Chương 73: Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ
73, Dọn ra khỏi ký túc xá
Hứa Mật Ngữ bắt đầu bước vào vai trò trợ lý của Kỷ Phong.
Cô theo sát Tiết Duệ suốt một tuần, quan sát cách cậu ta sắp xếp công việc cho Kỷ Phong, xử lý các vấn đề thường nhật, giúp Kỷ Phong tiếp đãi khách hàng, cũng như cách duyệt trước và phân loại tài liệu.
Cô nỗ lực học hỏi, gắng sức ghi nhớ, trong một tuần đó cô giống như một cái hố đen điên cuồng hấp thụ những gì Tiết Duệ chỉ dạy.
Một tuần sau, cô thử độc lập đảm nhận công việc, không ngờ cũng có thể sắp xếp cuộc sống và công việc của Kỷ Phong một cách ổn thỏa, hợp lý.
Kỷ Phong rất hài lòng với sự thông minh và khả năng tiếp thu công việc của Hứa Mật Ngữ. Nhưng anh cũng rất nghiêm khắc, nếu Hứa Mật Ngữ có bất kỳ việc gì hoặc chi tiết nào làm không đúng hoặc chưa đủ tốt, anh luôn sa sầm mặt mày phê bình rồi chỉ ra lỗi sai cho cô.
Đôi khi, Hứa Mật Ngữ cũng cảm thấy có một chút tủi thân, người đang chỉ trích cô thẳng mặt không chút nể nang này không phải ai khác, mà chính là bạn trai của cô.
Nhưng rồi cô lại tự an ủi mình, như vậy mới đúng, dù gì thì người đàn ông này ngoài là bạn trai của cô thì còn là cấp trên, là ông chủ của cô. Họ cũng đã sớm nói rõ, công là công, tư là tư, công tư sẽ không lẫn lộn.
Hơn nữa, nếu cô làm đủ tốt thì đã không bị anh phê bình. Xét cho cùng, vẫn là vấn đề của cô.
Thông thường, khi có mặt người khác, hai người họ chỉ thể hiện dáng vẻ của cấp trên và cấp dưới.
Kỷ Phong vẫn lạnh lùng, khó gần và không dễ chiều lòng như mọi khi. Cô cũng vẫn cung kính nghe lời, cử chỉ đúng mực không vượt quá giới hạn.
Bất cứ ai nhìn vào cũng chỉ thấy họ là mối quan hệ giữa sếp và trợ lý, hoàn toàn không thể nhìn ra tầng quan hệ sâu hơn là bạn trai bạn gái.
Chỉ giữ quan hệ công việc trước mặt người khác, yêu đương trong bí mật, ý tưởng này là do Kỷ Phong đề xuất. Anh nói với Hứa Mật Ngữ: “Để người khác biết trợ lý của anh và anh có mối quan hệ khác, làm việc sẽ rất phiền phức.”
Hứa Mật Ngữ cũng đồng tình với quan điểm này, cô cũng nghĩ như vậy. Nếu mối quan hệ của họ công khai, dù cô đạt được thành tích gì, trong mắt người khác cũng đều là do cô dựa vào người bạn trai chống lưng phía sau để đạt được. Người khác sẽ chỉ thấy sau lưng cô có Kỷ Phong, mà không thấy được sự nỗ lực và năng lực của cô.
Chỉ là, tuy cô cũng tán thành ý tưởng này, nhưng vẫn không kìm được muốn hỏi Kỷ Phong, nếu lỡ như bị người khác biết mối quan hệ của họ thì phải làm sao?
Khi cô thật sự thốt ra câu hỏi này, cô đột nhiên nhận ra, điều cô thực sự muốn làm rõ là, anh không muốn công khai mối quan hệ này, rốt cuộc là vì công khai sẽ khiến anh cảm thấy bất tiện, hay là vì trong mắt mọi người, sự không xứng đôi của cô và anh sẽ gây phiền phức cho anh.
Cô thấy Kỷ Phong nhíu mày sau khi nghe câu hỏi của mình.
Cô bỗng dưng không muốn nghe câu trả lời của anh nữa. Cô sợ sự thật nghe được sẽ khiến mình khó xử và đau lòng, cô vội vàng nói tiếp: “Anh yên tâm, em sẽ không để cái ‘lỡ như’ đó xảy ra đâu, em sẽ ngụy trang rất tốt.”
