Phong sững sờ tại chỗ, trong sự sững sờ dường như còn có chút dở khóc dở cười, hỗn loạn và một chút lúng túng.
“Ý của em là, mặc dù vừa rồi em và anh cùng nhau… rất thoải mái, nhưng đây là lỗi của anh?”
Hứa Mật Ngữ cũng cảm thấy hỗn loạn, vì tinh thần và thể xác của mình, một bên tự buồn bã, một bên tự vui sướng tột cùng.
“Được, lần sau em nói muốn ngủ, chúng ta sẽ không nghĩ lệch đi đâu nữa, không làm gì cả mà nhắm mắt ngủ luôn, được chưa? Vậy bây giờ nói đi, em rốt cuộc khóc vì cái gì, em không thể nào nhanh như vậy đã chán anh rồi chứ?” Kỷ Phong nói đến cuối cùng còn trêu chọc hỏi.
Cảm xúc dồn nén trong lòng Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng bùng nổ: “Tại sao hôm nay em lại không thể khóc? Chẳng lẽ chuyện cuối cùng chúng ta có thể làm và muốn làm cùng nhau, chỉ có thể là chuyện đó thôi sao? Chuyện em có thể làm không thể bao gồm việc muốn khóc thì khóc sao?”
Lúc này Kỷ Phong cảm thấy Hứa Mật Ngữ hôm nay quả thực có chút vô lý. Anh không muốn cãi nhau với cô, nghiêm túc trả lời cô: “Được được, em muốn khóc thì cứ khóc một lát. Lần sau trừ khi em chủ động đề nghị muốn làm chuyện này, còn không anh sẽ không chủ động làm nữa, như vậy được chưa? Như vậy có thể chứng minh, anh ở bên em không phải chỉ để làm chuyện này không?”
Anh tắt đèn, kéo cô nằm xuống, đắp chăn mỏng cho cô, nói một tiếng: “Được rồi, ngủ nhanh đi.”
Một lát sau anh đã ngủ thiếp đi.
Hứa Mật Ngữ nghe tiếng thở đều đều bình ổn của Kỷ Phong, hoàn toàn không ngủ được.
Cô trong bóng tối nhìn chằm chằm lên trần nhà, buồn bã nghĩ, tối nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mâu thuẫn quả thực vô lý giữa họ rốt cuộc bắt nguồn từ đâu?
Cô quay đầu nhìn Kỷ Phong bên gối.
Trong bóng tối, khuôn mặt anh không rõ ràng, nhưng đường nét trán và sống mũi đã được khắc sâu trong lòng Hứa Mật Ngữ.
Cô nhìn gương mặt say ngủ của Kỷ Phong, trong lòng lặng lẽ nói chuyện với anh.
Anh bị em thu hút, chẳng lẽ chỉ vì em là người phụ nữ đầu tiên của anh sao? Lần đầu tiên của anh đã trao cho em, thế nên một người theo đuổi sự hoàn hảo như anh có một tâm lý b*nh h**n, cảm thấy sau này phải yêu người phụ nữ này đúng không?
Hứa Mật Ngữ quay đầu lại nhìn lên trần nhà.
Nếu thật sự là vì lý do này, sẽ khiến cô cảm thấy rất khó xử. Khó xử ở chỗ có lẽ giữa họ không phải là sự yêu thích và tình yêu bình thường, mà là một mối quan hệ b*nh h**n – có lẽ anh đối với chính mình, có một mặc cảm lần đầu sâu sắc nhưng không tự biết, vì lần đầu của anh đã trao cho cô, nên anh bắt mình phải thích cô, phải ở bên cô.
Hứa Mật Ngữ trừng mắt nhìn lên trần nhà. Cô lại nhớ đến những lời mà những người ưu tú tài giỏi quen biết với Kỷ Phong đã nói ban ngày, theo những tiêu chuẩn chọn bạn đời cực cao mà Kỷ Phong đặt ra, anh muốn tìm một người phụ nữ hoàn hảo làm bạn đời, và để thực hiện tiêu chuẩn này, anh không tiếc độc thân mãi. Còn cô thì khắp nơi đều là tì vết, cách sự hoàn hảo đến mười vạn tám nghìn dặm.
Vậy có khả năng nào, anh ở bên cô, thực ra cũng có chút không cam lòng, cũng có rất nhiều sự thỏa hiệp – tuy ghét bỏ cô, nhưng cũng bị cô thu hút. Đặc biệt là trước đây anh chưa từng trải qua chuyện nam nữ, sau khi trải qua với cô, dưới mặc cảm lần đầu, cuối cùng anh tạm thời thỏa hiệp với những tiêu chuẩn đó, chọn cô.
