Chương 72: Cứ ngỡ như là tình đầu
Kỷ thứ mười: Nếu Như Yêu
72. Cứ ngỡ như là tình đầu
Đôi môi của Kỷ Phong ép về phía Hứa Mật Ngữ, mang theo sức mạnh như muốn vứt bỏ tất cả, một sự quấn quýt gần như bi tráng và tàn nhẫn.
Não của Hứa Mật Ngữ như chết máy trong khoảnh khắc, tai cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập như trống trận.
Cô ngỡ ngàng đón nhận nụ hôn của Kỷ Phong, những giọt nước mắt chưa kịp chảy hết vẫn đang lăn dài từ đôi mắt mở to của cô.
Bàn tay Kỷ Phong đang đỡ sau gáy cô tạm thời rút về, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên mắt cô. Sau khi cô nhắm mắt lại, anh lại đưa tay ra sau gáy cô.
Đôi môi và bàn tay anh cùng lúc tác động lực lên cô, cô bị kẹp ở giữa, không nơi nào để trốn, không thể lùi bước, đành phải hé mở hàm răng, mềm mại đáp lại.
Anh như được cổ vũ, bao bọc cô kín kẽ không một khe hở, nói gì cũng không nỡ dễ dàng buông môi.
Một lúc lâu sau, Kỷ Phong cuối cùng cũng buông Hứa Mật Ngữ ra.
Hứa Mật Ngữ chân mềm nhũn lùi về sau, tựa vào tường. Anh áp sát lại, không chịu giữ khoảng cách với cô, cúi người, hai tay chống lên bức tường hai bên cô, dùng trán mình tựa vào trán cô, thở hổn hển.
“Tôi đã thử rồi.” Giọng anh khàn đặc khi cất lời.
Hứa Mật Ngữ ngấn lệ, nín thở lắng nghe lời giãi bày như đang tự lẩm bẩm của anh.
“Tôi biết Tưởng Chỉ Thuần hợp với tôi về mọi mặt, tôi cũng biết em đối với tôi, chẳng có điểm nào là phù hợp cả.”
Tim Hứa Mật Ngữ thắt lại, dâng lên một nỗi chua xót.
“Nhưng tôi đã thử rồi” Kỷ Phong rời khỏi trán cô, dùng tay nâng mặt cô lên, anh cúi đầu nhìn cô, cũng bắt cô phải ngẩng đầu nhìn lại anh “Tôi lại chẳng hề rung động trước người phù hợp, ngược lại, lại bị em, một người chẳng hợp ở điểm nào, thu hút đến mất kiểm soát.”
Hứa Mật Ngữ nhìn vào mắt Kỷ Phong, lắng nghe lời tỏ tình của anh, đáy mắt nóng lên, cõi lòng chấn động, tiếng tim đập lại vang lên ầm ầm trong tai.
“Ha” Kỷ Phong nhìn cô, cong môi cười nhẹ, nụ cười mang theo vẻ tự giễu,”Đúng vậy, chẳng có chuyện em quyến rũ tôi, từ đầu đến cuối đều là tôi bị em hấp dẫn, mà tôi lại hèn nhát không dám thừa nhận. Đúng vậy, khi đối diện với em, tôi đã không còn kiểm soát được chính mình nữa rồi!”
Đến giờ phút này, Kỷ Phong không thể không thỏa hiệp với nội tâm thật sự của mình. Anh đã từ chối, đã giằng co, đã trốn tránh, tự lừa mình dối người, không thừa nhận mình có cảm giác với người phụ nữ trước mắt, dùng những tiêu chuẩn chọn bạn đời mà mình đặt ra để so sánh với cô từng điều một rồi tự nhủ, loại cô ra.
Nhưng sau khi làm vậy, anh lại càng trở nên kỳ quặc, anh quan tâm đến tin tức của cô, để ý hành động của cô, thường xuyên muốn gặp cô.
Nghe tin cô đi xem mắt với người đàn ông khác, anh tức giận như thể bị bạn đời ruồng bỏ, thấy cô tương tác với đối tượng xem mắt, trong lòng anh có thứ gì đó cuộn trào không ngừng khiến anh khó chịu. Bây giờ anh đã biết, thứ đó gọi là “đau lòng”, anh đau lòng vì thấy cô ở bên người đàn ông khác.
Đã đến mức này rồi, anh còn có thể lừa mình dối người điều gì nữa chứ?
Anh trở nên kỳ lạ như vậy, chẳng qua là vì đã thích cô rồi, người phụ nữ mà ban đầu anh chẳng ưa ở điểm nào.
Nếu đã không trốn được nữa, chi bằng cứ liều một phen.
Kỷ Phong dùng đầu ngón tay v**t v* gò má Hứa Mật Ngữ, nhìn sâu vào mắt cô, giọng khàn khàn nói với cô: “Hứa Mật Ngữ, em thật sự rất xấu xa, cực kỳ xấu xa, em khiến tôi hồn xiêu phách lạc, khuấy đảo cuộc sống của tôi thành một mớ hỗn độn, biến tôi trở nên chẳng còn giống tôi nữa. Những chuyện này không thể cứ thế cho qua được! Từ bây giờ em phải chịu trách nhiệm với tôi, em phải ở bên tôi, biết chưa?” Anh ngừng lại một chút, nhấn mạnh lần nữa “Hứa Mật Ngữ, em phải ở bên cạnh tôi.”