Kỷ Phong đưa tay vỗ nhẹ vai cô, rồi bảo cô đừng có suy nghĩ lung tung, lại giục cô mau chóng chuẩn bị, lát nữa sẽ đưa cô đi gặp khách hàng.
Hứa Mật Ngữ vội vàng vào phòng sách chuẩn bị tài liệu Kỷ Phong cần dùng.
Kỷ Phong nhìn bóng lưng cô, đăm chiêu suy nghĩ. Thật ra vừa rồi anh muốn nói với cô rằng, lỡ như bị người khác biết mối quan hệ của họ, đối với anh chẳng sao cả, nhưng cô sẽ phải chịu đựng rất nhiều sự nghi ngờ không cần thiết, ví dụ như sẽ có người nói cô có thủ đoạn mới cặp kè được với sếp của mình, thậm chí một số người còn dùng những lời lẽ mập mờ khó nghe hơn – một người phụ nữ đã ly hôn mà vẫn cặp được với bạn trai tổng tài, thủ đoạn thật không tầm thường, cô thăng tiến hết lần này đến lần khác cũng là nhờ vào bạn trai tổng tài của mình.
Mọi người sẽ chỉ cho rằng mọi thành tích của cô đều là nhờ bạn trai tổng tài, chứ không phải dựa vào năng lực của chính cô.
Anh không muốn chỉ vì mình là bạn trai của cô mà đẩy cô vào tình thế năng lực không được đánh giá đúng đắn. Anh muốn nhanh chóng dìu dắt cô, biến cô thành một nữ tinh anh công sở độc lập và ưu tú. Điều này không phải vì anh, mà là vì cô.
Nhưng đối với những suy nghĩ này, anh nhất thời không tìm được lời lẽ nào phù hợp, anh sợ Hứa Mật Ngữ nghe xong sẽ nghĩ anh đang chê bai năng lực hiện tại của cô không đủ, vì vậy mới chau mày đứng hình ở đó.
May mà có lẽ cô đã ngay lập tức hiểu được dụng tâm của anh, liền nói với anh rằng, yên tâm đi.
Lúc Hứa Mật Ngữ bỏ tài liệu vào cặp trong phòng sách, cô không kìm được để dòng suy nghĩ lan man về chuyện vừa rồi.
Kỷ Phong nghe câu hỏi của cô liền nhíu mày, có chút sững sờ, trông như thể chưa bao giờ hình dung đến việc nếu lỡ như chuyện tình cảm của họ bị người khác biết, lúc đó anh sẽ phải làm sao.
Nếu một người đàn ông yêu một người phụ nữ sâu đậm, bất kể là tình huống đột ngột nào xảy ra, anh ấy đều sẽ đứng ra che chắn trước mặt cô ấy chứ?
Mà anh lại không biết phải làm sao, có phải điều đó có nghĩa là, dù anh thích cô, nhưng trong tiềm thức của anh, cô vẫn chưa đạt đến mức có thể công khai ra mắt mọi người?
Hứa Mật Ngữ kéo khóa cặp tài liệu từ đầu này sang đầu kia, niêm phong những giấy tờ bên trong. Cũng giống như đang kéo một đường khóa trên trái tim mình, niêm phong những suy nghĩ hoang mang vào trong đó.
Thôi được rồi, có thời gian ở đây suy nghĩ vẩn vơ tự thương hại mình, thà rằng mau chóng trở nên mạnh mẽ, ưu tú đến mức khiến anh có thể tự hào dẫn cô ra ngoài.
Đợi Hứa Mật Ngữ đã làm quen tương đối với công việc trợ lý, Kỷ Phong bắt đầu đưa cô đi công tác bên ngoài.
Nơi cần đến hôm nay là một phòng riêng trong một câu lạc bộ, người cần gặp là một cậu em khóa dưới của Kỷ Phong tên Hồ Dương, kinh doanh xe năng lượng mới. Lần này cậu ta muốn hợp tác với Kỷ Phong, mượn hệ thống khách sạn cao cấp của Kỷ Phong trên toàn quốc để đồng loạt tổ chức một sự kiện quảng bá quy mô lớn cho sản phẩm của mình.
