🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tác giả: Hồng Cửu

Chương 76: Tình hình ở nhà…

Từ thành phố Tinh đến nhà Hứa Mật Ngữ ở quê là một quãng đường không hề gần. Người tài xế không phải kiểu người thích bắt chuyện, Hứa Mật Ngữ cũng không nói lời nào, sự tĩnh lặng trên suốt chặng đường liên tục khuấy động những cảm xúc phức tạp trong lòng cô.

Bất kể trước đây Tiêu Tú Mai quá đáng thế nào, lúc đến khách sạn làm loạn khiến cô căm hận ra sao, nhưng khi nghe tin bà bệnh nặng nguy kịch, cô vẫn không khỏi sững sờ.

Cô đã từng nghĩ đến việc cắt đứt liên lạc với Tiêu Tú Mai, cũng cắt đứt luôn ý định vòi tiền của bà. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc muốn Tiêu Tú Mai chết, dù sao đi nữa, chính Tiêu Tú Mai đã cho cô sinh mệnh để đến với thế giới này. Lúc này, cô không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình rốt cuộc là gì, những cảm xúc đó phức tạp đến mức khiến cô có chút tê dại.

Cứ miên man suy nghĩ như vậy suốt chặng đường, đến khi trời tối mịt, cuối cùng cô cũng về đến nhà.

Đẩy cửa sân bước vào, một tiếng “Con về rồi” còn chưa nói hết, cô đã chết sững tại chỗ.

Cả nhà đều có mặt, bố cô Hứa Quang Tông, người mẹ Tiêu Tú Mai được đồn là đang nằm liệt giường bệnh nặng nguy kịch, chị cả Hứa Mật Tử, chị hai Hứa Mật Nam, và cả cậu con trai độc đinh của nhà họ Hứalà Hứa Mật Bảo, không ngờ tất cả đều đang đợi trong sân.

Thêm cả chính cô vừa bước vào sân, có thể nói là cả nhà đông đủ, không thiếu một ai.

Tim Hứa Mật Ngữ đột ngột chùng xuống, cô hỏi Tiêu Tú Mai: “Chuyện gì thế này? Không phải mẹ đang nằm viện sao?”

Tiêu Tú Mai ha hả cười, hất mặt ra hiệu cho cậu con trai cưng: “Ra cài chặt cửa sân lại cho mẹ.” Rồi lại nói với con gái lớn và con gái thứ hai, “Tống con sói mắt trắng này vào nhà kho cho mẹ, hôm nay để bà mẹ này dạy dỗ lại cái của nợ do mình đẻ ra!”

Ngay từ lúc Tiêu Tú Mai bắt đầu nói, Hứa Mật Ngữ đã quay đầu định bỏ chạy, nhưng đã không kịp, Hứa Mật Bảo sớm đã cài chặt cửa lớn và chặn ở đó. Chị cả và chị hai chạy lên, mỗi người một bên lôi Hứa Mật Ngữ vào nhà kho. Nhà kho này là một căn phòng gạch nhỏ được xây riêng trong sân, bình thường dùng để chứa thức ăn, rau củ, củi và than đá, là kho chứa đồ, chưa từng có người ở.

Khi bị chị cả và chị hai lôi vào nhà kho, cuối cùng Hứa Mật Ngữ cũng hiểu ra mọi chuyện với trái tim nguội lạnh.

Hóa ra cái gọi là mẹ ốm, chẳng qua chỉ là một vở kịch. Lại còn là do tất cả bọn họ, tất cả những người vốn là ruột thịt máu mủ của cô, cùng nhau hợp sức lừa cô về nhà.

Nhà kho không có cửa sổ, vừa tối tăm vừa ẩm ướt, đâu đâu cũng sực mùi ẩm mốc và bụi bặm. Hứa Mật Ngữ dùng sức định xông ra ngoài, chị cả và chị hai sống chết giữ cô lại. Hứa Mật Ngữ kinh ngạc hỏi: “Các chị đang làm gì vậy? Các chị định nhốt em ở đây à? Các người điên rồi sao, đây là phạm pháp đó!”

Lúc này Tiêu Tú Mai bước vào nhà kho, chặn ở cửa. Bà vỗ vào công tắc bên ngoài cửa, một bóng đèn chỉ 5 watt trong nhà kho khó nhọc sáng lên.

Nương theo ánh sáng lờ mờ, Hứa Mật Ngữ không thể tin nổi nhìn Tiêu Tú Mai và hai người chị, họ vậy mà lại lừa cô về, vậy mà lại giam cầm cô.

Có một khoảnh khắc, cô thật sự nghi ngờ sâu sắc rằng mình chỉ là đứa trẻ được nhặt về. Nếu là ruột thịt, tại sao những người trong gia đình này lại đối xử với cô một cách phi lý như vậy? Chỉ vì cô là người duy nhất trong nhà không chịu thuận theo sự tẩy não của họ sao?