Kỷ Phong nói một hơi, đem hết những phiền muộn, tức giận, bất an, vướng bận gần đây trút vào những lời này, cũng nhân đây nói toạc ra cái ý nghĩ mà sâu trong lòng anh dù có đè nén thế nào cũng không được.
Đúng vậy, anh chính là muốn ở bên cô, mặc kệ xứng đôi hay không, phù hợp hay không, điều kiện hay không, anh chỉ đơn giản là muốn ở bên cô.
Hứa Mật Ngữ sững sờ.
Cô mở to mắt, qua một lớp lệ mỏng, không chớp mắt nhìn Kỷ Phong.
“Anh có biết mình vừa nói gì không?”
Giọng cô run rẩy, nước mắt trào ra khỏi khóe mi, lăn dài trên má: “Anh muốn tôi ở bên anh? Anh chắc chứ?”
Cô nghẹn ngào hỏi: “Anh có hiểu mình đang nói gì không?”
Anh muốn cô làm bạn gái anh sao? Là thật sao?
Anh nói khoảng thời gian này anh rất hỗn loạn, chẳng lẽ cô thì không sao?
Cô đau lòng, lại phải kìm nén bản thân đừng đau lòng. Cô khổ sở, day dứt, lại phải giả vờ như không có chuyện gì.
Rõ ràng đã rung động, đã nảy sinh ý nghĩ, lại phải cố sống cố chết đè nén tình cảm.
Mỗi khi trong đầu thoáng nghĩ rằng có lẽ anh đối với mình thật sự khác với người khác, cô lại phải tát cho mình tỉnh ngộ trong lòng, tự nhủ rằng đó là mình đang mơ tưởng hão huyền.
Anh đang đè nén chính mình, cô nào có khác gì đâu?
Mà cô còn đè nén bản thân mình một cách tuyệt vọng và đau khổ hơn anh.
Nước mắt bỗng như vỡ đê, không kiểm soát được mà cứ thế tuôn rơi. Cô khóc đến giọng mũi đặc sệt, nghẹn ngào hỏi anh: “Anh nói anh muốn ở bên tôi, anh thật sự chắc chắn chứ?”
Kỷ Phong nhìn những giọt lệ lớn lăn dài từ mắt Hứa Mật Ngữ, vừa hoảng hốt vừa có chút luống cuống “Em khóc cái gì? Đây là chuyện xấu xa gì sao mà em phải khóc thành thế này? Không được khóc!” Anh tay chân luống cuống dùng ngón tay lướt qua má cô, giúp cô lau nước mắt.
Cảm giác ẩm ướt và lành lạnh nơi đầu ngón tay khiến anh không khỏi xót xa.
Nước mắt cô càng chảy nhiều, ngón tay anh cũng ướt đẫm. Anh hoảng loạn, thế mà lại giơ cả cánh tay lên, dùng tay áo của mình thấm lên mặt cô, giúp cô hút đi nước mắt.
Hứa Mật Ngữ nhìn hành động của anh… bỗng dưng không khóc được nữa.
Cô nghĩ sao lại có một chàng trai thẳng đến mức này chứ? Lại có thể dùng tay áo vest hàng hiệu đắt tiền của mình quệt thẳng lên mặt cô như vậy…
Kỷ Phong thấy cô không còn rơi lệ nữa mới thở phào nhẹ nhõm. Anh vốn tưởng mình sẽ không hề lay động trước nước mắt của phụ nữ, không ngờ lại hoảng hốt đến mức này.
“Được rồi, không được khóc nữa.”
Anh nhìn đôi mắt đỏ hoe, chóp mũi ửng đỏ của cô, nhìn cô cố gắng sụt sịt để không khóc nữa.
Anh đưa tay vén lọn tóc mai bên thái dương cô ra sau tai. Đầu ngón tay lại chạm vào vành tai mềm mại của cô, lần này anh không giật tay lại như bị điện giật, anh trực tiếp x** n*n, v**t v* nhẹ nhàng.
Nửa bên má và cổ của Hứa Mật Ngữ run lên.
Anh buông tay, kéo cô từ bức tường vào lòng mình, ấn đầu cô, để cô vùi mặt vào lồng ngực anh. Rồi vòng hai tay cô qua eo mình.
Sau đó anh dùng hai tay ôm chặt lấy cô, cằm tựa vào vai cô, thở dài nói bên tai cô: “Em hỏi tôi có chắc chắn không à? Hứa Mật Ngữ tôi nói cho em biết, tôi đương nhiên chắc chắn, chắc chắn hơn bao giờ hết. Tôi chắc chắn rằng tôi muốn chúng ta ở bên nhau. Nếu em nghe không hiểu, vậy tôi nói thẳng hơn nhé: Tôi muốn em làm bạn gái của tôi, bắt đầu từ ngay bây giờ.”