Tổ chức sự kiện tại khách sạn của Kỷ Phong có thể tôn lên đẳng cấp và chất lượng cao của dòng xe năng lượng mới của cậu ta.
Theo lời của chính Hồ Dương: “Đâu phải thương hiệu nào muốn tổ chức sự kiện quảng bá ở khách sạn của anh cũng được đâu. Nhưng một khi đã làm được, thì chỉ có hai chữ thôi: Đẳng cấp!” Hồ Dương tâng bốc Kỷ Phong, rồi nói giọng thân thiết “Học trưởng, em nói có đúng không ạ?”
Kỷ Phong chỉ nhếch mép không nói gì. Màn tâng bốc này khiến anh thấy nổi da gà.
May là khi bàn đến chuyện chính, Hồ Dương không còn sến súa như vậy nữa, mọi chi tiết cụ thể được thảo luận khá suôn sẻ.
Sau khi chuyện chính kết thúc, Hồ Dương bắt đầu tán gẫu.
Cậu ta và Kỷ Phong ngồi uống trà ở chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, còn ở quầy bar mini phía bên kia phòng, Hứa Mật Ngữ đang đối diện với máy tính để tổng hợp lại biên bản cuộc họp vừa rồi.
Hồ Dương nhìn Kỷ Phong rồi lại nhìn Hứa Mật Ngữ ở phía bên kia, đoạn hỏi Kỷ Phong: “Học trưởng, đây là trợ lý mới của anh à? Trợ lý Tiết trước đây theo anh đâu rồi ạ?”
Kỷ Phong trả lời ngắn gọn: “Dạo này Tiết Duệ giúp tôi trông coi trụ sở chính của tập đoàn.”
Ngồi ở quầy bar một mình chỉnh lý biên bản cuộc họp, Hứa Mật Ngữ nghe họ nhắc đến mình thì ngẩng đầu lên nhìn, sau đó vén lọn tóc mai ra sau tai, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc.
Trong khoảnh khắc cô nhìn, vén tóc rồi cúi đầu ấy, lại có chút dáng vẻ yêu kiều, quyến rũ.
Hồ Dương nhìn Hứa Mật Ngữ, bỗng thấy có chút hứng thú.
Cậu ta rướn người về phía trước, ghé sát Kỷ Phong, hạ giọng nói: “Học trưởng, không phải nói chứ, trợ lý mới của anh cũng có gu phết đấy! Tiếc là, nếu trẻ hơn chút nữa thì tốt, em sẽ theo đuổi cô ấy ngay!”
Kỷ Phong nghe vậy liền nhíu mày, bực bội nói: “Câm miệng, không được có ý đồ với cô ấy. Cậu cũng biết xấu hổ một chút đi, cậu chỉ nhỏ hơn cô ấy một tuổi, lấy cái gì mà chê người ta già?”
Hồ Dương lập tức phản bác: “Học trưởng, anh đúng là thiếu kinh nghiệm trong chuyện nam nữ. Em nói anh nghe, đối với đàn ông mà nói, phụ nữ lớn hơn một tuổi, không, nửa tuổi, không không, dù chỉ lớn hơn một tháng thôi, cũng đã là lớn lắm rồi. Bởi vì phụ nữ sẽ già nhanh hơn chúng ta! Đã tìm là phải tìm người nhỏ tuổi hơn, nếu không đợi mấy năm nữa chúng ta vẫn còn đang độ xuân xanh, phụ nữ đã già khọm rồi, thế thì dần dần chẳng phải sẽ mất hứng sao.”
Kỷ Phong nghe những lời này không nhịn được, buột miệng chửi một câu bậy: “Toàn lời nhảm nhí.”
Hồ Dương không để tâm, cười nói tiếp: “Học trưởng sao hôm nay nóng tính thế? Ài, mà tính ra thì, lớn hơn em một tuổi, vậy trợ lý mới của anh hình như còn lớn hơn anh nửa tuổi ấy nhỉ, vậy mà anh lại tìm một người lớn tuổi như vậy làm trợ lý cho mình.” Cậu ta vừa nói vừa lắc đầu cảm thán, quả quyết nói với Kỷ Phong “Học trưởng, thật đấy, anh nghe em đi, tìm phụ nữ nhất định phải tìm người nhỏ hơn mình vài tuổi, may ra mới có thể duy trì hứng thú với cô ấy lâu dài được.”
