🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tác giả: Hồng Cửu

Chương 71: Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng.

71, Lao xuống tìm cô

 

Chẳng mất mấy ngày, vết thương trên chân Hứa Mật Ngữ đã lành, đóng vảy, hơi ngứa một chút. Cô cố nhịn không gãi, dần dần cũng cảm thấy cơn ngứa đó chẳng là gì, nhịn một chút là qua.

Giống như cơn ngứa ngáy âm ỉ trong lòng, cứ để yên đó đừng chạm vào, nhịn một chút rồi cũng sẽ qua.

Cô vẫn nhớ lời mình nói với Tiết Duệ hôm đó —— Tôi sẽ tìm một người phù hợp với mình, cùng anh ấy sống một cuộc đời bình thường.

Thực ra, câu nói này càng giống một lời răn đe cô dành cho chính mình. Cô đang nhắc nhở bản thân, người mình nên tìm là người như thế nào, cuộc sống mình nên sống là cuộc sống ra sao.

Vì vậy, khi người bạn học cũ Cường ca gọi điện cho cô sau giờ làm, nói muốn giới thiệu cho cô một đối tượng xem mắt, cô suy nghĩ một lát rồi không từ chối.

Cường ca nói trong điện thoại: “Tối mùng hai Tết bọn mình uống rượu cùng nhau, không phải tớ đã nói sau này sẽ để ý tìm cho cậu một đối tượng phù hợp sao. Chuyện này tớ không chỉ nói suông đâu, tớ vẫn luôn coi là chuyện quan trọng để làm đấy! Này nhé, tìm kiếm lâu như vậy, cuối cùng cũng có một người tớ thấy đặc biệt hợp với cậu.”

Hứa Mật Ngữ vội vàng cảm ơn Cường ca. Lời nói bâng quơ trong bữa rượu hôm đó, không ngờ anh ta lại để tâm thực hiện như vậy, cô vừa cảm kích vừa cảm động.

Cường ca nói một tiếng: “Cậu với bọn tớ còn khách sáo gì nữa, ngày xưa cậu là bảo bối của lớp mình đấy, chỉ có cậu không biết thôi.”

Sau đó, anh ta giới thiệu ngắn gọn, rõ ràng về đối tượng xem mắt: “Cậu ấy tên Toàn Chí Bân, hơn ba mươi tuổi, chưa kết hôn, làm bên thương mại, đã là trưởng khu vực rồi …cho nên về điều kiện kinh tế, tớ rất yên tâm, sau này chắc chắn cậu ấy không để cậu bị đói đâu. Về ngoại hình, tuy không đẹp trai bằng chồng cũ của cậu, so với cậu đồng nghiệp họ Kỷ kia của cậu lại càng kém xa, nhưng cũng thuộc dạng ưa nhìn. Sống qua ngày mà, trông được là được rồi, chứ đẹp trai quá như cậu đồng nghiệp họ Kỷ của cậu cũng khiến người ta không yên tâm.”

Hứa Mật Ngữ nghe Cường ca nói, lòng vốn đang bình lặng. Nhưng anh ta lại hai lần nhắc đến Kỷ Phong, mặt hồ yên ả trong cô như bị ném xuống hai viên sỏi, dấy lên từng đợt sóng gợn lan tỏa.

Những gợn sóng ấy va đập vào lồng ngực cô, mang theo một hương vị mơ hồ gọi là tuyệt vọng.

Bên tai lại nghe Cường ca nói với cô: “Mật Ngữ à, tớ cho Toàn Chí Bân xem ảnh cậu hôm tụ tập rồi, cậu ấy rất hài lòng. Tớ cũng nói về chuyện cậu đã ly hôn, cậu ấy bảo không sao, chỉ cần cậu là người tốt,cậu ấy không để tâm chuyện đó. Thế nên cậu xem xét thử đi, xem có muốn gặp cậu ấy không?”

Hứa Mật Ngữ đè nén những gợn sóng đang cuộn trào trong lồng ngực, nói với Cường ca: “Vậy thì gặp đi thôi.”

Gần hai tuần nay, mỗi khi đi qua đại sảnh, Kỷ Phong đều cảm thấy trên người Hứa Mật Ngữ có những thay đổi rất nhỏ.

Sự thay đổi đó rốt cuộc là gì, anh không nói rõ được. Nhưng anh có thể cảm nhận được, Hứa Mật Ngữ dường như đã có những dự định khác, thậm chí là khao khát khác cho cuộc sống, và cô cũng đang cố gắng khiến bản thân say mê với khao khát đó.

Ánh mắt cô nhìn anh cũng trở nên xa cách hơn, dường như trong mắt tự động mang theo một bức tường ngăn cách, hễ nhìn thấy anh là lập tức dựng lên giữa hai người.

Anh luôn muốn hỏi cô một câu, vết thương ở chân đã khỏi hẳn chưa, nhưng cách một bức tường, anh vẫn chẳng thể hỏi thành lời.

Cuối cùng anh cũng có chút bực bội. Cứ như thể anh đang phải vội vàng chạy theo làm chuyện gì đó vậy. Thôi thì dứt khoát không hỏi nữa.

Chỉ là khi thấy Hứa Mật Ngữ mỗi ngày đều nỗ lực hướng về cuộc sống mới của mình, mà cuộc sống mới đầy khao khát đó rõ ràng không liên quan gì đến anh. Lòng anh lại bắt đầu trở nên bồn chồn, rồi dần dần tức giận.

Người phụ nữ đó đã được anh chủ động bế, vậy mà cũng không đến hỏi xem rốt cuộc anh có ý gì sao?

Dù cô có đến hỏi, anh cũng nhất định sẽ nói rằng điều đó chẳng đại diện cho cái gì, và sẽ cảnh cáo cô đừng vì hành động thân mật đó mà suy nghĩ viển vông. Nhưng cô thật sự không hỏi một lời nào, như thể chuyện đó chưa từng xảy ra, anh lại khó chịu đến mức làm gì cũng cảm thấy như có một tảng đá treo lơ lửng trong lòng không rơi xuống được.