Kỷ Phong cảm nhận được Hứa Mật Ngữ run lên một cái trong lòng mình.
“Nếu em đồng ý, thì cứ ở yên trong lòng tôi. Nếu em không đồng ý, thì hãy thoát ra khỏi vòng tay tôi. Em thoát ra được, tôi sẽ coi như em không đồng ý. Em không thoát ra được, tức là đã đồng ý với tôi rồi.”
Hứa Mật Ngữ ngẩn người, cảm thấy tiêu chuẩn này nghe có vẻ kỳ quặc. Cô khẽ giãy giụa, cánh tay Kỷ Phong đang ôm cô bỗng dùng sức, ghì chặt cô lại.
Đúng là… đủ vô lại.
Cô vùi mặt vào lòng Kỷ Phong và mỉm cười.
Cô cảm thấy mình như đang mơ.
Thật sự muốn ở bên anh ấy sao? Mình có thể không? Mình thật sự có thể yêu người đàn ông này sao? Khoảng cách giữa họ lớn như vậy, bây giờ bắt đầu yêu, tương lai liệu có kết quả tốt đẹp không?
Cô có nên đồng ý với anh không?
Chút lý trí còn sót lại mách bảo cô, tốt nhất là không nên đồng ý.
Nhưng lý trí nhanh chóng bị nhịp đập con tim đè nén xuống tận đáy lòng.
Cô cảm nhận rõ ràng, nếu không đồng ý với anh, mình có lẽ sẽ rất, rất đau khổ. Nỗi đau khổ này gần như vượt qua cả tâm trạng lúc chuẩn bị ly hôn.
Thôi thì cứ nhắm mắt làm liều, đừng do dự nữa, đồng ý với anh đi. Ít nhất thì niềm hạnh phúc trước mắt này là không gì sánh bằng.
Đời người chỉ cần từng được hạnh phúc như thế này, thì có gì là không thể chứ?
Giờ phút này, cô đang được ôm trọn trong vòng tay anh một cách chân thật.
Cô quyết định không làm một Hứa Mật Ngữ đến cả thích cũng phải giấu giếm, phải cố gắng kiềm nén rung động nữa, cô muốn buông thả bản thân một lần, mặc kệ trời đất, nghe theo trái tim mình một lần, cho dù phía trước là hung cát khó lường. Nhưng ngay lúc này, cô chỉ muốn đối diện với lòng mình.
Cô ngẩng đầu lên từ lồng ngực Kỷ Phong. Cô nhìn anh, đáy mắt lấp lánh ánh sáng phản chiếu từ những giọt lệ, nở một nụ cười rạng rỡ với anh.
“Vậy thì chúng ta hãy thử ở bên nhau xem sao.”
Cô đã dũng cảm đưa ra quyết định.
Ngày hôm sau, Kỷ Phong ban hành lệnh điều chuyển, điều Hứa Mật Ngữ lên tầng thượnglàm trợ lý thứ hai cho Tổng giám đốc.
Khi Hứa Mật Ngữ nhận được lệnh điều chuyển, cô còn kinh ngạc hơn cả các đồng nghiệp khác.
Ngược lại, các đồng nghiệp thấy cô cứ giữ trạng thái mắt tròn xoe kinh ngạc quá lâu, còn đặc biệt chạy đến an ủi và khẳng định cô:
“Chị Mật Ngữ, chị cũng không cần kinh ngạc vậy đâu, thật ra nghĩ kỹ lại cũng hợp tình hợp lý mà, Kỷ tổng tuy hay hỉ nộ vô thường quát mắng chị, nhưng trong cả khách sạn này người có quyền tự do ra vào căn suite trên tầng thượng của anh ấy, ngoài trợ lý Tiết ra thì nói trắng ra cũng chỉ có mình chị thôi.”
“Đúng vậy, cho nên Kỷ tổng điều chị lên làm trợ lý, nghĩ lại thấy cũng không có gì bất ngờ cả.”
Hứa Mật Ngữ vốn còn lo lắng không biết giải thích thế nào với mọi người về việc mình đột nhiên nhận được “long ân”, không ngờ không cần cô phải bận tâm, mọi người đã phân tích lý do rõ rành rành cho cô rồi.
Cô chậm rãi gật đầu với hai đồng nghiệp lễ tân: “Hai người giỏi đấy, đã giúp tôi từ u mê mà tỉnh ngộ.”
Những người khác cũng đến chúc mừng cô thăng chức, nói rằng cô từ sảnh lớn lên thẳng tầng thượng thế này là một bước lên mây. Sau này giàu sang rồi nhất định phải nhớ “giàu sang đừng quên nhau”.
Hứa Mật Ngữ vội nói được thôi không vấn đề, sau này có thịt cùng ăn thịt, có cháo cùng húp cháo, sếp nổi điên chúng ta cũng cùng nhau gánh chịu.
Mọi người vội vàng xua tay nói không cần không cần.
“Nói thật chứ sếp cũ Ngụy Tư Viễn nổi điên tôi còn không sợ lắm, nhưng Kỷ tổng thì không được, khí chất của Kỷ tổng mạnh quá. Anh ấy trừng mắt một cái là tôi đã run cầm cập, anh ấy mà châm chọc lạnh lùng một câu là tôi thấy mình hèn mọn như hạt bụi, chỉ muốn quỳ xuống dập đầu nhận tội ngay lập tức!” một người nói.