Mặc dù từ nhỏ đến lớn, chị cả và chị hai trông có vẻ mạnh mẽ, còn cô thì yếu đuối, nhưng hai người chị lại răm rắp nghe lời bố mẹ, chấp nhận và vui vẻ với số phận hi sinh tất cả vì em trai; ngược lại, tuy cô yếu đuối và hay làm hài lòng người khác, nhưng thực chất trong xương tủy cô luôn ẩn chứa sự phản kháng không chịu khuất phục số phận – cô không cam tâm với số phận không được coi trọng, cũng không cam tâm với sự thiên vị của bố mẹ, cô đã tìm mọi cách để hy vọng nhận được sự chú ý và công nhận, bằng mọi giá phải giành được cơ hội đi học giống như Hứa Mật Bảo.

Có phải vì như vậy, nên từ nhỏ bố mẹ đã đặc biệt không ưa cô? Họ luôn muốn tẩy não cô, thao túng tâm lý cô, đè nén sự phản kháng của cô, muốn đè bẹp cô cho đến khi cô hoàn toàn phục tùng, biến thành một người giống như chị cả và chị hai, cam tâm tình nguyện sống vì nhà mẹ đẻ, vì em trai.

Thế nhưng họ càng đè nén, cô lại càng phản kháng kịch liệt, cho đến cuối cùng cô lại dám hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của họ. Điều này khiến họ không thể chấp nhận và tức tối, thế là dứt khoát chơi một vố lớn, lừa cô về nhà giam cầm, để “chỉnh đốn” lại cái tính ngang ngược của cô, bào mòn đi sự sắc bén trong cuộc phản kháng của cô.

Trái tim Hứa Mật Ngữ đã lạnh đến mất hết hơi ấm.

Có những đứa trẻ là bảo bối của bố mẹ; có những đứa trẻ chỉ là công cụ, là con rối do bố mẹ sinh ra, không được có suy nghĩ, không được phép phản kháng, phải ngoan ngoãn nghe lời, ngoan ngoãn bị em trai hút máu cả đời.

Hứa Mật Ngữ siết chặt quai túi. Giờ phút này trong lòng cô vô cùng kiên định, bất kể tiếp theo xảy ra chuyện gì, cô tuyệt đối sẽ không móc ra dù chỉ một đồng cho một gia đình như thế này.

Hứa Mật Bảo và Hứa Quang Tông lúc này cũng bước vào nhà kho.

Hứa Mật Ngữ không ngờ mặt mũi mình lại lớn đến vậy, có thể khiến cả nhà họ Hứa tụ tập đông đủ trong cái nhà kho rách nát này.

Người đã đông đủ, Tiêu Tú Mai gọi cả chị cả và chị hai về phía mình, tạo thành đội hình năm chọi một để khai hỏa với Hứa Mật Ngữ.

“Hứa Mật Dư, mày bây giờ giỏi rồi nhỉ, cánh cứng rồi, không dùng chút thủ đoạn là gọi không về được có phải không? Mày nói xem sao bây giờ mày lại vong ơn bội nghĩa như thế? Tao đến tìm mày, mày lại để người trong khách sạn của mày bắt nạt bà mẹ già này. Mày nói xem trước đây mày hiếu thuận ngoan ngoãn bao nhiêu, sao bây giờ lại biến thành thế này? Mày bị trúng tà à?”

Hứa Mật Bảo ở bên cạnh nhỏ giọng thúc giục: “Mẹ, mẹ, nói vào trọng tâm đi.”

Tiêu Tú Mai “ồ ồ” hai tiếng: “Mẹ biết rồi, đừng vội.” Rồi quay đầu lại nói với Hứa Mật Ngữ, “Tao vốn định chửi mày nửa tiếng cho hả giận, mày cảm ơn em trai mày đi, hôm nay tao không chửi mày nữa, tao nói thẳng vào chuyện chính.”

Hứa Mật Ngữ nhếch mép mỉa mai. Cô đặt mình vào vị trí của một người ngoài cuộc để xem xét mối quan hệ gia đình nhà họ Hứa. Năm chọi một rõ ràng như vậy, thao túng tâm lý trắng trợn như vậy, không bị chửi cũng phải đi cảm ơn người khác, trước đây sao cô lại không nhìn rõ, sao lại có thể chìm đắm trong một mối quan hệ gia đình như thế này để cầu xin sự chú ý, cầu xin sự công nhận, cầu xin sự quan tâm và công bằng?

“Hai lần trước tao đến khách sạn tìm mày, mày cấu kết với người của khách sạn đuổi tao đi, chuyện này tao rất đau lòng, nhưng bà Tiêu đây rộng lượng, tạm thời không tính toán món nợ này với mày. Bây giờ, mẹ mày đã có thể rộng lượng với mày, thì tao cũng hy vọng mày làm con thì lương tâm trỗi dậy một chút, giúp gia đình gánh vác khó khăn.”