Trong lúc thất thần, anh như thấy mình đưa tay vén lọn tóc mai cho cô. Trên đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại rõ rệt cảm giác khi chạm vào gò má mịn màng và vành tai mềm mại của cô.

Giật mình tỉnh lại, anh vội vàng siết chặt tay thành nắm đấm, cố rũ bỏ cảm giác còn vương trên đầu ngón tay. Tim đập thình thịch một cái. Nhịp đập khiến người ta bực bội khôn nguôi.

Anh cố nhịn không nghĩ đến những chuyện liên quan đến người phụ nữ đó nữa. Nhưng cô lại cứ như âm hồn không tan, cái dáng vẻ vừa yếu đuối vừa bướng bỉnh khi bị anh dồn vào giữa cánh tay và lồng ngực, ngồi trên mép bàn cố gắng ưỡn lưng ra sau để giữ khoảng cách, mím môi, mở to mắt nhìn anh trong phòng nghỉ cạnh phòng họp hôm đó, cứ liên tục nhảy nhót trước mắt anh.

Cuối cùng, không nhịn được nữa, anh vẫn hỏi Tiết Duệ một câu với giọng chẳng mấy vui vẻ: “Hứa Mật Ngữ gần đây đang làm gì?”

Tiết Duệ lập tức mở to mắt nói: “Sếp, có phải anh cũng phát hiện gần đây chị Mật Ngữ có chút khác lạ không? Trông kiểu như là… mặt mày hớn hở như gió xuân ấy?”

Kỷ Phong nghe vậy liền cau mày.

Mặt mày hớn hở?

“Cô ta bận gì thế?” Anh lại hỏi một tiếng, giọng nói có chút căng cứng, như một sợi dây thun bị kéo căng hai đầu.

Tiết Duệ cũng hỏi lại anh một câu: “Anh còn nhớ tối mùng hai Tết, trong số những người bạn học của chị Mật Ngữ cùng uống rượu, có một người tên Cường ca không ạ?”

Nghe đến cái tên này, Kỷ Phong cảm thấy vai mình hơi nhói đau. Cái người không vỗ vai thì không biết nói chuyện.

“Nhớ.” Anh trả lời cộc lốc.

Tiết Duệ nói với anh: “Mấy hôm trước anh ta thông qua Kỳ Kỳ… Lý Kiều Kỳ để hỏi dò tôi, xác nhận một việc: giữa chị Mật Ngữ và người đồng nghiệp cùng đi uống rượu hôm đó rốt cuộc có quan hệ gì không.” Tiết Duệ nhìn Kỷ Phong giải thích một câu “Người đồng nghiệp mà anh ta hỏi chính là anh đấy ạ.”

Kỷ Phong mặt không biểu cảm: “Tôi nghe ra được, không cần Tiêu tổng phải phí công giải thích lại đâu.” Sau khi châm chọc xong, anh hỏi Tiết Duệ “Cậu trả lời anh ta thế nào?”

Tiết Duệ đáp: “Thế thì tôi chắc chắn phải nói hai người không có quan hệ gì rồi. Sau đó Cường ca liền lập tức sắp xếp đối tượng cho chị Mật Ngữ.”

Tiết Duệ vừa nói xong, biểu cảm trên mặt Kỷ Phong cứng lại trong giây lát. Sau đó, anh cười khẩy một tiếng: “Đàn ông đàn ang, đúng là rảnh rỗi.”

Tiết Duệ nhìn anh, tỏ vẻ như không nhìn ra một nơi nào đó trên cơ thể anh đã vỡ toác, đang lặng lẽ rỉ ra vị chua lè. Tiết Duệ dùng một dáng vẻ như không có chuyện gì, thậm chí còn có chút hưng phấn vui vẻ nói: “Anh đừng nói thế, hiệu suất của Cường ca thật sự rất cao, ngay sau hôm chúng ta chuyển sang khách sạn Tư Uy để họp nửa sau của cuộc họp tháng, anh ta đã giới thiệu cho chị Mật Ngữ một đối tượng khá ổn đấy. Tính ra, chị Mật Ngữ và anh ta qua lại cũng được hai tuần rồi.”

Lông mày Kỷ Phong nhíu chặt lại, như thể có thể kẹp cả thế giới này thành chân không.

Qua lại gần hai tuần rồi? Bắt đầu ngay sau cuộc họp tháng?

Nói cách khác, sau khi anh chủ động bế cô, sau khi anh vén tóc mai cho cô, sau khi anh nói với cô rằng mạng của cô có lẽ không rẻ mạt như cô nghĩ, cô đã quay người đi xem mắt với người đàn ông khác? Hơn nữa không chỉ xem mắt cho xong chuyện, họ đã thực sự qua lại với nhau được hai tuần rồi?

Hai tay Kỷ Phong đã vô thức nắm chặt thành quyền.

Trong lòng anh dâng lên từng đợt từng đợt tức giận, một cơn giận chỉ muốn xé nát ai đó.

Cảm giác như đồ của mình bị người khác dòm ngó, trộm mất.

Anh nghiến răng hàm hỏi Tiết Duệ: “Sau đó thì sao? Họ qua lại đến mức nào rồi?” Hỏi xong anh mới phát hiện, giọng của mình vậy mà có chút khàn đặc.

Giống như tiếng gầm gừ trầm khàn của mãnh thú khi chuẩn bị vồ lấy đối thủ.

Tiết Duệ thấy Kỷ Phong thay đổi rõ rệt, nhưng vẫn tiếp tục tỏ vẻ như không nhận ra điều gì, thản nhiên kể tiếp chuyện hóng hớt của người khác, với dáng vẻ vừa thần bí vừa phấn khích nói với Kỷ Phong: “Sếp mà hỏi chuyện này thì tôi không buồn ngủ nữa đâu! Nếu tôi nói cho anh biết hai người họ đến mức nào rồi, tôi đoán anh cũng sẽ không buồn ngủ nữa!”