Nhưng sau này thì sao? Sau khi mặc cảm này dần được gỡ bỏ và biến mất, anh có còn tiếp tục thỏa hiệp với những tiêu chuẩn đó không? Anh có còn tiếp tục ở bên một người có nhiều tì vết như cô không? Sau này nếu anh gặp một cô gái hoàn hảo, anh có bừng tỉnh ngộ, rồi không chút do dự rời bỏ cô để đến với người tình hoàn hảo đó không?
Hứa Mật Ngữ càng nghĩ càng cảm thấy buồn bã và hoang mang, cứ như thể những chuyện tưởng tượng đã thực sự xảy ra rồi vậy.
Cô ghét bản thân mình như thế này, không có cảm giác an toàn cũng không có tự tin, suy nghĩ lung tung và còn nhõng nhẽo gây chuyện. Cô ghét cay ghét đắng bản thân mình như thế này.
Rõ ràng trước đây sau khi ly hôn cô quay lại xã hội, trong công việc đã dần tìm lại được sự tự tin. Nhưng tại sao từ khi yêu Kỷ Phong, những sự tự tin này lại tan thành mây khói, cô bắt đầu biến thành một người mà chính mình cũng ghét?
Là ở đâu đã xảy ra vấn đề?
Cô trong bóng tối, nghe tiếng thở đều của Kỷ Phong, thao thức suốt đêm.
Sáng hôm sau, Hứa Mật Ngữ thức dậy với hai quầng thâm mắt.
Kỷ Phong nhìn bộ dạng của cô liền nhíu mày: “Có phải tối qua không ngủ được không? Vậy hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi đi, anh gọi Tiết Duệ qua.”
Hứa Mật Ngữ nhìn vẻ mặt nhíu mày của Kỷ Phong hơi sững lại, trong một thoáng cô không chắc Kỷ Phong đang quan tâm mình, hay là đang chê cô trông phờ phạc nên đuổi cô ở nhà.
Lúc giúp Kỷ Phong thắt cà vạt, cô không nhịn được mà hỏi câu hỏi đã ám ảnh cô suốt đêm, khiến cô không ngủ được.
“Sau này anh có thích người phụ nữ khác không?” Cô dường như hỏi một cách rất lơ đãng.
Kỷ Phong cụp mắt xuống, liếc cô một cái: “Sao đột nhiên lại hỏi vậy?” Câu hỏi này và câu hỏi “năm năm sau anh còn thích em không” trước đây, có gì khác nhau? Sao lại hỏi lại một lần nữa? Anh không hiểu.
Hứa Mật Ngữ vừa thắt cà vạt vừa nhanh chóng ngước mắt nhìn anh một cái, cười cười nói: “Chỉ là đột nhiên nghĩ đến, rồi rất muốn biết câu trả lời.”
Kỷ Phong nhíu mày: “Vậy em muốn nghe câu trả lời thế nào? Thật lòng, hay là dễ nghe?”
Hứa Mật Ngữ không cười nổi nữa.
Kỷ Phong hỏi ngược lại cô: “Còn em thì sao? Sau này em có thích người đàn ông khác không?”
Hứa Mật Ngữ đáp lại anh: “Không có.”
Kỷ Phong lập tức nhếch môi cười. Không biết tại sao, Hứa Mật Ngữ vừa nhìn thấy anh cười như vậy, liền cảm thấy trong nụ cười của anh có một tia châm biếm.
“Em chắc không?” Kỷ Phong nhìn cô hỏi “Trước đây trước khi kết hôn, em có từng nghĩ tương lai có thể sẽ ly hôn không? Có phải lúc tuyên thệ đã xác định cả đời chỉ thích người đàn ông trước mắt sẽ trở thành chồng em không? Nhưng sau này các người vẫn ly hôn, không phải sao? Và ngoài anh ta ra, sau này em cũng đã thích anh. Cho nên, Mật Ngữ,” Kỷ Phong ngừng lại, nghiêm túc nói, “Chúng ta đều là người trưởng thành trên ba mươi tuổi rồi, tại sao cứ phải hỏi những câu hỏi ngây ngô mà chỉ có trẻ con mới quan tâm để tự làm khổ mình? Tương lai anh có thích người phụ nữ khác không, nếu anh một mực nói tuyệt đối không, đó là đang lừa em cũng là đang lừa dối chính mình, nếu em hoàn toàn tin vào những lời đó cũng là em đang tự lừa dối mình. Những lời quá tuyệt đối nói ra đều là lời nói dối.” Ngừng một chút, Kỷ Phong hít một hơi, trịnh trọng nói, “Mật Ngữ, anh không muốn vì một câu hỏi mang tính tuyệt đối, mà đưa ra một lời hứa về bản chất tương đương với sự lừa dối. Nhưng anh có thể nghiêm túc nói cho em biết, khoảnh khắc này anh thật tâm thật ý thích em, và chỉ chuyên tâm thích một mình em.”
