Chương 45: “Lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút!�
45, Lời thỉnh cầu của mọi người
Kỷ Phong hỏi Tiết Duệ: “Thế cậu còn gọi tôi xuống đây làm gì?”
Tiết Duệ lập tức nói: “Chẳng phải tôi lo chị Mật Ngữ lát nữa sẽ không chống đỡ nổi sao, nhưng lúc chị ấy không chống đỡ nổi thì tôi vào cũng chưa chắc đã đỡ được, vẫn phải là anh ra tay thôi!”
Kỷ Phong cúi mắt nhìn Tiết Duệ, nhìn đến mức Tiết Duệ sắp dựng tóc gáy, anh mới chậm rãi liếc cậu ta một cái tỏ ra xem thường.
Sau đó, anh chuyển tầm mắt vào trong văn phòng, quan sát diễn biến của sự việc.
Ba người trong phòng dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Những người đang nấp ngoài cửa hóng chuyện cũng thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía cuối hành lang, miệng còn lẩm bẩm: “Sao còn chưa đưa tới?”
Có người quay đầu lại thì thấy Kỷ Phong, mắt không khỏi sáng lên, quay lại thì thầm với người bạn đang cùng mình hóng chuyện: “Xem kìa, trai đẹp!”
Người bạn kia bèn giả vờ nhìn xem cuối hành lang có ai đến không để liếc trộm Kỷ Phong một cái, rồi cũng quay lại lẩm bẩm với bạn mình: “Wow, đẹp trai thật! Không ngờ người đẹp trai thế này cũng thích hóng chuyện!”
Nghe những lời thì thầm to nhỏ này, Kỷ Phong càng lúc càng mất kiên nhẫn, khoé môi cũng lộ ra vẻ chán ghét. Anh khẽ cau mày, quay sang hỏi Tiết Duệ: “Tất cả đang đợi cái gì ở đây?”
Tiết Duệ lập tức ghé tai Kỷ Phong giải thích tình hình.
“Cái cô bụng to ở trong kia nói chị Mật Ngữ không nể nang gì cô ta đang có thai, ra tay đẩy cô ta ngã, vừa xấu xa vừa độc ác, muốn Giám đốc Phùng sa thải chị Mật Ngữ. Chị Mật Ngữ tự bào chữa rằng mình không ra tay đẩy, là do người phụ nữ đó, hình như tên là Trinh Trinh gì đó, tự ngã rồi vu oan cho chị ấy. Cô Trinh Trinh kia lại nói chị Mật Ngữ ngậm máu phun người, cô ta là phụ nữ có thai, sao có thể lấy con trong bụng mình ra mạo hiểm được, còn hỏi vọng ra những người đang hóng chuyện ngoài cửa xem có đúng lý không, thế là nhận được rất nhiều phiếu đồng tình. Giám đốc Phùng cũng bảo đúng thế, nói chị Mật Ngữ sao có thể vu khống một người mẹ như vậy. Chị Mật Ngữ lại nói: ‘Vậy thì xem lại camera đi, cuối hành lang có camera giám sát.’
“Cô kia lại nói: ‘Được thôi, xem camera đi, cô ta cũng thấy rồi, cuối hành lang đúng là có camera, lấy về xem là biết ngay sự thật.’
“Giám đốc Phùng bèn gọi điện cho phòng giám sát, bảo người ta mang video qua. Bên kia điện thoại liền hỏi anh ta muốn xem camera số mấy, Giám đốc Phùng ban đầu nói tất cả camera ở tầng executive cậu cứ mang hết qua đây. Cô Trinh Trinh kia lại nói chỉ cần cái ở cuối hành lang là được. Giám đốc Phùng bèn nói cần cái ở cuối hành lang. Bên kia lại hỏi cái ở cuối hành lang là camera số mấy, bảo Giám đốc Phùng nói mã số hoặc vị trí, Giám đốc Phùng liền bảo cái này làm sao anh ta biết được, lúc này chính chị Mật Ngữ đã nói cho ông ta biết, camera cuối hành lang là camera số 3.”
Tiết Duệ nói với Kỷ Phong: “Cho nên bây giờ, mọi người đều đang đợi video do camera số 3 ghi lại được đưa tới.”
Đợi thêm một lúc, cuối cùng cũng có người mang chiếc USB chứa video giám sát đến.
Phùng Khải Hâm không chỉ có văn phòng hoành tráng mà chiếc máy tính anh ta dùng cũng rất oách, là một chiếc máy tính all-in-one màn hình lớn.
Anh ta xoay màn hình máy tính lại, hướng về phía Lỗ Trinh Trinh và Hứa Mật Ngữ, một người ngồi một người đứng bên ngoài bàn làm việc, sau đó cắm USB vào máy tính, tìm tập tin video để chuẩn bị phát.
Ở góc độ này, những người đứng xem ở cửa văn phòng cũng có thể nhìn rõ màn hình máy tính.