Sau khi úp mở xong, cậu ta nói với Kỷ Phong: “Kỳ Kỳ nói với tôi, bên nhà trai cực kỳ hài lòng với chị Mật Ngữ, có thể thấy, anh ta rất thích chị ấy, cũng không hề để ý chị ấy đã ly hôn. Hơn nữa người này còn có chút tinh tế và lãng mạn, ví dụ như tôi moi được tin tức sốt dẻo từ đội hóng hớt của khách sạn do Lục Hiểu Nghiên, Lý Côn Luân và cả Kha Văn Tuyết gì đó lập nên … tối nay chị Mật Ngữ trực ca đêm, người đàn ông đó muốn ở cạnh chị Mật Ngữ nhiều hơn, sau đó anh biết anh ta đã làm gì không? Nghe nói tối nay anh ta đã đặc biệt đặt một phòng business suite trên tầng executive đấy!”

Nói đến đây, cậu ta nhìn Kỷ Phong, nháy mắt đầy ẩn ý: “Người đàn ông này cao tay thật đấy! Anh ta ở lại đây tối nay, nói là để có thể ở cạnh chị Mật Ngữ thêm một lát; nhưng thực ra cũng có những toan tính nhỏ khác … ví dụ như nhỡ đâu chị Mật Ngữ bị sự lãng mạn tinh tế của anh ta làm cho cảm động, đi thẳng đến phòng anh ta nghỉ ngơi cùng… rồi sau đó xảy ra chuyện gì đó thân mật hơn, cũng không phải là không thể. Nghĩ như vậy, người đàn ông này đúng là rất biết thuận nước đẩy thuyền!” Không giống một người nào đó trước mặt, đừng nói thuận nước đẩy thuyền, thẳng nam đến mức chỉ thiếu nước ngược dòng cũng đẩy thuyền về.

Lời cậu ta vừa dứt, đúng như dự đoán trong lòng, cậu ta thấy sắc mặt Kỷ Phong đột ngột thay đổi.

Anh còn lạnh lùng và mất kiểm soát hơn bất kỳ ngày nào, bất kỳ khoảnh khắc nào trước đây.

Anh đã hoàn toàn không thể kiểm soát được biểu cảm của mình.

Từ đáy mắt anh cuồn cuộn dâng lên sự không thể tin, quan tâm, phẫn nộ và ghen tuông.

Trong đầu Kỷ Phong thoáng qua hình ảnh Hứa Mật Ngữ nằm trước mặt anh đêm đó.

Đôi mắt khép hờ mơ màng ngấn nước, đôi môi hé mở tuôn ra những hơi thở ngắn ngủi mềm mại, vòng eo thon thả dẻo dai như một khối ngọc bích trắng không tì vết, và mái tóc đen của cô trải dài trên tấm ga trắng, đen trắng đan xen tạo nên một vẻ đẹp diễm lệ kinh ngạc.

Nghĩ đến những điều này, hơi thở của Kỷ Phong bất giác nghẹn lại nơi cổ họng, khiến đầu tim anh cũng tê rần.

Nhưng ngay lập tức, nghĩ đến dáng vẻ đó của cô, buổi tối cũng rất có thể sẽ bị người đàn ông xem mắt kia nhìn thấy, thưởng thức, lòng anh lập tức như có thứ gì đó chặn lại.

Bề ngoài anh trông không có gì đặc biệt, ngoài việc lạnh lùng và nghiêm nghị hơn.

Nhưng trong lòng anh, đã bùng lên một thứ gì đó như thiêu đốt tim gan. Thứ đó va đập, ăn mòn nội tạng, khiến anh đứng ngồi không yên, cũng khiến anh vô cớ muốn nổi giận.

Tính tình dường như xấu đi đến mức chưa từng có, anh lớn tiếng quát Tiết Duệ: “Họ có đặt phòng hay không, tối nay định làm gì, có liên quan đến tôi không? Cậu nói với tôi những chuyện này làm gì? Có bẩn thỉu hay không hả? Ra ngoài.”

Anh gần như là tức giận đến mất bình tĩnh mà đuổi Tiết Duệ ra ngoài.

Đứng ở hành lang bên ngoài căn suite trên tầng thượng, Tiết Duệ lại không hề có chút bất bình nào sau khi bị mắng. Ngược lại, cậu ta đứng ngoài cửa lén lút cười.

Biết ngay mà, vị bên trong kia dù nguyên tắc chọn bạn đời có mạnh đến đâu, cũng không thể mạnh hơn cảm giác thật trong lòng anh được.

Mỗi ngày ở bên cạnh anh, anh đang nghĩ gì, ghét ai, coi thường ai, động lòng với ai, trợ lý như cậu ta bây giờ nhìn rõ mồn một.

Vị sếp lớn cao ngạo khó đoán bên trong kia, rõ ràng là đã động lòng rất sâu đậm với Hứa Mật Ngữ, nhưng lại cứ khăng khăng cho rằng Hứa Mật Ngữ không phải là đối tượng phù hợp, vì thế cứ phải nói không với cảm xúc của chính mình. Sau đó tự dằn vặt bản thân, cũng hành hạ người bên cạnh, đang họp hành yên ổn cũng phải lôi cả một đám quản lý cấp cao của tập đoàn chạy theo anh nửa vòng thành phố.

Trợ lý thân cận như cậu ta đây thật sự không nhìn nổi nữa rồi. Cứ lề mề thế này, có khi Hứa Mật Ngữ thật sự sẽ bước vào cuộc hôn nhân thứ hai với anh chàng xem mắt kia mất.

Gần đến giờ ăn trưa, Tiết Duệ mang đến cho Kỷ Phong một tin tức: “Tôi vừa xuống lầu nói chuyện với nhân viên lễ tân vài câu, không thấy chị Mật Ngữ. Hỏi ra mới biết, thì ra là đối tượng xem mắt của chị ấy đã đến, đang cùng chị ấy ăn cơm ở nhà hàng Trung Hoa trên tầng hai.”