Hứa Mật Ngữ cười lạnh thầm nghĩ, quả nhiên, lừa cô về cũng chỉ vì tiền.

“Tôi không có tiền.” Cô thẳng thừng bày tỏ thái độ.

Tiêu Tú Mai không chấp nhận thái độ này của cô: “Mày đừng vội nói không có tiền, mày nghe nhà mình khó khăn thế nào đã được không? Mày mà còn chút lương tâm, nghe xong sẽ không tiếp tục nói dối mẹ mày là không có tiền đâu.”

Hứa Mật Ngữ nghĩ, nếu số tiền bị lừa không được cảnh sát truy về, thì cô đúng là không có tiền thật. Nhưng mẹ cô, vì muốn hút máu từ cô, đã đơn phương không cho phép cô không có tiền. Thật nực cười.

“Con ba à, lần này con thật sự phải giúp em trai con, em trai con mới cưới vợ cách đây không lâu – ồ đúng rồi, lúc đó con đuổi cả nhà ra khỏi khách sạn, em con nó hiếu thuận, không nhìn nổi cái cách con đối xử với mẹ, nên chuyện cưới xin cũng không báo cho con biết. Con nói xem, đến cả đám cưới của em trai ruột mà con cũng không tham dự, con có hối tiếc, có áy náy không?”

Hứa Mật Ngữ trả lời thẳng: “Không hối tiếc, cũng không áy náy. Lần sau nó có cơ hội cưới lần nữa, dù có báo cho tôi tôi cũng sẽ không tham dự.”

Hứa Mật Bảo lập tức nổi khùng: “Mày trù ẻo ai đấy? Mày trù ai sau này cũng phải ly hôn giống mày à?” Cậu ta nói xong liền xông lên, giơ tay giơ chân như muốn dạy dỗ Hứa Mật Ngữ.

Tiêu Tú Mai kéo giật cậu ta lại: “Bảo bối, Bảo bối! Con về đây! Con đừng manh động, để mẹ nói chuyện với chị ba của con, ngoan!”

Hứa Mật Bảo đứng lại bên cạnh Tiêu Tú Mai.

Hứa Mật Ngữ nhìn cảnh mẹ hiền con hiếu của hai mẹ con họ mà cười lạnh không ngớt.

Lần này Tiêu Tú Mai lại rất biết nhẫn nhịn, không nổi giận, thậm chí còn có thể tiếp tục nói giọng tha thiết với Hứa Mật Ngữ về những khó khăn mà gia đình đang phải gánh chịu: “Sau khi em trai con kết hôn, nó thật sự đã trưởng thành, hiểu chuyện rồi, biết phải kiếm tiền nuôi gia đình. Thì đấy, sau đó nó quen một người, hai người hẹn nhau cùng hợp tác làm ăn, nhưng làm ăn cần vốn chứ, lấy đâu ra vốn đây? Chị cả chị hai của con đã dốc hết túi rồi, nhưng vẫn còn thiếu nhiều lắm, vốn định tìm con xin một ít, nhưng ai mà muốn nhìn cái bộ dạng lục thân bất nhận của con chứ? Bọn mẹ cũng có lòng tự trọng và khí phách đấy nhé!”

Nghe đến đây Hứa Mật Ngữ bật cười thành tiếng.

Lời này mà Tiêu Tú Mai cũng nói ra được, lại còn nói như thật.

Tiêu Tú Mai thấy cô cười thì sắp nổi giận. Nhưng nghĩ đến việc Hứa Mật Ngữ ăn mềm không ăn cứng, bà ta lại gắng nén lửa giận, tiếp tục dùng lời lẽ mềm mỏng: “Cuối cùng không còn cách nào khác, để gom đủ vốn, em trai con đành phải thế chấp căn nhà của nó. Nhưng ai mà ngờ được, cái kẻ nói hợp tác làm ăn với em con lại là một thằng lừa đảo, nó thấy em trai con thật thà, lương thiện dễ lừa, nên đã lừa hết tiền của nó đi rồi! Bây giờ tiền mất, ngân hàng đòi siết nhà em trai con, em dâu con nghe tin liền đòi phá cái thai trong bụng rồi ly hôn với em con. Con ba ơi, bình thường dù có cãi nhau ầm ĩ thế nào, chúng ta vẫn là người một nhà máu mủ ruột rà, con không thể trơ mắt nhìn em trai con bị siết nhà, em dâu con ly hôn về nhà mẹ đẻ được chứ? Trong bụng nó đang mang là giống nòi của nhà họ Hứa chúng ta đấy! Con cũng họ Hứa, chuyện này con không thể đứng nhìn mà không giúp được!”

Hứa Mật Ngữ nhìn màn kịch tình thân diễn như hát của Tiêu Tú Mai, không còn dễ dàng bị kéo vào cái bẫy tình thân như trước đây nữa.