Khoảnh khắc cuối cùng khi Hứa Mật Ngữ thắt xong cà vạt, đầu ngón tay cô run nhẹ.
Cô thu tay lại, giấu đi sự run rẩy bất an ở đầu ngón tay.
Hai câu cuối cùng của anh nói rất cảm động. Nhưng những lời phía trước, ý là tương lai anh thật sự có thể sẽ thích người khác sao? Và để giải thích rằng cho dù kết quả đó xảy ra cũng là bình thường, anh lại còn lý trí đến mức lấy cuộc hôn nhân trước của cô ra làm ví dụ ngay trước mặt cô.
Người lý trí luôn vô tình khiến người ta cảm thấy tuyệt tình. Anh thật sự lý trí đến đáng sợ. Còn cô lại có cảm giác khó xử như vết sẹo ly hôn mà mình cố gắng che giấu lại bị vạch trần trước mặt.
Điều cô muốn rõ ràng không phải là sự thành thật lý trí, giảng đạo lý và nói sự thật của anh.
Điều cô muốn rõ ràng chỉ là một cảm giác an toàn có thể có được chỉ bằng một lời hứa.
Nhưng anh lại giảng đạo lý với cô một cách lý trí như vậy, chỉ để chứng minh rằng anh và cô sau này đều có khả năng sẽ thích người khác.
Cô không nói một lời tiễn Kỷ Phong đi, lần đầu tiên không nói lời tạm biệt với anh.
Kỷ Phong không đợi được tiếng của cô, lại cũng rất có qua có lại, như thể dỗi dằn, cũng không nói một lời mà phất tay áo bỏ đi.
Mấy ngày liền, vừa hay Tiết Duệ đều có mặt, Hứa Mật Ngữ thế là không lên lầu. Trước đây Kỷ Phong bảo cô có thời gian thì đến phòng kế hoạch của khách sạn tham quan học hỏi thêm, thế là cô mượn cớ này, mấy ngày liền đều ở phòng kế hoạch, theo chân Giám đốc phòng kế hoạch học hỏi toàn bộ quy trình lên kế hoạch sự kiện.
Kỷ Phong cũng cố tình không nghĩ cho thông suốt, rốt cuộc ai đang dỗi mình, mình lại đang đáp lại sự dỗi dằn của ai, tóm lại Hứa Mật Ngữ không chủ động lên tầng thượng, anh cũng không chủ động gọi cô lên. Tối tan làm anh cũng không đến căn hộ của cô. Mà cô cũng không gọi điện hay nhắn tin hỏi, tại sao anh không đến, anh định khi nào đến.
Anh còn nhớ rõ những lời anh nói đêm đó, sau này chỉ cần cô không chủ động đòi, anh sẽ không chủ động cho.
Mặc dù lúc đó chỉ nói về chuyện nam nữ, nhưng bây-giờ dường như không chỉ nói về chuyện đó nữa.
Nhưng tiếp theo, mấy ngày liền Hứa Mật Ngữ đều không chịu chủ động lên tầng thượng, chỉ ở phòng kế hoạch bận rộn với việc lên kế hoạch sự kiện. Kỷ Phong cuối cùng vẫn không nhịn được, mượn cớ đi kiểm tra tiến độ sự kiện, đến phòng kế hoạch một chuyến.
Kết quả ở phòng kế hoạch, Hứa Mật Ngữ thấy anh, lại tỏ ra vẻ công tư phân minh, như thể mấy ngày không gặp anh, cô sống rất thản nhiên và thoải mái.
Kỷ Phong quay người về thẳng tầng thượng.
Anh trở nên bực bội không yên, cái tật thấy gì cũng muốn ném lại tái phát.
Tiết Duệ vốn được về lại trụ sở tập đoàn, không cần phải hầu hạ cái người mặt lạnh châm chọc hỉ nộ vô thường này, không biết đã vui đến mức nào. Nhưng mấy ngày trước đột nhiên bị triệu tập trở lại, cậu ta vốn tưởng một hai ngày là qua, không ngờ lần trở lại này, mấy ngày liền Kỷ Phong đều không cho cậu ta đi.
Và mấy ngày liền, cậu ta đều không thấy Hứa Mật Ngữ. Cậu ta vốn tưởng cô tạm thời có việc gì đó, nên Kỷ Phong mới bắt mình đến thay chân trợ lý thân cận. Nhưng khi ở phòng kế hoạch thấy bộ dạng đạo mạo của Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ – một người đạo mạo đi kiểm tra công việc, một người đạo mạo báo cáo công việc – cậu ta phát hiện sự tình dường như không đơn giản như vậy.
Để sớm thoát khỏi móng vuốt của Kỷ Phong, nhanh chóng quay lại trụ sở tập đoàn vui vẻ sung sướng, Tiết Duệ quyết định liều mình hỏi Kỷ Phong.