Kỷ Phong ngước mắt lạnh lùng quét qua Tiết Duệ, giọng nói như một cây roi băng, quất tới đâu băng vụn văng tung tóe đâm người loạn xạ tới đó: “Cậu nói với tôi những chuyện này là có ý gì? Tôi đã nói là tôi muốn biết à?”

Tiết Duệ rụt vai, vỗ vỗ miệng, tỏ ý nhận lỗi vì sự nhiều chuyện của mình.

Nhưng trong lòng lại “chậc” một tiếng nghĩ, vậy thì lát nữa anh có giỏi thì ở trong phòng ăn cơm đi, ngàn vạn lần đừng tìm lý do xuống nhà hàng Trung Hoa ở tầng hai nhé.

“Sếp, cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi, tôi bảo bộ phận ẩm thực mang cơm lên nhé?” Tiết Duệ hỏi theo thông lệ như mọi khi.

Kỷ Phong mặt mày sa sầm gật đầu.

Tiết Duệ đếm ngược trong lòng: Ba, hai, một…

Kỷ Phong đột nhiên phất tay về phía cậu: “Thôi, đừng bảo họ mang lên nữa.” Anh bật dậy từ sofa, mặc áo khoác vest, cài cúc, chỉnh lại cổ tay áo, sửa sang lại cổ áo sơ mi một cách cẩn thận, đảm bảo phong thái của mình trang trọng đến mức hoàn hảo, rồi quay đầu nói với Tiết Duệ, “Hôm nay tôi muốn thử món canh sườn của nhà hàng Trung Hoa.”

Tiết Duệ thầm búng tay một cái trong lòng. Biết ngay mà.

Trên mặt cậu ta không có biểu cảm gì xao động, thậm chí còn đầy vẻ cung kính, nhưng lời nói ra lại cố ý vạch trần lý do của Kỷ Phong: “Sếp, trưa nay nhà hàng Trung Hoa không có canh sườn, ngày mai mới có. Cho nên nếu hôm nay đã không có canh sườn, hay là anh đừng xuống nữa, cứ để Lý Côn Luân mang cơm lên cho anh như cũ nhé?”

Kỷ Phong nghiến răng hàm nhìn Tiết Duệ, đầu sắt miệng cứng tiếp tục lý sự cùn: “Tôi là sếp ở đây, tôi muốn uống canh sườn mà còn phải chọn ngày à? Không có thì làm cho tôi một bát ngay lập tức.”

Nói xong, anh bước ra ngoài với vẻ bực tức.

Tiết Duệ nín cười sau lưng anh.

Chẳng phải là muốn đi xem đối tượng xem mắt của chị Mật Ngữ là người thế nào sao, có gì mà không dám thừa nhận chứ.

Kỷ Phong đứng ở cửa nhà hàng Trung Hoa, lặng lẽ quan sát bên trong.

Ở khu vực gần cửa sổ trong sảnh lớn của nhà hàng có một bàn đang ngồi, đó chính là Hứa Mật Ngữ và một người đàn ông.

Người đàn ông đó trông rất chững chạc, ngũ quan ưa nhìn, có thể xem là tướng mạo đường hoàng.

Anh ta rất lịch lãm, luôn mỉm cười gắp thức ăn cho Hứa Mật Ngữ, rót nước, đưa khăn ăn chăm sóc cô. Hứa Mật Ngữ cũng luôn mỉm cười đáp lại anh ta bằng lời cảm ơn.

Mỗi lần cô cười, đáy mắt người đàn ông đó dường như lại sáng lên một chút, để lộ ra tình cảm yêu thích một cách không chút dè dặt.

Kỷ Phong đứng ở lối vào, hai tay buông thõng bên hông bất giác nắm chặt thành quyền.

Trong lòng dâng lên một cảm giác anh chưa từng có, có chút tức giận, cũng có chút chua xót.

Khi còn chưa hiểu làm thế nào để xua tan những cảm giác khó chịu này, đôi chân anh đã tự dẫn anh bước về phía bàn ăn đó.

Tiết Duệ cảm thấy hôm nay khi Kỷ Phong bước vào nhà hàng Trung Hoa, bất kể là phong thái hay bước đi, đều tao nhã đẹp trai đến mức vô lý, cứ như đang bước trên thảm đỏ trong một sự kiện lớn, mê hoặc đến mức các nữ phục vụ của bộ phận ẩm thực vừa phấn khích vừa không rời mắt nhìn anh suốt quãng đường.

Anh đi vào nhà hàng, mắt không liếc ngang liếc dọc đi qua bàn của Hứa Mật Ngữ, như thể không nhìn thấy cô.

Sau đó ngồi xuống một bàn ở phía chéo không xa họ.

Tiết Duệ ngồi đối diện anh, gọi phục vụ, gọi món cho Kỷ Phong. Cậu ta hỏi Kỷ Phong muốn ăn gì, Kỷ Phong qua loa nói một món canh sườn, những món còn lại anh bảo Tiết Duệ tự gọi, gọi nhanh lên. Anh chỉ muốn nhanh chóng đuổi người phục vụ đang đứng chắn tầm nhìn của mình đi.

Nhưng khi phục vụ đi rồi, tầm nhìn không còn bị cản trở, anh lại tiếp tục giả vờ không liếc ngang liếc dọc, cố ý nhịn không nhìn về phía Hứa Mật Ngữ.

Sau đó anh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn như không nhịn được nữa, đột nhiên lên tiếng hỏi Tiết Duệ: “Cô ta có thấy tôi không?”

Tiết Duệ đang uống nước, nghe câu này suýt nữa thì phun cả ngụm nước ra ngoài.

Còn nói không quan tâm đến chuyện của Hứa Mật Ngữ. Cậu ta mà tin câu này mới là có quỷ.

Cậu ta lau miệng trả lời Kỷ Phong: “Lúc anh đi qua bàn của chị ấy, chị ấy có thấy anh, nhưng chỉ nhìn một cái thôi.”

“Bây giờ thì sao? Cô ta có nhìn qua đây không?”

“Không có.”

“…Cậu nhìn kỹ lại xem.”

“…Thật sự không có!”