Cùng là bị lừa tiền, lúc đầu khi cô bị lừa, Tiêu Tú Mai ngày đêm chửi mắng cô, mặc kệ cô ốm sốt cao cũng đuổi cô ra khỏi nhà đi kiếm tiền, tất cả chỉ để trả nợ mua nhà cho Hứa Mật Bảo.

Bây giờ đến lượt Hứa Mật Bảo bị lừa, bà Tiêu đây lại không tiếc huy động cả nhà để lừa cô về, vắt kiệt xương cốt, ép cạn dầu mỡ để bắt cô móc tiền ra.

Tim Hứa Mật Ngữ lạnh đến cực điểm. Cô cười nhạt, đáp lại câu cuối cùng của Tiêu Tú Mai: “Tôi cũng có thể không họ Hứa, cái họ này đối với tôi không quan trọng đến thế.”

Lần này đến lượt Hứa Quang Tông đứng ra gầm lên giận dữ: “Mày cái đồ súc sinh! Họ của mày là do bố mày cho, mày muốn đổi họ gì, nào, mày nói cho tao nghe xem! Xem tao có đánh gãy chân mày không!”

Tiêu Tú Mai đè ông ta lại, rồi ra hiệu cho ba đứa con phía sau, thì thầm điều gì đó.

Giây tiếp theo, chị cả, chị hai và Hứa Mật Bảo, ba người phối hợp ăn ý, cùng lúc xông đến bên cạnh Hứa Mật Ngữ. Hứa Mật Tử giữ chặt Hứa Mật Ngữ, Hứa Mật Nam giật lấy túi của cô, Hứa Mật Bảo đoạt lấy điện thoại của cô.

Sau khi thành công, ba người lùi về bên cạnh Tiêu Tú Mai.

Hứa Mật Ngữ nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, chỉ cảm thấy mỉa mai và nực cười.

Tiêu Tú Mai giật lấy chiếc túi từ tay Hứa Mật Tử, lục lọi điên cuồng. Lục qua lục lại, không tìm thấy ví tiền, cũng không thấy tiền mặt hay thẻ ngân hàng.

Bà ta có chút tức tối, giơ chiếc túi lên hỏi Hứa Mật Ngữ: “Ví tiền của mày đâu? Thẻ đâu?”

Hứa Mật Ngữ thò tay vào túi áo khoác, lôi ra một chiếc thẻ ngân hàng: “Tôi không có ví, còn thẻ, may mà lúc ra ngoài vội, tiện tay nhét vào túi, nếu không bây giờ đã thật sự rơi vào tay các người rồi.” Cô nói xong, trước mặt Tiêu Tú Mai, cười rồi bẻ gãy chiếc thẻ làm đôi, ném xuống đất “Các người cũng đừng nghĩ thẻ tuy gãy rồi, nhưng có thể dùng chứng minh thư của tôi đến ngân hàng làm lại thẻ mới để rút tiền. Vẫn là câu nói đó, lúc đi vội quá, tôi quên cả mang chứng minh thư rồi.”

May mà cô còn lo lắng khi nghe tin Tiêu Tú Mai nguy kịch mà bỏ quên cả chứng minh thư lại, kết quả tất cả lại chỉ là một vở kịch.

Hứa Mật Ngữ tự giễu cười, nụ cười khiến nội tâm hoang tàn.

Vở kịch lừa đảo lần này, cô thật sự không ngờ tới, cũng thật sự thất vọng đến mức quyết định từ nay về sau sẽ không bao giờ qua lại nữa.

Cô coi họ là bố, là mẹ, là chị, là em, nhưng họ chưa bao giờ coi cô là người nhà. Cô chỉ là một công cụ tiện tay của họ, lúc cần dùng thì tìm ra dỗ dành một chút, lúc không dùng thì vứt sang một bên, không quan tâm không đoái hoài.

Cô nghĩ từ hôm nay trở đi, cô đối với họ có lạnh lùng và tuyệt tình đến đâu, cũng sẽ không cảm thấy một chút do dự hay áy náy nào.

Tiêu Tú Mai trơ mắt nhìn Hứa Mật Ngữ bẻ gãy thẻ vứt đi, tức đến mắt nổi đầy tơ máu.

Bà ta quay đầu hỏi Hứa Mật Bảo: “Điện thoại của nó con có biết dùng không? Không phải có cái gì gọi là chuyển khoản qua điện thoại à, có thể trực tiếp chuyển tiền bằng cái của nợ này ra không?”

Hứa Mật Bảo bấm sáng màn hình điện thoại xem xét, ngẩng đầu nói với Tiêu Tú Mai: “Điện thoại có mật khẩu.”

Tiêu Tú Mai quay đầu lại chất vấn Hứa Mật Ngữ: “Mật khẩu bao nhiêu?”

Hứa Mật Ngữ cười nói: “250250.”

Hứa Mật Bảo nhập vào, điện thoại không mở khóa được.

Cậu ta phản ứng lại, mách với Tiêu Tú Mai: “Mẹ, Hứa Mật Dư nó chửi con! Nó nói con là đồ hai trăm rưỡi*!”