“Sếp à, thứ cho tôi mạo muội nói thẳng, giữa anh và chị Mật Ngữ, có phải là đang giận dỗi nhau không ạ?”
Kỷ Phong cười lạnh một tiếng: “Tôi và cô ấy có gì để mà giận dỗi?”
Một câu đã chặn họng Tiết Duệ.
Nhưng ngay lúc Tiết Duệ bị chặn họng đến rụt cổ, Kỷ Phong lại mở miệng: “Có giận cũng là cô ấy giận tôi.” Nói xong anh còn ho một tiếng, như thể nói ra chuyện riêng tư cãi nhau của các cặp đôi sẽ làm bỏng miệng vậy.
Tiết Duệ nhìn bộ dạng khổ não lại tức giận của Kỷ Phong, thăm dò hỏi tiếp: “Vậy nếu chị Mật Ngữ giận dỗi anh, có phải là anh đã làm gì chọc giận chị ấy không?”
Kỷ Phong quả quyết phản bác: “Có chọc cũng là cô ấy chọc tôi, tôi làm sao mà chọc cô ấy được? Vô lý.”
Tiết Duệ nhìn bộ dạng cao ngạo của Kỷ Phong nghĩ, được rồi, bây giờ xem ra chính là anh chọc giận người ta rồi.
“Các cô gái trẻ ấy à, khi thật lòng yêu đương sẽ rất nhạy cảm, vừa nhạy cảm là lại hay giận dỗi vặt vãnh, anh chủ động dỗ một chút, là sẽ không sao nữa đâu.” Tiết Duệ lại từ từ dụ dỗ.
Kỷ Phong lại nhíu mày: “Từ trước đến nay đều là người khác dỗ tôi lấy lòng tôi. Vả lại cô ấy cũng không phải cô gái trẻ nữa.”
“…” Tiết Duệ suýt bị nghẹn chết. Cậu ta nghĩ thật kỳ lạ làm sao Kỷ Phong lại có bạn gái được nhỉ? Ngay cả giận dỗi cũng làm cao làm giá đến thế.
Tiết Duệ nghĩ một lúc, hỏi một câu rất then chốt: “Sếp, một ngày trước khi gọi tôi trở lại, giữa anh và chị Mật Ngữ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ạ?”
Cậu ta thấy Kỷ Phong nhíu mày mím chặt miệng, vội vàng khuyên thêm một câu: “Anh kể cho tôi nghe chuyện đã xảy ra và những lời đã nói giữa hai người ngày hôm đó, tôi sẽ giúp anh phán đoán xem phải đối phó với chị Mật Ngữ thế nào.”
Khi Kỷ Phong nghe thấy từ “đối phó” – đàn ông mặc định đàn ông không làm gì sai, giữa đàn ông không cần nói nhiều cũng tự nhiên kết thành đồng minh cùng nhau đối phó với người phụ nữ phiền phức – thái độ của anh đã lung lay.
Anh nhớ lại một chút, Hứa Mật Ngữ dường như đã có chút bất thường từ tối hôm trước ngày bắt đầu giận dỗi, nhưng lúc đó cô vẫn chưa đến mức chống đối anh.
Thời điểm cô thực sự bắt đầu có thái độ chống đối anh, dường như là sáng hôm sau khi anh ra khỏi cửa. Cô từ chối nói chuyện, từ chối tạm biệt anh. Anh đợi nửa ngày không đợi được tiếng của cô, cũng dứt khoát quay đầu bỏ đi.
Và trước khi cô từ chối lên tiếng tạm biệt anh, là cô đã hỏi anh một câu – sau này anh có thích người phụ nữ khác không.
Kỷ Phong bắt đầu từ câu hỏi này, kể lại cuộc đối thoại giữa anh và Hứa Mật Ngữ cho Tiết Duệ nghe.
Tiết Duệ nghe xong ôm ngực thở hổn hển.
Cậu ta chưa từng thấy một tên trai thẳng nào không biết ý tứ đến thế. Cậu ta nghĩ trong thế giới tình yêu, sinh vật gọi là trai thẳng quả thực là một loại vũ khí sinh hóa. Họ làm tổn thương những người phụ nữ nhạy cảm đa tình, cũng kéo chân những người đàn ông được phụ nữ yêu thích, biết thương hoa tiếc ngọc như anh.
Tiết Duệ cố gắng khai sáng cho Kỷ Phong, rốt cuộc nên trả lời những câu hỏi nghe có vẻ không đáng hỏi, nhưng phụ nữ lại rất thích hỏi như thế nào, bao gồm nhưng không giới hạn ở:
Sau này anh có yêu người phụ nữ khác không?
Em và mẹ anh cùng rơi xuống sông, anh sẽ cứu ai?
Sau này nếu em mập lên, anh có chê em không?
Anh sẽ yêu em bao lâu?
Bạn thấy sao?