Kỷ Phong bèn không nhịn được liếc mắt một cái. Anh thấy bàn ăn ở phía xa, Hứa Mật Ngữ quả nhiên không nhìn về phía anh.

Không chỉ vậy, người đàn ông đối diện cô đang ân cần hỏi cô điều gì đó, thậm chí còn đưa tay lên, dùng mu bàn tay áp lên trán cô.

Cô lập tức đỏ mặt, hơi lùi về sau lắc đầu nói gì đó, trong mắt như có những vì sao vụn, phản chiếu một sự hoảng hốt ngại ngùng vừa muốn từ chối lại vừa như đón nhận.

Tay anh đặt trên bàn lập tức lại nắm thành quyền.

Món ăn đầu tiên nhanh chóng được mang lên. Kỷ Phong cúi đầu nhìn, cau mày hỏi Tiết Duệ: “Đây là món gì? Tôi gọi à?”

Tiết Duệ thầm lặng câm nín. Người đàn ông trước mặt vậy mà không nhớ mình vừa chỉ gọi một món canh sườn. Anh đã lơ đãng đến mức nào chứ…

Cậu ta nghiêm túc trả lời Kỷ Phong: “Tôi gọi đấy, mướp đắng xào giấm, đưa cơm lại giải nhiệt.” Đặc biệt gọi cho anh đấy, vị sếp nóng tính của tôi ơi.

Kỷ Phong bèn vừa thỉnh thoảng liếc nhìn bàn ăn ở phía xa, vừa dùng một tư thế tao nhã gắp mướp đắng xào giấm ăn cơm. Trông có vẻ như ăn rất ngon miệng, rất ung dung, nhưng thực tế bữa cơm này anh ăn không chỉ nhạt như nhai sáp, mà còn đầy miệng vị vừa chua vừa đắng.

Hứa Mật Ngữ và đối tượng xem mắt Toàn Chí Bân đã qua lại được hai tuần.

Cô cảm thấy Toàn Chí Bân là một người đàn ông rất tốt, rất lịch lãm và chu đáo, hơn nữa còn thể hiện thiện cảm rất rõ ràng với cô.

Hai tuần qua, anh ta đã mời cô ăn cơm, xem phim, nghe hòa nhạc. Nhìn chung họ ở bên nhau khá ổn.

Toàn Chí Bân thỉnh thoảng muốn kéo gần khoảng cách với cô hơn một chút, ví dụ như muốn nắm tay cô trong rạp chiếu phim, hoặc muốn ôm eo cô khi đi dạo trên phố sau bữa tối kiểu Tây.

Những lúc này cô luôn bất giác khẽ run lên, không nói được là giật mình hay không quen.

Toàn Chí Bân cũng không tỏ ra không vui, anh rất chiều theo sự kháng cự vô thức này của cô, thậm chí còn tự kiểm điểm rằng là do anh đã quá đường đột.

Hứa Mật Ngữ biết, gặp được một người đàn ông bao dung lịch lãm như vậy, đối với một người phụ nữ đã ly hôn như cô mà nói, quả thực là gặp may.

Nhưng không hiểu sao, khi đối mặt với Toàn Chí Bân, cô chưa bao giờ có cảm giác tim đập nhanh.

Cô không biết mình bị làm sao nữa. Khi Toàn Chí Bân chu đáo gắp thức ăn cho cô, phục vụ cô tận tình, những gợn sóng trong lòng cô vậy mà còn không lớn bằng lúc bóng dáng người kia đột nhiên đi ngang qua.

Ngay vừa rồi, khi cô nhận ra người đi qua bàn ăn của mình là Kỷ Phong, đôi đũa trong tay cô suýt nữa thì cầm không vững.

Rõ ràng việc mình qua lại với Toàn Chí Bân là quang minh chính đại, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác bối rối như bị bắt quả tang ngoại tình. Cảm giác này khiến cô lúc nóng lúc lạnh, ăn cũng không được mấy miếng, thức ăn như nghẹn lại ở cổ họng không trôi xuống được.

Toàn Chí Bân ngồi đối diện cô, phát hiện ra sự khác thường của cô, ân cần hỏi: “Mật Ngữ, sao vậy? Thấy sắc mặt cô không được tốt, có phải vừa rồi bị gió thổi không?”

Anh ta vừa nói vừa đưa tay, dùng mu bàn tay chạm vào trán cô, muốn xem cô có bị sốt không.

Hứa Mật Ngữ lập tức theo phản xạ lùi về sau.

Cảm giác như có ánh mắt từ phía chéo chiếu tới, cô không biết là vì ánh mắt đó hay vì cái chạm vừa rồi của Toàn Chí Bân, mà mặt cô đỏ bừng lên. Cô vội vàng lắc đầu với Toàn Chí Bân nói: “Tôi không sao, có lẽ buổi sáng bận quá, hơi mệt một chút.”

Toàn Chí Bân lập tức quan tâm hỏi cô: “Vậy tối nay cô còn trực ca đêm được không? Hay là đổi ca đi, tối nay nghỉ ngơi một chút.”

Hứa Mật Ngữ vội nói: “Không sao đâu, buổi chiều chắc sẽ đỡ hơn nhiều, tôi có thể hồi phục được.”

Toàn Chí Bân cười với cô nói: “Vậy được rồi, cô chú ý giữ gìn sức khỏe nhé, tôi đã đặt một phòng suite trên tầng executive, tối nay tôi tan làm sẽ qua đây. Cô trực ở đây, tôi sẽ ở đây cùng cô. Lúc cô đổi ca đêm, có thể qua thẳng đó nghỉ ngơi một lát.” Dừng một chút, anh ta cười nói, “Phòng suite có hai gian trong ngoài, tôi ở gian ngoài, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi ở gian trong.”

Hứa Mật Ngữ cảm nhận được sự chu đáo của Toàn Chí Bân, cũng cảm nhận được ánh mắt từ phía chéo đang dõi theo, trong lòng dâng lên từng đợt chua xót.

Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục mập mờ không rõ ràng như thế này, chính là đang phụ lòng người đối diện. Cô quyết định tối nay phải nói rõ một số chuyện với anh ta.