Hai trăm rưỡi*: tiếng lóng chỉ kẻ ngốc, đồ đần.

Tiêu Tú Mai tức đến hít thở không thông, quay lại hỏi Hứa Mật Ngữ: “Mật khẩu rốt cuộc là bao nhiêu?”

Hứa Mật Ngữ lười trả lời.

Bên cạnh, Hứa Mật Tử bỗng nảy ra ý, cô ta lấy điện thoại từ tay Hứa Mật Bảo, đến gần Hứa Mật Ngữ, quét qua mặt cô một cái.

Điện thoại đã được mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt.

Hứa Mật Bảo vui mừng khôn xiết: “Chị cả vẫn là chị lợi hại nhất! Sống ở thành phố lớn đúng là khác bọt!”

Hứa Mật Tử cười hiền từ với cậu ta.

Giây phút đó, Hứa Mật Ngữ đặc biệt hối hận tại sao mình lại cài đặt mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt.

Hứa Mật Bảo cúi đầu loay hoay với chiếc điện thoại, sau vài lần mày mò thì tức giận nói: “Mẹ, Wechat của nó liên kết với một cái thẻ rỗng, không chuyển tiền ra được!”

Bỗng nhiên “ting” một tiếng, có người gửi đến một tin nhắn Wechat.

Hứa Mật Ngữ biết, tám phần là Kỷ Phong gửi đến. Cô vội vàng xông lên muốn giật lại điện thoại. Hứa Mật Tử và Hứa Mật Nam cùng nhau chặn cô lại.

Hứa Mật Bảo thuận theo tin nhắn Kỷ Phong gửi đến bấm vào, lướt ngược lên xem lịch sử trò chuyện, bỗng nhiên anh ta như phát hiện ra châu lục mới, phấn khích hét lớn: “Mẹ, mẹ! Nhìn này nhìn này, người này chắc là bạn trai mới của Hứa Mật Dư!”

Tiêu Tú Mai vội vàng ghé sát vào xem, sau khi xác nhận không sai, bà ta như tìm được thuốc cứu mạng, ngẩng đầu hỏi Hứa Mật Ngữ: “Con ba à, con có bạn trai rồi à? Xem ra hai đứa thường xuyên hẹn hò ở khách sạn nhỉ, cái khách sạn đó của các con, có thể thường xuyên đến thì chắc anh ta giàu lắm nhỉ? Con ba ơi, mẹ đã nói rồi mà, nhà ta chỉ có con là có tiền đồ nhất, luôn được đàn ông giàu có thích! Thế thì tốt quá rồi, lần này em trai con cuối cùng cũng được cứu rồi, cháu trai của mẹ cũng được cứu rồi!”

Bà ta giơ chiếc điện thoại về phía Hứa Mật Ngữ, thương lượng với cô: “Con ba à, mẹ trả điện thoại cho con, con gọi điện cho bạn trai con, mở miệng xin một ít tiền xoay xở, cứu em trai con và cháu ruột của con, được không?”

Hứa Mật Ngữ quả quyết từ chối: “Không thể nào. Tôi không thể nào vì bất kỳ ai trong các người mà đi xin người khác dù chỉ một đồng.” Cô không thể nào vì cái gia đình ma cà rồng sau lưng mình mà đi hút máu những người bên cạnh mình.

Tiêu Tú Mai sa sầm mặt, đe dọa: “Được, mày không tìm bạn trai mày, thì tao sẽ tìm chồng cũ của mày, đến lúc đó mày đừng cảm thấy mất mặt là được.” Bà ta ra vẻ bảo Hứa Mật Bảo tìm số điện thoại của Nhiếp Dư Thành để gọi đi.

Hứa Mật Ngữ nhìn Hứa Mật Bảo vừa vâng dạ vừa lề mề, cô bật cười.

“Các người vẫn coi tôi là đồ ngốc à? Theo tác phong hút máu của các người, chắc chắn sớm đã tìm Nhiếp Dư Thành rồi. Có chuyện gì mà các người không làm ra được? Nhưng tôi đoán, các người không những không xin được tiền từ anh ta, mà còn bị vợ mới của anh ta chửi cho một trận phải không? Nếu không phải không moi được tiền từ Nhiếp Dư Thành, các người cũng sẽ không tốn công tốn sức bày ra vở kịch lớn như vậy để lừa tôi về đâu.”

Tiêu Tú Mai bị nói trúng tim đen. Bà ta không ngờ Hứa Mật Ngữ lại có thể đoán chính xác đến vậy. Bà ta nhìn Hứa Mật Ngữ đã thay đổi hoàn toàn so với trước đây, lần đầu tiên nhận ra rằng đứa con gái này của bà ta không ngốc, không dễ lừa, nó thực sự rất thông minh.

Tiêu Tú Mai hạ quyết tâm. Dù thế nào đi nữa, hôm nay nhất định phải lấy được tiền, vì con trai, cũng vì cháu trai.