Một người khác cũng nói: “Đúng đúng, tôi thà đi chọc tổ ong vò vẽ còn hơn là đến gần phục vụ Kỷ tổng, lại gần anh ấy là cứ thấy mình nhỏ bé làm sao ấy, với lại hỉ nộ ái ố của anh ấy người thường đúng là không nắm bắt được, trong cái khách sạn lớn này, cũng chỉ có chị Mật Ngữ mới có thể trị được tính khí của Kỷ tổng thôi.”
Hứa Mật Ngữ không khỏi nhướn mày hỏi: “Tại sao mọi người lại nghĩ tôi có thể trị được tính khí của Kỷ tổng? Tôi có bản lĩnh đó à, sao chính tôi lại không biết?”
Lục Hiểu Nghiên “chậc” một tiếng nói: “Chị Mật Ngữ, chị đúng là người trong cuộc thì mê, nhưng bọn em là người ngoài cuộc thì nhìn rõ lắm, Kỷ tổng đối với chị và đối với bọn em không giống nhau đâu.”
Hứa Mật Ngữ trong lòng khẽ động. Anh đối xử với mình không giống, ngay cả những người này cũng nhìn ra sao? Vậy là anh đối với mình thật sự rất khác biệt sao?
Trái tim cô mềm nhũn ra, hỏi Lục Hiểu Nghiên: “Kỷ tổng đối với chị khác chỗ nào? Chị thấy cũng có khác gì mọi người đâu.”
Sử Huyễn Huyễn nhanh nhảu trả lời: “Khác lắm chứ! Kỷ tổng gọi bọn em đều là ‘cái người kia’, ‘cái cô kia’, còn gọi chị là ‘Hứa Mật Ngữ’ rõ ràng rành mạch. Bọn em đều là người qua đường Giáp trong mắt anh ấy, còn chị là một Hứa Mật Ngữ cụ thể, rõ ràng.”
Hứa Mật Ngữ cười nói: “Vậy đợi khi nào em làm quản lý, anh ấy sẽ biết em không phải người qua đường Giáp* mà là Sử Huyễn Huyễn thôi.”
Người qua đường Giáp*: là một thuật ngữ có nguồn gốc từ tiếng Trung, dùng để chỉ một người không quan trọng, mờ nhạt, một nhân vật quần chúng không ai để ý tới.
Sử Huyễn Huyễn vội nói: “Vậy thôi em không làm quản lý đâu, bị anh ấy nhớ mặt nghĩ thôi cũng thấy căng thẳng rồi, khí chất của anh ấy thật sự quá mạnh, quá áp bức.”
Hứa Mật Ngữ và những người khác đều bật cười.
Bàn giao công việc, thu dọn đồ đạc xong, Hứa Mật Ngữ lên tầng thượng.
Trước cửa phòng, cô đứng lại một lát.
Không hiểu tại sao, nghĩ đến việc lát nữa bước qua cánh cửa này để đối diện với người đàn ông bên trong, cô lại có chút bối rối và căng thẳng, và… một chút ngượng ngùng.
Tối hôm qua tâm trạng cô biến động quá lớn, không thích hợp để trực đêm, thế là cô đã đổi ca với người khác. Kỷ Phong muốn đưa cô về tầng thượng, cô không chịu, vì cô muốn về ký túc xá để bình tĩnh lại. Kỷ Phong đòi đưa cô về, cũng bị cô từ chối thẳng thừng.
Lý do vẫn là một, cô cần bình tĩnh lại.
Từ khách sạn về đến ký túc xá, cô đi như người mộng du, không dám tin mình lại ở bên Kỷ Phong.
Cô lại có thể ở bên Kỷ Phong!
Trong ký túc xá, cô nằm trên giường, lúc thì kéo chăn trùm qua đầu, che đi nụ cười ngốc nghếch của mình.
Lúc thì ngồi bật dậy trên giường, muốn xác nhận xem có phải lúc chập tối mình đã có một giấc mơ ở bên Kỷ Phong không, có phải bây giờ vẫn đang ở trong mơ chưa tỉnh không.
Mãi mới chìm vào giấc ngủ mê man, sáng ra mở mắt nhìn lên trần nhà, cô ngẩn ngơ một lúc lâu.
Điện thoại bỗng reo một tiếng, là một tin nhắn.
Cô vội vàng cầm lên xem, là Kỷ Phong gửi đến, anh nói “Chào buổi sáng”.
Cô nhìn tin nhắn, mím môi cười ngây ngô không thành tiếng, rồi bỗng nghĩ đây có phải vẫn là trong mơ không?
Làm sao Kỷ Phong có thể là bạn trai của cô được? Làm sao anh có thể tìm cô làm bạn gái của anh được?
Cô vội đưa tay lên miệng cắn một cái thật mạnh, đau đến mức nước mắt sắp rơi ra.
Mới xác định được mọi thứ thật sự không phải là mơ.