Thế là cô nói với Toàn Chí Bân một cách khá trịnh trọng: “Được, tối nay trước khi vào ca đêm tôi sẽ đến tìm anh.”

Buổi trưa từ nhà hàng Trung Hoa trở về, Kỷ Phong cảm thấy trong lồng ngực mình tích đầy khí giận. Anh tức đến mức không nhớ nổi mình đã ăn trưa xong như thế nào, đã ăn những gì cũng không nhớ rõ, chỉ biết nhờ món mướp đắng xào giấm kia mà đến giờ miệng anh vẫn toàn vị đắng chát và chua lè.

Về đến tầng thượng, anh cởi áo khoác vest ném lên sofa, kéo cổ áo sơ mi ra hai bên, đi đến trước cửa sổ chống nạnh nhìn ra ngoài.

Đột nhiên anh giơ tay đập vào cửa sổ kính, một tiếng thật lớn, chấn động cả khí uất trong lồng ngực.

Anh không thể hiểu nổi tại sao người phụ nữ đó hôm trước còn chấp nhận sự tiếp xúc thân mật của anh, mà hôm sau đã quay ngoắt đi xem mắt.

Anh, Kỷ Phong, còn chưa tìm lại đối tượng kết hôn mới, vẫn còn đang vùng vẫy thoát ra khỏi dư âm của một đêm không kìm lòng được đó, vậy mà cô, Hứa Mật Ngữ, đã qua lại với một anh chàng xem mắt không biết từ đâu chui ra được hai tuần rồi!

Tốt, thật sự quá tốt.

Kỷ Phong nghiến răng nghiến lợi tự nhủ, nếu còn nghĩ đến cô hay vì cô mà bực bội, anh chính là thằng điên, là đồ ngốc.

Đến chiều, anh cảm thấy mình đã bình tĩnh lại, bất kể là biểu cảm, giọng nói hay thái độ, đều đã trở lại như bình thường.

Chỉ là lúc uống nước luôn bị sặc, cuối cùng sặc đến bực mình, dứt khoát ném luôn cái ly.

Chỉ là lúc xem tài liệu, vậy mà lại cầm ngược. Điều kỳ diệu là sau khi cầm ngược anh còn xem hồi lâu. Bị một tập tài liệu chơi xỏ, nỗi ấm ức này anh không chịu nổi, cuối cùng đành phải ném chúng xuống đất, rồi còn hậm hực giẫm lên hai cái.

Sau đó anh tiếp tục bình tĩnh định thu hoạch rau củ trồng cây. Nhưng nhận diện khuôn mặt của máy tính bảng hôm nay như bị thiểu năng, đối diện với mặt anh mãi mà không mở được khóa. Tiết Duệ đứng bên cạnh nói: “Sếp, anh thử đừng cau mày xem?” Anh gầm lại: “Tôi cau mày lúc nào? Tôi có gì mà phải cau mày?” Rồi ném cái máy tính bảng thiểu năng sang một bên, không thèm nhìn cái thứ ngu ngốc này thêm một lần nào nữa.

Sau đó anh bình tĩnh nghĩ, hay là phê duyệt vài bản hợp đồng khá gấp. Anh bảo Tiết Duệ vào thư phòng mang mấy tập hồ sơ ra, anh sẽ phê duyệt ngay trên bàn trà phòng khách.

Tiết Duệ mang hết hợp đồng ra cho anh, sắp xếp ngăn nắp trên bàn trà. Anh lật cuốn đầu tiên, thấy một chỗ trong hợp đồng mô tả không đúng, bèn cầm bút lên sửa.

Nhưng hôm nay đến cả cây bút cũng chống đối anh!

Ngòi bút trên giấy mãi mà không để lại được nét mực trơn tru, liền mạch.

Anh cố gắng gạch mạnh vài cái, hy vọng cây bút sẽ biết điều mà tự động tuôn mực đều ra. Nhưng ngòi bút vẫn cứ chống đối anh đến cùng, lần này không những không ra mực mà còn làm rách giấy thành một lỗ thủng.

Động tác cầm bút của Kỷ Phong dừng lại. Cả người anh đều dừng lại. Toàn bộ luồng khí, âm thanh trong phòng dường như đều ngưng bặt.

Giây tiếp theo, Kỷ Phong đột nhiên vung ngang cánh tay, quét sạch tất cả hợp đồng trên bàn xuống đất, ném mạnh cây bút xuống sàn, rồi lại đá vào cạnh bàn trà, chiếc bàn trà cọ trên nền đá hoa cương kêu một tiếng “két” thảm thiết rồi trượt ra xa.

Trong mắt anh tràn ngập hình ảnh lúc trưa, cảnh người đàn ông kia dùng mu bàn tay áp lên trán Hứa Mật Ngữ, cảnh Hứa Mật Ngữ đỏ mặt e thẹn lắc đầu, cảnh người đàn ông đó mời cô tối đến phòng anh ta và cô gật đầu đồng ý.

Anh thở hổn hển, lật cổ tay xem đồng hồ. Đã đến giờ họ hẹn gặp nhau trong phòng suite.

Lúc này, anh thật sự không thể giả vờ bình tĩnh, giả vờ không có chuyện gì mà ngồi yên được nữa.

Có người sắp cùng người đàn ông khác làm gì không biết trong căn phòng dưới lầu.

Khi anh ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt có thể thấy những tia máu đỏ ngầu.

Đó là dấu vết của cuộc chiến đấu, chống cự với chính bản thân trong lòng anh.

Anh nhìn Tiết Duệ hỏi một câu, giọng trầm và khàn đặc, đã không còn giống giọng của anh nữa.

“Nói, họ ở phòng nào trên tầng executive?”

Tiết Duệ từ nãy đến giờ vẫn đứng ngây ra, cậu ta chưa bao giờ thấy Kỷ Phong mất kiểm soát cảm xúc như vậy.

Thậm chí có một khoảnh khắc cậu ta hơi hối hận vì đã cố ý kích động Kỷ Phong.