Bà ta trở mặt lạnh lùng, nói với Hứa Mật Ngữ: “Được, con ba, coi như mày nói đúng, tao đúng là đã tìm Nhiếp Dư Thành, đúng là không lấy được tiền. Nhưng không sao, đường chồng cũ của mày không thông, vẫn còn bạn trai mới của mày. Cuộc điện thoại này mày không chịu gọi đúng không? Tốt thôi, tao sẽ gọi thay mày!”

Bà ta giật phắt lấy điện thoại từ tay Hứa Mật Bảo, vừa bấm loạn xạ vừa hỏi Hứa Mật Bảo: “Danh bạ ở đâu? Ở đây phải không. Được, chúng ta cứ từ từ tìm từ trên xuống, nó chắc chắn đã lưu bạn trai nó ở trên đầu rồi!”

Hứa Mật Ngữ lúc này có chút lo lắng. Cô đúng là đã thêm ký hiệu vào trước tên của Kỷ Phong, xếp anh ở vị trí đầu tiên.

Nếu thật sự bị họ gọi điện qua đó, cô nghĩ mình chắc sẽ xấu hổ đến chết mất.

Đang lúc lo lắng, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý.

Cảm ơn chiếc điện thoại thông minh Huawei, cô hét lớn gọi trợ lý giọng nói: “Tiểu Nghệ, tắt máy!”

Trợ lý giọng nói thông minh lập tức phản hồi cô, tắt nguồn điện thoại.

Tiêu Tú Mai ngây người, nhìn màn hình tối đen, tức đến run rẩy.

“Mày cái đồ phá gia chi tử, tao thật muốn khâu miệng mày lại!” Bà ta chỉ vào Hứa Mật Ngữ chửi hai câu, đưa điện thoại cho Hứa Mật Bảo bảo cậu ta mở máy.

Hứa Mật Bảo nhấn nút nguồn, nhưng màn hình hiện lên yêu cầu nhập mật khẩu để mở khóa thẻ SIM.

Hứa Mật Ngữ trước đây đã xem một blogger trên mạng phổ biến kiến thức, nếu điện thoại bị mất, người khác dùng số điện thoại nhận mã xác thực là có thể thành công thay đổi rất nhiều mật khẩu, từ đó gây ra đủ loại tổn thất cho chủ nhân. Vì vậy để phòng ngừa tình huống này, tốt nhất ngoài việc đặt mật khẩu mở khóa điện thoại, nên đặt thêm một mật khẩu thẻ SIM. Như vậy mỗi lần khởi động lại, đều cần phải nhập mật khẩu này trước mới có thể sang bước tiếp theo. Mật khẩu là bốn chữ số, nhập sai ba lần, thẻ SIM sẽ bị khóa cứng.

Hứa Mật Bảo nhìn bốn ô trống trên màn hình, bực bội hỏi Hứa Mật Ngữ: “Mật khẩu thẻ SIM, bao nhiêu?”

Hứa Mật Ngữ nói bừa bốn số. Hứa Mật Bảo nhập vào. Màn hình rung lên, thông báo mật khẩu sai.

Hứa Mật Bảo ngẩng đầu, hung hăng hỏi lại: “Đừng có giở trò, rốt cuộc là bao nhiêu!”

Hứa Mật Ngữ tỏ ra rất nghiêm túc, lại nói bốn chữ số khác.

Vẫn không đúng. Hứa Mật Bảo lại tức điên lên.

Cậu ta định xông lên động tay động chân, Hứa Mật Ngữ hét lớn dọa cậu ta dừng lại: “Muốn đánh tôi à? Vậy thì tới đi, xem cậu còn hỏi ra được mật khẩu thật không!”

Hứa Mật Bảo bị Tiêu Tú Mai kéo lại. Bà ta lại bắt đầu dùng lời lẽ ngon ngọt khuyên nhủ Hứa Mật Ngữ: “Con ba à, con nói xem người một nhà, con làm vậy để làm gì chứ? Mật khẩu mà con cũng cho giả, con nói xem con làm mẹ và em trai con đau lòng đến mức nào?”

Hứa Mật Ngữ tức quá hóa cười: “Các người cũng biết đau lòng à? Thật là hiếm thấy. Tiếc là tim của tôi sớm đã lạnh thành tro bụi rồi.”

Hứa Mật Bảo lại định xông lên, Tiêu Tú Mai vừa kéo cậu ta lại vừa hét: “Con ba, con ba! Con mau nói mật khẩu là bao nhiêu đi, mẹ sắp không giữ được em trai con nữa rồi, đừng để nó thật sự đánh con!”

Hứa Mật Ngữ nhìn họ, nói một câu: “Mật khẩu là ngày sinh của tôi.”

Tiêu Tú Mai và Hứa Mật Bảo đồng thời dừng lại, theo phản xạ hỏi lại cô: “Sinh nhật mày, ngày nào thế?”