Hồ Dương không biết mối quan hệ thực sự giữa Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ, cứ oang oang nói không kiêng dè.
Kỷ Phong liếc nhanh về phía Hứa Mật Ngữ, thoáng thấy sắc mặt cô trở nên căng thẳng, biết rằng cô đã nghe hết những lời của Hồ Dương.
Anh lập tức nổi giận với những lời nói bậy bạ của Hồ Dương, anh nhìn lại Hồ Dương, gằn giọng cảnh cáo: “Hồ Dương cậu nghe cho rõ đây, cậu biết tôi ghét nhất là những chuyện lằng nhằng nam nữ, sau này cậu mà còn nói những thứ vớ vẩn này nữa thì chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Dừng một chút, anh chuyển chủ đề, bắt đầu trút giận thay Hứa Mật Ngữ, “Còn nữa, ai cho cậu cái dũng khí để nghĩ rằng trợ lý của tôi sẽ già nhanh hơn cậu? Năm năm nữa người ta vẫn y như bây giờ, còn cậu suốt ngày không làm việc tử tế, hút thuốc, uống rượu, lắm mồm, năm năm nữa không chỉ bụng bia lòi ra mà da mặt cũng chảy xệ, thêm quả đầu hói, đến lúc đó không biết ai mới trông giống hàng tồn kho đâu.”
Hồ Dương nghe xong một tràng dài thì choáng váng. Cậu ta kinh ngạc đến mức nửa ngày không nói nên lời.
“Học trưởng, anh hôm nay làm sao thế? Anh cũng bênh người của mình quá rồi đấy? Em chỉ thuận miệng nói một câu trợ lý của anh hơi lớn tuổi, anh đã tuôn một tràng công kích cá nhân em? Được rồi, được rồi, người anh mang đến, anh bênh, em không nói nữa được chưa!”
Hồ Dương còn làm động tác tự vả miệng xin tha.
Kỷ Phong “xì” một tiếng lạnh lùng, hoàn toàn không muốn để ý đến cậu ta nữa.
Hứa Mật Ngữ ngồi trước quầy bar, mắt nhìn vào máy tính, tâm trạng lặng lẽ trở nên ảm đạm.
Dù Kỷ Phong đã dùng sức công kích siêu mạnh để chặn miệng người kia lại, nhưng điều đáng buồn là, những lời cậu ta nói thực ra không sai.
Điều khiến người ta khó xử nhất trên đời này, có lẽ là những lời bạn không muốn nghe, thực chất lại đều là sự thật.
Hứa Mật Ngữ cảm thấy lồng ngực hơi ngột ngạt, muốn ra ngoài rửa mặt cho thoáng. Cô đứng dậy nói một tiếng là đi vệ sinh.
Lúc ra ngoài đóng cửa, cô nhìn hai người đàn ông ưu tú của tầng lớp thượng lưu bên cửa sổ, nhất thời cô lại cảm thấy mình là một người lạc lõng, một người có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Cô lặng lẽ đóng cửa lại, đi vào phòng vệ sinh.
Rửa mặt, hít sâu.
Rút khăn giấy lau khô những lọn tóc mai bị ướt.
Rồi cô nhìn mình trong gương, thầm cổ vũ bản thân trong lòng—
Đừng để lời của người khác ảnh hưởng quá nhiều đến cảm xúc của mình. Nếu không, những ngày tháng sau này của cô nhất định sẽ không dễ chịu, bởi vì khoảng cách khách quan to lớn giữa cô và Kỷ Phong đã định sẵn rằng giữa họ sẽ luôn chen chúc những lời bình phẩm và xì xào bàn tán của người khác.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Hứa Mật Ngữ đẩy cửa phòng vệ sinh bước ra ngoài.
Nhưng vừa ra khỏi cửa cô đã kinh ngạc.
Kỷ Phong vậy mà lại đang đứng ngoài cửa phòng vệ sinh. Không còn nghi ngờ gì nữa, anh đang đợi cô.
Hứa Mật Ngữ vội vàng ngẩng đầu hỏi anh: “Sao thế ạ? Sao anh lại ra tận đây đợi em, có việc gì gấp cần em làm sao?”