Kỷ Phong thật sự là bạn trai của cô rồi.
Đứng trước cửa căn suite, Hứa Mật Ngữ hít một hơi thật sâu. Trước đây khi cô bước vào cánh cửa này, anh đã có rất nhiều thân phận.
Ban đầu là vị VIP tôn quý ghét cô đến cùng cực.
Sau đó là Kỷ tiên sinh không còn ghét cô đến thế nữa.
Sau nữa là ông chủ, Kỷ tổng đã thức tỉnh và giúp cô đứng dậy.
Lát nữa thôi, khi cô bước vào, người cô sẽ gặp là bạn trai của cô, Kỷ Phong.
Trong lòng càng lúc càng căng thẳng, một bước chân vốn rất dễ dàng thường ngày, hôm nay cô lại cảm thấy sao cũng không bước đi nổi.
Khi đang hít sâu một lần nữa, một bóng người cao lớn vụt đến trước mặt, che khuất một khoảng tối trước mắt cô.
Một giọng nói trêu chọc vang lên: “Sao còn chưa vào, đứng ở cửa trồng nấm à?”
Hứa Mật Ngữ lập tức ngẩng đầu, thấy Kỷ Phong đang cười như không cười nhìn mình. Ánh mắt anh hoàn toàn đặt trên người cô.
Mặt cô đỏ bừng lên trong nháy mắt, ấp úng gọi một tiếng “Kỷ tổng”. Giọng rất nhỏ, âm cuối uyển chuyển, mềm mại.
Khóe miệng Kỷ Phong cong lên, anh cúi người lại gần vai cô, ghé tai nói nhỏ: “Lại đang quyến rũ anh đấy à, phải không?”
Đến cả tai của Hứa Mật Ngữ cũng đỏ bừng. Cô không biết mình bị làm sao nữa, cũng chẳng phải cô gái chưa từng trải sự đời, vậy mà lại không chống đỡ nổi trước mặt Kỷ Phong thế này.
Trong phòng vang lên tiếng của Tiết Duệ: “Sếp, tôi pha cà phê cho anh rồi, sếp? Sếp??”
Nghe thấy tiếng Tiết Duệ, Hứa Mật Ngữ vội lùi một bước để giữ khoảng cách với Kỷ Phong.
Kỷ Phong nhướng mày nhìn cô, cô chỉ tay vào trong phòng, nói bằng giọng gió: “Có người ở trong.”
Kỷ Phong “chậc” một tiếng, bỗng nhiên nhoài người về phía trước, nhanh như chớp hôn nhẹ lên môi Hứa Mật Ngữ một cái.
Hứa Mật Ngữ lập tức mở to mắt nhìn anh, tiếng tim đập sắp làm cô choáng váng.
“Mắt còn trợn nữa là tròng mắt sắp lăn ra ngoài đấy.” Kỷ Phong nhìn gò má đỏ như lửa của cô, cười trêu chọc “Em không cần sợ Tiết Duệ biết, vì cậu ta biết rồi.”
Hứa Mật Ngữ ngơ ngác nhìn Kỷ Phong, ngơ ngác bị anh nắm tay dẫn vào phòng.
Tiết Duệ thấy Hứa Mật Ngữ vào, lập tức cười chào hỏi cô. Đáy mắt cạu ta lộ rõ vẻ đã biết mối quan hệ của cô và Kỷ Phong, vì thế không tỏ ra quá kinh ngạc trước bàn tay đang nắm chặt của họ.
Điều này khiến Hứa Mật Ngữ thầm cảm ơn trong lòng.
Bây giờ, bất kỳ ai tỏ ra kinh ngạc kiểu “Cô lại có thể ở bên Kỷ Phong sao” đối với cô dường như đều là một sự khó xử khiến cô xấu hổ.
Vì khoảng cách giữa cô và Kỷ Phong quả thực quá lớn, ngay cả bản thân cô thực ra cũng đồng tình với sự kinh ngạc của người khác – thật không thể tưởng tượng nổi, Kỷ Phong xuất chúng như vậy, mà một người kém cỏi về mọi mặt như cô lại trở thành bạn gái của anh.
Kỷ Phong không nhận ra những gợn sóng bất an trong lòng Hứa Mật Ngữ, anh dẫn cô đến trước ghế sofa, anh ngồi xuống chiếc sofa dài, muốn Hứa Mật Ngữ ngồi cạnh mình. Nhưng Hứa Mật Ngữ lại ngồi xuống chiếc sofa đơn bên cạnh.
Trên bàn trà, Tiết Duệ đã pha sẵn hai ly cà phê, Kỷ Phong cầm một ly lên, ra hiệu cho Hứa Mật Ngữ uống ly còn lại.
Tiết Duệ lùi về phía quầy bar, vừa lật máy tính bảng, vừa sắp xếp lịch trình công việc cho Kỷ Phong, để lại khu vực phòng khách cho hai người vừa mới thăng cấp thành tình nhân.
Kỷ Phong uống một ngụm cà phê, ngước mắt nhìn Hứa Mật Ngữ.
“Anh đột ngột điều em lên đây, trong lòng em có suy nghĩ gì không?” Anh lên tiếng hỏi.