Nghe câu hỏi này, Hứa Mật Ngữ không thể nhịn được nữa, cô ngửa đầu cười lớn, cười đến khóe mắt văng ra những giọt nước mắt mỉa mai.

“Các người không biết sinh nhật tôi ngày nào à?” Cô vừa lau đi giọt nước mắt do cười mà chảy ra, vừa chỉ vào Hứa Mật Bảo hỏi Tiêu Tú Mai, “Bà Tiêu, tôi rốt cuộc có phải do bà sinh ra không? Lẽ nào tôi là cặp sinh đôi long phụng mà bà nhặt về cùng ngày sinh với Hứa Mật Bảo sao?”

Quá nực cười. Quá hoang đường. Cô và Hứa Mật Bảo là cặp song sinh long phụng, sinh nhật của Hứa Mật Bảo được cả nhà khắc cốt ghi tâm, còn sinh nhật của cô thì mọi người lại phải nhìn nhau hỏi, ngày nào ấy nhỉ?

Cô rốt cuộc phải bị gia đình này phớt lờ đến mức nào, mới xảy ra chuyện cười lố bịch đến vậy.

Tiêu Tú Mai ở bên cạnh vỗ trán một cái, tự giễu nói: “Sao mình lại hồ đồ thế nhỉ, mày chắc chắn là cùng ngày sinh với em trai mày rồi!”

Bà ta bảo Hứa Mật Bảo nhập ngày sinh của chính mình vào.

Kết quả lần này điện thoại không chỉ rung lên báo mật khẩu sai, mà còn hiện lên một cửa sổ thông báo thẻ SIM đã bị khóa, vui lòng mang theo chứng minh thư đến quầy giao dịch để mở khóa.

Tiêu Tú Mai ngẩng đầu hỏi Hứa Mật Ngữ: “Đây? Chuyện gì thế này?!”

Hứa Mật Ngữ làm ra vẻ bừng tỉnh nói: “Ồ, tôi quên nói, phải nhập ngày trước, tháng sau.”

Lần này không chỉ Hứa Mật Bảo, mà ngay cả Tiêu Tú Mai cũng không kiềm chế được nữa, bà ta nổi trận lôi đình hỏi: “Hứa Mật Dư, mày có phải cố ý không? Mày đang cố tình chơi xỏ mẹ già này của mày đấy à, hả?”

Hứa Mật Bảo ở bên cạnh nói giọng độc địa: “Mẹ, không sao, thẻ nó khóa thì cứ khóa, thay thẻ của con vào, vẫn gọi điện được như thường!”

Tiêu Tú Mai lập tức bình tĩnh lại, luôn miệng khen con trai thông minh: “May mà con trai phản ứng nhanh, không thì mẹ thật sự bị nó lừa rồi.”

Hứa Mật Ngữ lạnh lùng nhìn họ loay hoay thay thẻ SIM điện thoại.

Hứa Mật Tử và Hứa Mật Nam nhân cơ hội khuyên Hứa Mật Ngữ, đừng đối đầu với mẹ và em trai, nói thế nào cũng là người một nhà. Hứa Quang Tông lúc thì khuyên cô nghe lời, lúc thì mắng cô không hiểu chuyện.

Bên kia cuối cùng cũng thay xong thẻ SIM, Hứa Mật Bảo lại nhấn nút nguồn.

Kết quả màn hình vẫn nhảy ra một giao diện yêu cầu mật khẩu khởi động.

Hứa Mật Bảo ngẩng đầu hỏi Hứa Mật Ngữ: “Một cái điện thoại mà mày định đặt bao nhiêu cái mật khẩu quái quỷ thế?!”

Hứa Mật Ngữ cười trả lời: “Thế này tôi còn hối hận trước đây vì ngại phiền phức mà không đặt mật khẩu cho ứng dụng đấy, nếu tôi mà đặt rồi, các người vừa nãy đến cả Wechat của tôi cũng không vào được đâu.”

Hứa Mật Bảo quay đầu hỏi Hứa Mật Tử: “Chị cả, mật khẩu này có thể quét mặt nó ra không?”

Hứa Mật Tử lắc đầu: “Khởi động lại máy thì phải nhập thủ công mới được.”

Hứa Mật Bảo đành phải lại hỏi Hứa Mật Ngữ, mật khẩu khởi động là bao nhiêu.

Hứa Mật Ngữ cười nói: “Cậu tự thử từng cái một đi.”

Hứa Mật Bảo sợ lại giống như vừa rồi, thử sai vài lần là điện thoại bị khóa cứng, nhất thời không dám bấm lung tung.

Hứa Mật Tử ở bên cạnh khuyên: “Con ba à, em nói xem em làm vậy để làm gì chứ? Người một nhà có cần thiết phải làm căng đến mức khó xử như vậy không? Em nói xem trước đây em tốt biết bao, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà em đều giành làm, sao bỗng dưng lại trở nên máu lạnh như vậy?”