Lời cô còn chưa dứt, anh đã cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, đặt xuống một nụ hôn chớp nhoáng.
Hứa Mật Ngữ vội vàng lấy tay che miệng nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có ai nhìn thấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tim lại đập thình thịch như trống trận.
Khoảnh khắc vừa rồi, cô vậy mà đã bị anh làm cho rung động.
“Sao tự dưng lại hôn em?” Cô đỏ mặt hỏi nhỏ.
Kỷ Phong ho nhẹ một tiếng, nội dung trả lời lại có chút không ăn nhập: “Anh không thích người nhỏ tuổi.”
Hứa Mật Ngữ nghe vậy sững người một lúc, rồi bật cười, nụ cười khiến hai má càng thêm hồng rực, như hai ráng chiều sau cơn mưa, xinh đẹp và rạng rỡ.
Trên đường rời khỏi câu lạc bộ, Hứa Mật Ngữ ngồi cùng Kỷ Phong ở hàng ghế sau.
Kỷ Phong có chút mệt mỏi, đầu ngửa ra sau ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hứa Mật Ngữ lặng lẽ lấy hộp phấn trong túi ra, lại lặng lẽ mở nó, rồi lặng lẽ soi vào chiếc gương tròn trên nắp hộp, cẩn thận quan sát khóe mắt của mình.
Nhìn trái nhìn phải, cười nhẹ rồi lại cười hết cỡ, cô muốn xác nhận xem những nếp nhăn ở khóe mắt rốt cuộc đã đến mức độ nào.
Bỗng nhiên hộp phấn bị người ta giật khỏi tay, ngay sau đó là một tiếng “cạch”, hộp phấn bị đóng lại, chiếc gương bị niêm phong.
Kỷ Phong đóng hộp phấn lại, ném sang một bên.
Hứa Mật Ngữ “a” lên một tiếng, vươn tay định vớt hộp phấn về.
Giữa chừng tay cô bị Kỷ Phong nắm lấy.
Tim Hứa Mật Ngữ tức thì đập mạnh một nhịp, tay cô nằm yên trong lòng bàn tay Kỷ Phong.
Kỷ Phong nắm tay cô, bóp nhẹ.
Hứa Mật Ngữ ngước mắt nhìn anh.
Anh mở lời với cô: “Đừng nghe Hồ Dương nói bậy bạ, não cậu ta chưa phát triển hoàn thiện.” Anh có chút bực bội, nhưng Hứa Mật Ngữ biết sự bực bội đó không nhắm vào cô, mà là nhắm vào Hồ Dương.
Cô cố gắng cười với Kỷ Phong, rồi lắc đầu, nói với anh: “Vâng, em không nghe cậu ta nói bậy bạ đâu.”
Nhưng dừng một chút, vẫn không kìm được hỏi một câu ngớ ngẩn: “Anh nói xem, em lớn hơn anh nửa tuổi, có phải thật sự lớn hơn rất nhiều không? Với cả năm năm nữa em có trở nên già hơn bây giờ không?”
Kỷ Phong trả lời rất nghiêm túc: “Khó nói lắm, già hay không, còn liên quan đến gen, môi trường, tâm trạng, kinh nghiệm nữa.”
Hứa Mật Ngữ bỗng nhiên trở nên cố chấp, cô không muốn nghe anh giảng đạo lý một cách nghiêm túc, cô chỉ muốn nghe một câu nói dỗ dành ngọt ngào của đàn ông dành cho phụ nữ. Thế là cô tiếp tục truy hỏi: “Vậy không bàn đến ảnh hưởng của những yếu tố đó, chỉ nói về kết quả, nếu năm năm nữa, em thật sự già đi thì sao?”
Kỷ Phong nhìn cô, giữa hai hàng lông mày có chút nghi hoặc khó hiểu, như không hiểu tại sao cô cứ phải cố chấp như vậy.
“Già đi thì già đi thôi, chấp nhận nó là được, đây là quy luật tự nhiên rất bình thường, lẽ nào con người còn có thể chống lại quy luật tự nhiên sao?”