Cho đến khi nghe Kỷ Phong hỏi số phòng, cậu ta mới bừng tỉnh khỏi sự sững sờ, buột miệng nói ra một con số.

Giọng cậu ta còn chưa dứt, Kỷ Phong đã như một cơn gió lạnh lướt qua người cậu ta, ra khỏi cửa, đi thẳng vào thang máy.

Kỷ Phong đứng trong thang máy, cơn giận vẫn đang cuồn cuộn trào ra từ lồng ngực.

Anh giận Hứa Mật Ngữ, giận gã đàn ông xem mắt kia, và cũng giận chính mình, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đi thang máy xuống đây.

Thang máy đến tầng executive, anh bước ra, sải những bước chân nặng nề trên hành lang.

Mắt tìm kiếm con số phòng đang nghiến chặt giữa hai hàm răng, bước chân không ngừng lao đi vun vút.

Cuối cùng khi đi đến cuối hành lang, con số trên cửa và con số trong kẽ răng đã trùng khớp. Anh dừng bước.

Đứng trước cánh cửa này, anh giơ tay lên điên cuồng bấm chuông.

Không có ai kịp thời ra mở cửa.

Tim anh trong khoảnh khắc xoắn lại thành một cục, những hình ảnh không hay bắt đầu lan tỏa trong đầu.

Có phải những người bên trong đang bận mặc quần áo, nên mới chậm như vậy? Lát nữa mở cửa, liệu anh có phải đối mặt với hai người quấn khăn tắm không? Anh còn kịp không?

Nghĩ đến đây, đầu ngón tay anh sắp run lên, tim đập nhanh như đang phải chịu một trận tra tấn.

Giây phút này, anh cảm thấy không thể chịu đựng nổi nỗi đau khổ từ những dự cảm của mình. Giây phút này, anh cuối cùng cũng nhận ra nội tâm của mình: anh không thể chịu đựng được việc người phụ nữ xấu xa Hứa Mật Ngữ bỏ mặc anh, không quan tâm, không hỏi han, để chạy theo người khác.

Anh dùng đầu ngón tay run rẩy tiếp tục bấm chuông cửa.

Cuối cùng, cửa cũng được mở ra từ bên trong.

Anh nín thở mới dám ngẩng đầu lên nhìn.

Thấy người phụ nữ ra mở cửa, quần áo chỉnh tề, tóc tai không rối, anh gần như thở phào nhẹ nhõm với lòng biết ơn.

Anh lập tức kéo cổ tay cô, lôi cô ra sau lưng mình, đối mặt với người đàn ông đi theo ra từ trong phòng, nói thẳng: “Cô ấy không thể qua lại với anh!”

Người đàn ông trong phòng nghe xong câu này, vậy mà không hề tức giận hay ngạc nhiên, thậm chí còn rất bình tĩnh, hỏi ngược lại Kỷ Phong một câu: “Tại sao tôi không thể qua lại với cô ấy?”

Kỷ Phong nhìn anh ta, giây phút này anh đã hiểu rõ nội tâm của mình. Thế là anh nói rành rọt từng chữ: “Bởi vì tôi cũng thích cô ấy, và có lẽ cô ấy cũng thích tôi.”

Hứa Mật Ngữ đứng sau lưng Kỷ Phong, cổ tay vẫn bị anh nắm chặt. Nghe anh nói như vậy với Toàn Chí Bân, cô kinh ngạc ngẩng đầu, sốc đến mức trong mắt lập tức dâng lên một lớp lệ mỏng.

Toàn Chí Bân cười lên, nhìn hai người họ nói: “Chuyện của ba chúng ta, hay là vào phòng rồi nói.”

Trong phòng, mọi thứ đều rất ngăn nắp. Đặc biệt là trên giường, ga giường không có lấy một nếp nhăn của người nằm qua.

Kỷ Phong nhìn qua, trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Hứa Mật Ngữ và gã xem mắt kia vẫn chưa tiến thêm bước nào, chứng tỏ anh vẫn còn cơ hội.

Anh vẫn nắm cổ tay Hứa Mật Ngữ không buông, như sợ cô chạy mất. Hứa Mật Ngữ cũng không giãy giụa, mắt hơi hoe đỏ, cúi đầu mặc cho anh nắm.

Toàn Chí Bân đóng cửa phòng, quay người lại nhìn bàn tay và cổ tay đang quấn quýt của họ, lắc đầu cười lên.

“Thực ra lúc trưa ăn cơm, tôi đã thấy anh rồi.” Toàn Chí Bân hơi ngẩng đầu, nói với Kỷ Phong cao hơn mình một chút “Tôi còn phát hiện từ lúc anh bước vào nhà hàng, Mật Ngữ đã trở nên không ổn. Trực giác mách bảo tôi, có lẽ anh không chỉ đơn thuần là khách của khách sạn này, giữa anh và Mật Ngữ hẳn là có mối liên hệ nào đó.”

“Quả nhiên, vừa rồi Mật Ngữ qua đây nói với tôi, hai người đúng là quen biết nhau.”

Ánh mắt anh ta nhìn Hứa Mật Ngữ rất dịu dàng. Ánh mắt đó đâm vào Kỷ Phong, anh kéo Hứa Mật Ngữ giấu ra sau lưng, che chắn ánh mắt của Toàn Chí Bân.

Toàn Chí Bân nhìn hành động của Kỷ Phong, cười hỏi: “Anh có biết vừa rồi Mật Ngữ còn nói gì với tôi không?”

Kỷ Phong nắm chặt cổ tay Hứa Mật Ngữ, trả lời Toàn Chí Bân: “Bất kể cô ấy vừa nói gì với anh, có phải đã đồng ý qua lại với anh hay không, bây giờ tôi đến rồi, những chuyện đó đều không còn tính nữa.”