Hứa Mật Ngữ quay đầu nhìn cô ta, cười hỏi: “Ồ? Là tôi máu lạnh à. Nhưng tôi giúp các người nhiều như vậy, các người chưa bao giờ biết ơn, cũng không biết đủ, rốt cuộc ai mới là người máu lạnh?”

Hứa Mật Nam thấy chị cả bị chặn họng, cô ta cũng không nhịn được đứng ra lên tiếng: “Con ba, nói năng kiểu gì đấy, mày bây giờ tìm được bạn trai, không phải nhờ chị cả giúp mày tìm việc à? Cuộc sống mới sau khi ly hôn của mày là do chị cả cho mày đấy, mày phải biết ơn chứ!”

Hứa Mật Ngữ cười quay sang Hứa Mật Nam: “Công việc của chị ấy và chồng chị ấy không phải là do tôi tìm cách lo liệu cho sao? Họ đã biết ơn tôi chưa? Còn sau này để giữ được công việc, họ đã lừa chính em gái ruột của mình đi làm thịt kho cho chồng cũ và tiểu tam, sự lừa dối và nhục nhã đó chính là cuộc sống mới mà chị ấy cho tôi sao?”

Nụ cười của cô càng lúc càng lạnh lẽo, nhìn năm người đối diện, từng chữ từng chữ tuyên bố: “Các người, không một ai được nói với tôi câu chúng ta là người một nhà nữa, các người không có tư cách nói câu đó. Các người tự nhìn lại mình xem, có bao giờ coi tôi là người nhà chưa? Các người chỉ coi tôi là kẻ ngốc, là cái máy rút tiền thôi.”

Hứa Quang Tông nổi giận: “Con Mật Dư, mày đừng có quá vô pháp vô thiên! Tao và mẹ mày nuôi mày lớn thế này, mày cũng nên biết báo đáp gia đình, những việc mày làm trước đây là mày nên làm, đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến kể công. Bây giờ em trai mày gặp khó khăn, mày làm chị, chính là phải giúp nó!”

Hứa Mật Ngữ nhìn sang Hứa Quang Tông, nhìn người đàn ông luôn dùng uy quyền của một người bố với cô, cười lạnh hỏi: “Hứa Mật Bảo nó là em trai kiểu gì? Nó còn sinh ra trước tôi vài phút. Từng này tuổi đầu, sống thành cái dạng quỷ quái này, không biết xấu hổ lại còn hùng hồn hút máu các chị, thật mất mặt.” Dừng một chút, cô thở dài, nói với Hứa Quang Tông, “Ông luôn ra vẻ ta đây là bố với tôi, nhưng ông đã làm tròn trách nhiệm của một người bố chưa? Ông đã cho tôi sự quan tâm của một người bố chưa? Nếu không phải tự tôi liều chết kiên trì, tôi đến cả đại học cũng không được học, đã bị ông gả đi để đổi lấy tiền thách cưới rồi. Ông căn bản không xứng làm một người bố, nhưng lại cứ thích ra vẻ uy quyền, thật nực cười.”

Hứa Quang Tông bị Hứa Mật Ngữ nói cho tức đến bốc hỏa.

Năm người đối diện đều bị cô chọc giận đến đỏ mặt tía tai, nghiến răng nghiến lợi.

“Tao thấy mày điên rồi!” Tiêu Tú Mai đại diện cho bốn người còn lại tuyên án Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ lại cười: “Vậy thì lẽ ra tôi nên điên sớm hơn. Chính vì tôi điên quá muộn, nên mới bị các người kéo lùi đến ba mươi tuổi rồi mà vẫn phải sống trong bộ dạng quỷ quái này.”

Hứa Mật Bảo dúi điện thoại của Hứa Mật Ngữ vào tay Tiêu Tú Mai, rồi xông lên định đánh Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ nhặt lên một cây gậy gỗ thô mà cô đã nhắm từ trước dưới đất, vung mạnh về phía Hứa Mật Bảo, đập vào cánh tay đang vung tới của cậu ta. Hứa Mật Bảo đau đến mức lập tức kêu “Mẹ ơi, mẹ ơi” inh ỏi. Tiêu Tú Mai xót con xông lên nói: “Mau để mẹ xem!” rồi quay đầu mắng Hứa Mật Ngữ “Mày cái đồ trời đánh, mày đến cả em trai ruột cũng đánh!”

Hứa Mật Ngữ mặt đầy vẻ hung tợn, đó là tư thế của kẻ liều mạng.

“Hứa Mật Bảo mày cái đồ vô dụng, không phải muốn đánh tao à, tới nữa đi!” Cô cầm cây gậy gỗ thô nhìn mấy người trước mặt, nói giọng độc địa “Vì các người muốn ép tôi đến đường cùng, vậy thì tất cả chúng ta đừng ai sống nữa!”

Cái vẻ cầm gậy chuẩn bị liều mạng của cô, lập tức khiến những người khác bị dọa cho khiếp sợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...