Hứa Mật Ngữ vẫn chưa nghe được câu mình muốn nghe. Tim như lơ lửng giữa không trung, không trên không dưới khiến người ta khó chịu. Cảm giác này, cô nghĩ có lẽ được gọi là không có cảm giác an toàn.
Cô kéo tay Kỷ Phong lắc nhẹ, lại hỏi: “Vậy nếu năm năm nữa em già đi nhưng anh thì không, lúc đó anh có còn thích em không?”
Kỷ Phong bật cười một tiếng: “Vậy anh cũng muốn hỏi, nếu sự việc ngược lại, năm năm nữa em có còn thích anh không?”
Hứa Mật Ngữ quả quyết nói: “Có ạ.”
Kỷ Phong cười lắc đầu: “Chuyện của năm năm sau ai mà nói chắc được? Anh còn chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Cho nên việc quả quyết nói rằng năm năm nữa em nhất định vẫn thích anh, hoặc anh nhất định vẫn thích em, thực ra là một mệnh đề giả. Nhưng những điều đó không quan trọng, quan trọng là, ngay khoảnh khắc này, anh chắc chắn anh thích em, và em cũng thích anh.”
Anh nói xong liền ôm Hứa Mật Ngữ vào lòng và hôn cô.
Hứa Mật Ngữ dần dần chìm đắm trong mê trận những nụ hôn vụn vặt của anh, quên đi sự cố chấp.
Bỗng nhận ra phía trước còn có tài xế, Hứa Mật Ngữ vội vàng đẩy Kỷ Phong ra.
Cô đỏ mặt liếc trộm vào gương chiếu hậu. Tài xế không nhìn họ, anh ta tận tụy lái xe, luôn duy trì một sự tập trung vô cảm.
Hứa Mật Ngữ thở phào. Kỷ Phong nhặt lại hộp phấn của cô từ ghế ngồi trả lại cho cô.
Nhân lúc cô nhận lấy, anh nói với cô: “Mật Ngữ, anh hy vọng em đừng tự mình tưởng tượng ra những phiền não của tương lai xa xôi, rồi lại vì những phiền não do mình tưởng tượng ra mà phiền não.”
Hứa Mật Ngữ nhận lấy hộp phấn, lại siết chặt nó, niêm phong kỹ hơn chiếc gương nhỏ có thể soi ra dấu vết của năm tháng. Sau đó gật đầu, cười với Kỷ Phong và nói: “Vâng, em sẽ không suy đoán trước những phiền não của tương lai nữa.”
Kỷ Phong cảm thấy yên tâm, nắm tay cô rồi lại ngửa đầu tựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Hứa Mật Ngữ quay đầu nhìn gò má của anh. Đường nét khuôn mặt hoàn hảo như điêu khắc khiến cô không khỏi một lần nữa mê muội, cô vậy mà lại có thể có được một người đàn ông ưu tú, nhiều tiền và đẹp trai như vậy làm bạn trai.
Nghĩ vậy, trong lòng cô dần dâng lên một chút buồn man mác.
Dù vừa mới hứa với anh, không suy đoán phiền não nữa, nhưng cô vẫn không kìm được tiếp tục sự cố chấp lúc nãy trong lòng: giá như vừa rồi anh có thể an ủi cô một chút thì tốt rồi. Giá như anh có thể dỗ dành cô bằng cách nói: năm năm nữa dù em có già đi, anh vẫn sẽ thích em.
Dù chỉ là dỗ dành như vậy thôi cũng tốt, cũng có thể cho cô một chút cảm giác an toàn.
Nghĩ đến đây, Hứa Mật Ngữ lặng lẽ thở dài.
Nhưng cô lập tức tự an ủi mình. Anh là ai chứ? Anh là Kỷ Phong mà, một người đàn ông lạnh lùng và chưa từng yêu đương.
Anh chính là người như vậy, không biết vẽ vời, không biết nói lời ngon tiếng ngọt, không biết nói những lời ngoài sự thật khách quan để dỗ dành người khác.
Anh như vậy tuy có chút không lãng mạn, có chút không biết cô muốn gì, nhưng cũng tốt hơn nhiều so với những người đàn ông dẻo miệng.
Hứa Mật Ngữ tự an ủi mình như vậy, cuối cùng cũng dần dần hòa giải với cái tôi cố chấp trong lòng mình.