Hứa Mật Ngữ nghĩ… có chứ. Trước khi quyết định anh chẳng hề báo trước cho em một tiếng. Nếu anh chỉ là cấp trên, là sếp của em, anh làm vậy không có vấn đề gì, đó là quyền lực cao cao tại thượng của anh. Nhưng lúc anh ban hành lệnh điều chuyển đã là… bạn trai của em rồi, trước khi điều động em chẳng lẽ không nói với em một tiếng, hỏi xem em có đồng ý hay không sao.
Những lời này dâng lên đến đầu lưỡi Hứa Mật Ngữ, rồi lại bị cô nuốt trở vào.
Mới ở bên nhau ngày đầu tiên, cô không muốn tỏ ra mình quá nhõng nhẽo, phá hỏng mối quan hệ vừa mới xác định của họ. Thế là cô nở một nụ cười, trả lời: “Không có suy nghĩ gì khác đâu ạ… rất tốt.”
Kỷ Phong lại đặt ly cà phê xuống bàn trà một tiếng “cạch”.
“Nói dối.” Anh thẳng thừng vạch trần “Em đương nhiên có suy nghĩ, chút day dứt đó của em hiện hết lên nụ cười giả tạo trên mặt rồi.”
Hứa Mật Ngữ trong lòng khẽ động. Cô có chút mong đợi, nghĩ rằng có lẽ Kỷ Phong đã hiểu được cảm xúc của cô, và anh hỏi vậy, chỉ là muốn nghe chính miệng cô nói ra. Tim Hứa Mật Ngữ đập thình thịch.
“Anh biết” Kỷ Phong tiếp tục “Em là người mạnh mẽ, em muốn dựa vào thực lực của mình để từng bước đi lên, không muốn dựa vào mối quan hệ riêng tư của chúng ta mà đột nhiên một bước lên mây như thế. Cho nên em không cam tâm lắm với việc anh điều em lên thẳng đây, nhưng lại sợ nói thật tôi sẽ không vui, nên mới nín nhịn không nói.”
Nhịp tim thình thịch của Hứa Mật Ngữ dần chậm lại. Đây quả thực cũng là một lý do, nhưng chuyện công việc cô sẽ xử lý một cách lý trí, không đến mức phải rối bời tâm can.
Suy nghĩ của cô mà anh đoán, và suy nghĩ thật sự của cô, có một chút chênh lệch.
Hóa ra anh nghĩ cô sẽ không vui, là không vui trên con đường sự nghiệp. Nhưng nơi khiến cô thật sự rối bời, lại là trên con đường tình cảm của họ.
Nhìn Kỷ Phong nghiêm túc phân tích động cơ của mình, Hứa Mật Ngữ thầm thở dài trong lòng, thôi vậy, anh đã đang cố gắng dùng cách của mình để an ủi cô rồi, dù không an ủi trúng trọng điểm cho lắm, nhưng anh là Kỷ Phong mà, anh đã bao giờ giải thích việc mình làm? Đã bao giờ dỗ dành phụ nữ đâu? Như thế này đã là rất tốt rồi.
Hứa Mật Ngữ cười gật đầu với Kỷ Phong nói: “Cảm ơn anh đã nghĩ cho em.”
Kỷ Phong lại có chút không hài lòng với vẻ khách sáo này của cô, khẽ nhíu mày: “Thật ra anh quyết định điều em lên đây, là vì anh muốn tự mình dạy em một số thứ, như vậy sẽ nhanh hơn nhiều so với việc em tự mình từ từ phấn đấu. Có anh tự mình dạy dỗ, em sẽ trở thành người ưu tú nhất trong thời gian ngắn nhất.”
Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, từng chữ rõ ràng, dõng dạc.
Lòng Hứa Mật Ngữ cũng dâng lên một luồng cảm xúc phấn chấn. Cô sắp được Kỷ Phong đích thân dạy dỗ. Cô sẽ nhanh chóng trở nên ưu tú. Đợi đến khi cô ưu tú hơn, lúc đó khi người khác biết cô là bạn gái của Kỷ Phong, có lẽ sẽ không còn mang theo quá nhiều sự nghi ngờ “tại sao lại là cô ấy, sao lại là một người phụ nữ như vậy” trong sự kinh ngạc nữa nhỉ? Lúc đó trong mắt mọi người, có lẽ cô đã có thể xứng với anh rồi?
Hứa Mật Ngữ khẽ ngẩng cằm, nói với Kỷ Phong: “Em sẽ nỗ lực học hỏi theo anh.”
Kỷ Phong đưa tay vỗ vỗ đầu cô, ngừng một chút, rồi lại xoa một cái. Lực hơi mạnh, động tác cũng có chút gượng gạo, có thể thấy đây là một người đàn ông chưa từng yêu đương đang cố gắng thể hiện sức mạnh bạn trai của mình.
Hứa Mật Ngữ vuốt lại mái tóc bị cú xoa đầu sát thương của trai thẳng Kỷ Phong làm rối, mím môi cười.
Chỉ là sau khi cười xong, vẫn không nhịn được mà khe khẽ thở dài trong lòng.