Toàn Chí Bân cười lắc đầu, nói với Kỷ Phong: “Mật Ngữ mà nói đồng ý qua lại với tôi thì đã tốt rồi. Cô ấy vừa đến để nói xin lỗi tôi, cô ấy nói rất xin lỗi, cô ấy xác định trong lòng mình thích người khác rồi, chỉ là người đó không thích cô ấy. Nhưng dù không thể ở bên người đó, cô ấy cũng không thể tiếp tục qua lại với tôi nữa, nếu không sẽ không công bằng với tôi. Tôi nói không sao, tôi có thể đợi cô ấy quên người đó, nhưng cô ấy lại nói, có lẽ cả đời này cô ấy cũng không quên được.”

Kỷ Phong nghe vậy liền sững sờ, sau đó trong lòng chấn động mạnh. Anh quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ ngẩng đầu đối diện với anh một cái, rồi lại vội vàng cúi đầu xuống. Ánh nước trong mắt cô long lanh, như có một lực hút tinh vi, đâm vào tim Kỷ Phong vừa chua xót vừa đau nhói.

Anh không kìm được đổi từ nắm cổ tay cô thành nắm lấy tay cô. Cô không từ chối anh, mềm mại để anh nắm. Lòng anh lập tức mềm nhũn ra, ngũ tạng lục phủ như muốn tan thành một vũng nước.

Toàn Chí Bân ho một tiếng, thu hút sự chú ý của Kỷ Phong: “Được rồi, bây giờ tôi biết người đó là anh rồi, và rõ ràng là, không chỉ Mật Ngữ thích anh, mà anh cũng thích cô ấy. Nói thật, tôi cũng thích Mật Ngữ, nhưng quân tử có lòng tác thành cho người khác, nếu hai người đã thích nhau, tôi bằng lòng rút lui. Nhưng” Toàn Chí Bân nói đến đây dừng lại, nhìn vào mắt Kỷ Phong, khá nghiêm túc cảnh báo anh “Tương lai xin anh hãy đối xử tốt với Mật Ngữ, đừng để tôi phải hối hận vì đã nhường cơ hội này cho anh.”

Anh ta nói xong liền thản nhiên cầm lấy chiếc áo khoác vest treo trên giá áo ở cửa, nói với Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ: “Được rồi, mọi chuyện đã rõ ràng, vậy tôi đi trước, căn phòng này cứ để cho hai người dùng.”

Anh ta lịch sự tạm biệt Hứa Mật Ngữ, gật đầu với Kỷ Phong, dặn anh hãy dùng lòng đối đãi với người phụ nữ sau lưng, rồi quay người mở cửa bước đi.

Hứa Mật Ngữ nhìn bóng lưng anh ta đi khuất, trong lòng tràn đầy cảm kích.

Toàn Chí Bân thật sự là một người tốt, cô hy vọng anh có thể tìm được một người phụ nữ tốt hơn mình, để quãng đời còn lại của anh được hạnh phúc.

Cằm đột nhiên bị người ta giữ lấy, xoay lại, nâng lên.

Mắt cô đối diện với mắt Kỷ Phong.

Tim lập tức đập nhanh đến mức không thể kiểm soát, nước mắt cũng lập tức trào lên mi.

Rõ ràng mình không phải là người hay khóc, nhưng lúc này lại không hiểu sao, trong lòng như có vạn vạn ngàn ngàn nỗi tủi thân, cùng lúc ào ạt tuôn ra.

Anh nhìn cô không chớp mắt. Ban đầu cô còn đón lấy ánh nhìn của anh qua làn lệ mờ, sau đó lại cúi đầu né tránh.

Tim Kỷ Phong giật thót, nhìn dáng vẻ của cô, lồng ngực vừa chua xót vừa đau nhói.

Những cảm xúc này ào ạt dâng lên đầu lưỡi, biến thành những lời nói dồn dập: “Em bị làm sao vậy? Hôm trước còn để tôi bế, hôm sau đã đi xem mắt? Em thích xem mắt đến thế, vội vã gả cho đàn ông đến thế à?”

Hứa Mật Ngữ đột ngột ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Kỷ Phong.

Cô tưởng rằng không còn người ngoài, anh sẽ nói với cô những lời tâm tình ngọt ngào, nhưng rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy?

Cô vừa giận vừa tủi thân.

Sau đêm đó, cô chạy đi anh cũng không đến tìm, cô nói sẽ vạch rõ ranh giới với anh thì anh nói được, đây chẳng phải là đang nói rõ cho cô biết, họ không thể nào, cô không hợp với anh, cô không với tới anh hay sao?

Vậy thì cô muốn tìm một người phù hợp để kết hôn sống qua ngày, không còn những rung động và vướng bận không nên có với anh nữa, đó cũng là lỗi của cô sao?

Càng nghĩ càng giận, càng tủi thân, cảm xúc lập tức mất kiểm soát, nước mắt vốn đã đong đầy trong khóe mắt tức thì trào ra, lăn dài trên má cô.

Mắt cô đẫm lệ, nhưng khóe miệng lại nhếch lên cười, cô nhìn anh, giọng run lên vì tức giận hỏi: “Vậy tôi nên làm thế nào anh nói cho tôi biết đi? Tôi không thể đi xem mắt gả cho người khác nữa sao? Tôi biết rõ tôi với anh không có tương lai, cũng phải làm bạn tình một đêm của anh mới đúng à? Tôi biết rõ anh không thể nào ở bên tôi, còn phải không kiểm soát mà để bản thân không buông được anh, đó mới là điều anh hài lòng muốn thấy sao?”

Kỷ Phong nghe mà tim gan chấn động, gân xanh trên trán cũng giật lên.

Những lời cô nói, câu nào câu nấy đều khiến anh cảm thấy ruột gan như đang thắt lại.

Sao anh lại để cô phải chịu nhiều tủi thân đến vậy?

Nghe những lời tố cáo của cô, nhìn những giọt nước mắt cô rơi xuống, anh vừa lo lắng vừa hối hận, nhưng không biết phải làm sao cho phải.

Trong lúc cấp bách, anh kéo mạnh cô vào lòng.

Một tay anh ôm lưng cô, một tay đỡ sau gáy cô, cúi đầu xuống, nói một tiếng xin lỗi, rồi hung hăng hôn lên môi cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...