Khi xe chạy đến cách khách sạn Tư Uy còn hai con phố, Hứa Mật Ngữ nói với tài xế phía trước: “Làm phiền anh, qua ngã tư này thì dừng lại ở ven đường giúp tôi.”
Cô muốn xuống xe ở đó, rồi đi bộ về ký túc xá.
Kỷ Phong lại mở mắt ra, bác bỏ đề nghị của cô, nói với tài xế: “Cứ đi tiếp đi, đừng dừng lại.”
Sau đó anh quay lại nhìn Hứa Mật Ngữ, ánh mắt sâu thẳm, bên trong dấy lên những h*m m**n và xung động.
“Về chỗ anh.” Anh nhìn sâu vào mắt Hứa Mật Ngữ, giọng hơi khàn nói.
Ngã tư gặp đèn đỏ, xe dừng lại chờ đèn xanh.
Hứa Mật Ngữ nghe lời Kỷ Phong, hai má bỗng nóng bừng.
“Em đến chỗ anh, tối vào sáng mai ra, sẽ bị người khác đoán già đoán non.”
Kỷ Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thì không về Tư Uy, chúng ta đến khách sạn trên tầng của Dạ Ngộ.”
Anh nói những lời hết sức bình thường, nhưng lại không hề che giấu ẩn ý rằng tối nay dù thế nào cũng muốn có được cô.
Đến cả cổ của Hứa Mật Ngữ cũng nóng ran.
“Nhưng dạo này Tiết Duệ ngày nào cũng qua Dạ Ngộ bám riết Lý Kiều Kỳ, không chừng họ cũng sẽ lên lầu thuê phòng. Nếu không may gặp họ, có phải sẽ hơi khó xử không?”
Kỷ Phong suy nghĩ, chạm mặt cấp dưới ở một khách sạn khác… quả thật khó xử.
Thế này không được, thế kia cũng không xong. Lúc này đèn xanh bật sáng, tài xế vừa cho xe qua ngã tư vừa hỏi lại để xác nhận: “Kỷ tổng, trợ lý Hứa, phía trước rốt cuộc có cần dừng xe không ạ?”
Kỷ Phong có chút bực bội, nói một tiếng: “Dừng đi.”
Tài xế lập tức bật xi nhan, tấp vào lề đường.
Tìm được khu vực có thể đỗ xe, tài xế cho xe chạy qua rồi dừng lại.
Lúc Hứa Mật Ngữ chuẩn bị xuống xe, Kỷ Phong bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo cả người cô lại.
Hứa Mật Ngữ ngạc nhiên nhìn Kỷ Phong, tưởng anh đổi ý, vẫn muốn về khách sạn hoặc đến Dạ Ngộ thuê phòng.
“Kỷ tổng…” Giọng cô mang theo sự khẩn khoản.
Hôm nay không hiểu sao cô cảm thấy rất mệt. Cô muốn được yên tĩnh một mình, không muốn đi thuê phòng với anh.
Kỷ Phong nhìn vào mắt cô, dường như đã hiểu được suy nghĩ của cô. Anh quyết định tha cho cô.
“Ngày mai cho em nghỉ một hôm” Kỷ Phong lên tiếng với vẻ bực bội và không vui “Anh sẽ đi cùng em tìm một căn nhà ưng ý để thuê, tiền thuê sẽ được tập đoàn thanh toán. Em mau chóng dọn ra khỏi ký túc xá đi.”
Hứa Mật Ngữ lập tức lắc đầu: “Anh đừng đi tìm nhà với em, ngày mai anh có lịch trình cả ngày rồi, nhà cửa em tự đi tìm là được, anh có thể yên tâm về em.”
Kỷ Phong nhận ra sự quyết tâm không cần anh đi cùng trong ánh mắt kiên định của cô, đành uể oải đồng ý. Sau đó anh buông tay, cuối cùng cũng để cô đi.
Sau khi trở về ký túc xá, Hứa Mật Ngữ ngủ một giấc thật ngon, lúc tỉnh dậy tâm trạng không còn u ám buồn bã nữa. Cô nghe lời Kỷ Phong, xin nghỉ một ngày để đi tìm nhà.
Đi theo môi giới cả một ngày, cuối cùng vào lúc chập tối cô cũng tìm được một căn khá ưng ý.