Không hiểu sao, dường như trong lòng luôn ẩn chứa một chút mất mát.
Có lẽ mặt tích cực của việc Kỷ Phong làm hôm nay, là vì muốn tốt cho cô, muốn cô nhanh chóng trở nên ưu tú. Nhưng mặt tiêu cực của việc này, lại chính là đang chứng minh rằng cô vẫn chưa xứng với anh, cho nên anh đang tìm cách để cô nhanh chóng trở nên ưu tú…
Cô vội vàng gạt đi suy nghĩ khiến người ta mất hứng này.
Ngước mắt nhìn Kỷ Phong, anh cũng đang nhìn cô. Cười với cô một cái xong, anh lại nghiêm mặt nói những lời công tư phân minh cứng nhắc: “Anh là người có nguyên tắc, giữa chúng ta, công tư phải rạch ròi, anh hy vọng khi làm việc chúng ta chỉ nói chuyện công việc, không bàn đến tình cảm cá nhân.” Ngừng một chút, anh hỏi Hứa Mật Ngữ, “Làm được không?”
Hứa Mật Ngữ lập tức ngồi nghiêm chỉnh, giữ khoảng cách riêng tư, đáp lại một cách nghiêm túc như đang làm việc công: “Làm được ạ, Kỷ tổng.”
Kỷ Phong “ừm” một tiếng tỏ vẻ tán thưởng. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, anh bỗng cảm thấy người phụ nữ đã ba mươi mốt tuổi này có một vẻ đáng yêu khác lạ, thế là không nhịn được muốn nắm lấy tay cô.
Lại bị Hứa Mật Ngữ nhanh chóng né tránh và nhắc nhở: “Kỷ tổng, giờ làm việc, công tư phân minh.”
“…” Kỷ Phong ngượng ngùng thu tay về, quay sang cầm ly cà phê lên uống.
Vị cà phê hơi đắng lan qua cổ họng. Anh sợ phụ nữ khi yêu sẽ trở nên quá đeo bám, cho dù là Hứa Mật Ngữ cũng không ngoại lệ. Như vậy anh lo rằng mình sẽ sớm thấy phiền phức, nên mới nghĩ đến việc đặt ra quy tắc công tư phân minh đó trước, để ràng buộc cách hai người ở bên nhau.
Nhưng thật kỳ lạ, quy tắc này Hứa Mật Ngữ lại thích ứng ngay lập tức, ngược lại chính anh lại bị quy tắc do mình đặt ra ràng buộc đến mức ngứa ngáy trong lòng.
Anh nghĩ đây là yêu đương sao? Đúng là gặp ma rồi.
Sau khi Kỷ Phong giao phó một số việc cơ bản cho Hứa Mật Ngữ, anh bảo cô đi tìm Tiết Duệ: “Tiếp theo em cần phải làm cụ thể những gì, cứ đi hỏi Tiết Duệ, để cậu ta giải thích rõ ràng cho em.”
Hứa Mật Ngữ bèn đứng dậy đi đến quầy bar tìm Tiết Duệ.
Tiết Duệ thấy cô qua, đặt máy tính bảng xuống, nháy mắt với cô, hạ giọng cười nói: “Chị Mật Ngữ, tối hôm qua Kỷ tổng gọi điện cho tôi, báo là hai người ở bên nhau rồi, dặn tôi hôm nay thấy chị xuất hiện thì đừng có làm quá lên.” Cậu ta ghé sát lại, hạ giọng thấp hơn nữa “Cái bộ dạng hôm qua của anh ấy, thật sự giống hệt một thằng nhóc mới lớn ngây ngô, cười chết người!”
Trong lòng Hứa Mật Ngữ dâng lên một vị ngọt ngào thầm kín. Cô mím môi cười.
Nhưng cô có một điều không hiểu, bèn hỏi Tiết Duệ: “Tại sao tối đó anh ấy lại gọi điện cho cậu ngay? Tôi cứ tưởng theo tính cách của anh ấy, không hỏi đến thì anh ấy lười nói lắm.”
Tiết Duệ nhớ lại trạng thái vừa phấn khích, vừa luống cuống, lại có chút mông lung của Kỷ Phong khi gọi điện cho cậu ta hôm qua.
Anh gần như nói năng lộn xộn, nói rằng mình đã ở bên người phụ nữ xấu xa Hứa Mật Ngữ đó. Nói rằng anh không thể chống cự lại sự quyến rũ của người phụ nữ xấu xa đó nữa. Nói rằng vì người phụ nữ xấu xa Hứa Mật Ngữ đó mà anh cuối cùng đã không giữ được những nguyên tắc chọn bạn đời chết tiệt của mình. Cuối cùng anh hỏi: Tôi làm vậy có phải là nhất thời bốc đồng không?
Tiết Duệ nghe ra được Kỷ Phong chưa từng trải qua chuyện tình cảm đang rất cần người giúp anh khẳng định rằng, tuy anh đã phản bội những tiêu chuẩn nguyên tắc bấy lâu nay của mình, nhưng đó không phải là làm sai.