Đó là một căn hộ một phòng khách một phòng ngủ được trang bị nội thất đầy đủ, không quá lớn nhưng sạch sẽ gọn gàng. Trong phòng có một ô cửa sổ sát đất rất lớn, ánh nắng mặc sức tràn vào từ cửa sổ, chiếu sáng bừng cả căn phòng, nhìn vào đã thấy lòng người thư thái.
Hứa Mật Ngữ ngay tại chỗ ký hợp đồng và trả tiền thuê.
Cô dùng tiền của mình, không hề nghĩ đến việc dùng tiền của Kỷ Phong để được thanh toán lại. Như vậy cô luôn cảm thấy mình giống như bị bao nuôi, mối quan hệ giữa cô và Kỷ Phong sẽ trở thành mối quan hệ phụ thuộc như cho ăn, chứ không phải là mối quan hệ bình đẳng giữa những người yêu nhau.
Tối hôm đó cô dọn dẹp vệ sinh cẩn thận, biết Kỷ Phong ưa sạch sẽ, cô lau dọn căn hộ từ trong ra ngoài sạch bong kin kít. Ngày hôm sau tan làm cô lại đi sắm thêm một vài vật dụng, ga giường mới, chăn mới, cốc nước mới…
Trong hai ngày này, Kỷ Phong liên tục đề nghị muốn đến xem nhà, cũng như không muốn cô mệt mỏi nên muốn tìm người giúp việc đến dọn dẹp giúp cô. Nhưng đều bị cô từ chối.
Mảnh trời nhỏ mà có lẽ cô sẽ sống một thời gian dài trong tương lai, cô muốn tự tay mình dọn dẹp, bài trí từng góc nhỏ. Cô cũng lo lắng khi chưa dọn dẹp xong, Kỷ đại tổng tài đến sẽ ở không thoải mái, vì vậy sống chết không cho anh đến sớm.
Đến ngày thứ ba, cuối cùng mọi thứ cũng đã được sắp xếp ổn thỏa, cô chuyển đồ đạc từ ký túc xá qua, xem như chính thức chuyển nhà.
Tối hôm đó Kỷ Phong không nhịn được nữa, xông thẳng đến tìm cô.
Anh vừa đi một vòng quanh phòng vừa luôn miệng chê bai: “Sao mà nhỏ thế? Nhà vệ sinh này còn có chỗ để xoay người không đấy? Còn phòng ngủ này, một người ở qua đêm đã thấy chật, hai người ở qua đêm có phải một người phải ra góc tường đứng phạt không?”
Hứa Mật Ngữ không ngờ Kỷ Phong còn biết châm chọc như vậy, cô không nhịn được phì cười thành tiếng.
Cô lượn lách khắp phòng cho anh xem, di chuyển linh hoạt khắp nơi: “Nhỏ chỗ nào chứ? Anh xem, anh xem lại đi, em đứng ở đâu thì bên cạnh cũng đều có không gian thừa thãi mà.”
Kỷ Phong chỉ vào cô, có chút nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh đồng ý cho em tự thuê nhà là vì anh lo anh thuê trực tiếp cho em thì em sẽ chê đắt chê xa xỉ, cảm thấy ở không tự tại. Nhưng căn nhà em tự chọn này cũng nhỏ quá rồi đấy?”
“Sớm biết thế đã không để em tự thuê, anh nên bảo Tiết Duệ đi tìm nhà ngay từ đầu mới phải!” Anh bực tức nói.
Hứa Mật Ngữ phản bác anh: “Có nhỏ đến mức đó đâu? Nhà bên cạnh cũng lớn bằng nhà này, mà có cả một gia đình năm người ở đấy, một cặp vợ chồng, hai đứa con cộng thêm một người già đến trông cháu. Nhà chúng ta nhiều nhất chỉ cần chứa hai người, lúc anh và em ở trong phòng ngủ, chúng ta còn trống cả một phòng khách nữa cơ mà, nhỏ chỗ nào chứ?”
Kỷ Phong nhìn bộ dạng cô cố gắng phản bác, bỗng dưng không còn tức giận nổi nữa, mà bật cười.
Anh ngồi xuống giường, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh, nói với cô: “Em lại đây.”
Bạn thấy sao?