Thế là cậu ta nói với Kỷ Phong: “Sếp à, anh đừng nghĩ linh tinh nữa, anh cứ tự hỏi lòng mình xem, trái tim anh nghĩ thế nào? Cứ đi theo trái tim mình đi! Đừng nghĩ đến mấy cái nguyên tắc hay không nguyên tắc nữa, nguyên tắc là thứ chết, lật đổ nguyên tắc không phải là phản bội chính mình, biết đâu đây lại là một bước tiến khác; nhưng nếu anh cứ nhất quyết đi ngược lại lòng mình, thì đó mới là phạm tội lừa đảo với chính mình đấy.”
Kỷ Phong bình tĩnh lại. Rồi nói: “Đi theo trái tim sao? Vậy thì tôi không thể thấy cũng không thể nghĩ đến việc sau này cô ấy ở bên người đàn ông khác.” Ngừng một chút, giọng anh trở nên hung hãn “Cô ấy phải ở bên tôi!”
Cuối cùng, anh lấy lại vẻ lý trí và trầm tĩnh thường ngày, như thể hoàn toàn quên mất cảm xúc của mình vừa mới bùng nổ thế nào, ra vẻ ta đây rất ngầu mà nói với giọng của ông chủ: “Bây giờ tôi chính thức thông báo cho cậu một tiếng, tôi và Hứa Mật Ngữ ở bên nhau rồi. Ngày mai cậu thấy cô ấy thì đừng có làm quá lên mà dọa cô ấy.”
Tiết Duệ không muốn kể lại quá trình biến động cảm xúc của Kỷ Phong đêm qua cho Hứa Mật Ngữ, cậu ta sợ cô nhạy cảm sẽ nghĩ nhiều, sẽ cho rằng Kỷ Phong có phải đã có một khoảnh khắc hối hận vì quyết định ở bên cô không. Nhưng cậu ta hiểu Kỷ Phong không phải hối hận, Kỷ Phong đêm qua thực chất chỉ cảm thấy bản thân bị lật đổ vì đã đi ngược lại những nguyên tắc cố hữu của mình mà thôi.
Tiết Duệ chuyển chủ đề, giải thích rõ ràng cho Hứa Mật Ngữ những việc trợ lý Tổng giám đốc hàng ngày cần làm, cần chú ý những gì.
Sau khi nói xong mọi việc, Tiết Duệ cười nháy mắt với Hứa Mật Ngữ, hạ giọng nói: “Chị Mật Ngữ, có chị qua đây san sẻ công việc trợ lý cho tôi, vậy sau này tôi có thể về trụ sở tập đoàn xử lý công việc nhiều hơn rồi, Đại Ma Vương khó chiều này giao cho chị đối phó đấy!”
Hứa Mật Ngữ cũng hạ giọng nói: “Hóa ra không chỉ mình tôi thấy anh ấy khó chiều.”
Hai người cùng nhau cười thầm.
Cười xong, Tiết Duệ còn nói cho Hứa Mật Ngữ biết, thực ra sau khi mua lại khách sạn Tư Uy, họ đã nên chuyển về trụ sở tập đoàn làm việc, Kỷ Phong cũng nên dọn ra khỏi đây về ở bất kỳ căn nhà nào của anh.
Nhưng vì một lý do nào đó, Kỷ Phong cứ nhất quyết không chịu dọn đi. Ban đầu cậu ta còn tưởng Kỷ Phong không rời được tài nấu ăn của đầu bếp Từ, nhưng sau này cậu ta mới hiểu mình đã nghĩ sai.
“Kỷ tổng không chịu dọn đi khỏi đây, thật ra đều là vì ở đây có chị, anh ấy thực chất là muốn ngày nào cũng được nhìn thấy chị. Chỉ là một người chưa từng yêu đương như anh ấy không hề tự ý thức được hành vi này của mình thôi.”
Hứa Mật Ngữ nghe vậy mím môi cười, gò má không kìm được mà ửng hồng.
Kỷ Phong đi tới, bực bội nắm lấy cổ tay Hứa Mật Ngữ kéo cô đi về phía phòng sách. Vừa đi vừa không quay đầu lại mà đuổi Tiết Duệ: “Không phải cậu phải về công ty họp thay tôi sao? Đi mau đi.”
Sau khi rẽ vào chỗ khuất tầm nhìn của Tiết Duệ, anh đột ngột ép Hứa Mật Ngữ vào tường, không một dấu hiệu báo trước mà cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.
Hứa Mật Ngữ kinh ngạc mở to mắt.
Không phải đã nói giờ làm việc chúng ta không làm chuyện riêng tư này sao…
Sau khi Kỷ Phong ngẩng đầu lên, anh nhìn chằm chằm vào cô, nhíu mày hung dữ nói: “Sau này đừng cười với người đàn ông khác đẹp như vậy, sẽ khiến người khác cũng rung động giống như anh đấy, biết chưa?”
Hứa Mật Ngữ mím môi, cất giữ nụ hôn nhẹ nhàng vừa rồi của anh, gật đầu đồng ý.
Cô bỗng cảm thấy tâm trạng yêu đương chua chua ngọt ngọt hôm nay, cứ ngỡ như là tình đầu vậy.
Bạn thấy sao?