Phùng Khải Hâm tìm thấy tập tin video, trước khi nhấn nút phát còn đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng khuyên Hứa Mật Ngữ quay đầu là bờ: “Hứa Mật Ngữ cô nghĩ cho kỹ đi, bây giờ xin lỗi Nhiếp phu nhân còn kịp, nếu cô cứ ngoan cố cứng đầu không biết điều, tôi mà nhấp chuột một cái, những chuyện dơ bẩn xấu xa cô vừa làm với một phụ nữ có thai trong hành lang không người sẽ bị phơi bày chính thức đấy. Cô cũng thấy rồi đó, bây giờ ngoài cửa toàn là người, đến lúc đó chính là xử tội cô công khai đấy.”
Lỗ Trinh Trinh ở bên cạnh ôm bụng, ra vẻ nạn nhân đầy ấm ức, lắc đầu nói: “Bây giờ cô ta có muốn xin lỗi cũng đã muộn rồi, trước đây cô ta nhắm vào tôi thế nào tôi đều không quan tâm, nhưng bây giờ cô ta đang hại đứa con trong bụng tôi, tôi không thể tha thứ cho cô ta!”
Cô ta nói vừa ấm ức vừa tổn thương, bộ dạng đó quả thực khiến người khác phẫn nộ và đồng cảm.
Ngay cả Tiết Duệ nhìn thấy cũng không khỏi có chút hoang mang hỏi: “Sếp, anh nói xem, có khi nào chị Mật Ngữ thật sự hồ đồ đẩy cô ta không? Dù sao thì trong mắt chị Mật Ngữ, người phụ nữ này là kẻ thứ ba phá hoại gia đình mình, bây giờ lại cố ý vác cái bụng đến khoe khoang thị uy, đúng là rất dễ khiến người ta mất kiểm soát cảm xúc mà lỡ tay…”
Cậu ta còn chưa nói xong thì sau gáy đã bị vỗ một cái.
“Lúc bị cấp dưới tẩy chay tập thể, cô ấy đã nhẫn nhịn thế nào? Một người như tôi chưa bao giờ cho ai sắc mặt tốt, cô ấy đã kiên nhẫn đối phó ra sao? Cậu chỉ cần dùng não suy nghĩ một chút là có thể biết cô ấy sẽ không ra tay đẩy một phụ nữ có thai.”
Tiết Duệ chết lặng. Một là, đây là lần đầu tiên Kỷ Phong ra tay, trước đây dù anh có không đồng ý với lời cậu ta nói thế nào cũng chỉ lạnh lùng liếc một cái, dùng lời nói châm chọc, lần này lại động thủ.
Hai là, khoảnh khắc vừa rồi, có thể nói là khoảnh khắc tự biết mình nhất trong cuộc đời Kỷ Phong! Anh cuối cùng cũng biết mình là một người khó chiều đến mức nào!
Trong văn phòng, Hứa Mật Ngữ bình tĩnh lên tiếng.
“Giám đốc Phùng, mời anh mở video đi ạ.”
Phùng Khải Hâm nhếch mép, vẻ mặt như thể cô tự tìm đường chết thì tôi cũng đành chịu, rồi nhấn nút phát video.
Lỗ Trinh Trinh khẽ ngẩng cằm, trên mặt là biểu cảm chính nghĩa của một nạn nhân đang chờ được minh oan.
Kỷ Phong và Tiết Duệ đứng ở cửa nhìn vào.
Ngay khi video bắt đầu phát, Kỷ Phong liền phát hiện ra một điều—
Hình ảnh video hiển thị không phải là góc nhìn từ hành lang, mà là từ phía đối diện chéo với nơi xảy ra sự việc của hai người, hình ảnh cực kỳ rõ nét và có thể thu được âm thanh, xem ra là được quay bởi một sản phẩm giám sát tương đối mới.
Trong văn phòng, Lỗ Trinh Trinh vừa nhìn thấy hình ảnh phát ra đã trợn tròn mắt, cô ta bật phắt dậy khỏi ghế, chỉ vào màn hình máy tính nói: “Đây không phải là camera ở cuối hành lang, đây là camera ở đâu? Đừng phát nữa! Tôi yêu cầu phát camera ở cuối hành lang!”
Cô ta vừa nói vừa định xông tới, dáng vẻ như muốn rút USB ra.
Hứa Mật Ngữ di chuyển một bước, chặn trước mặt cô ta nhưng không hề chạm vào người.
“Tại sao cứ nhất định phải là camera ở cuối hành lang? Vị trí đó không những cách chỗ chúng ta đứng rất xa mà còn không có chức năng thu âm, lại dễ vì góc quay bị lệch mà không thấy rõ rốt cuộc chúng ta đang làm gì. Còn chiếc camera này” Hứa Mật Ngữ giơ tay chỉ vào màn hình máy tính nói “Đây là camera ẩn mới được lắp đặt sau khi tổ trưởng trước nghỉ việc, để đề phòng có người tự ý đổi vật tư tiêu hao của khách sạn như tổ trưởng trước. Camera này không chỉ quay rõ chúng ta rốt cuộc đã làm gì, mà còn thu lại được cả những lời chúng ta nói với nhau. Lỗ Trinh Trinh, cô không muốn phát video do camera này quay được, chẳng phải đã chứng minh trong lòng cô có tật giật mình sao?”
Hứa Mật Ngữ chặn Lỗ Trinh Trinh lại, trong lúc cô nói những lời này, video vẫn tiếp tục phát.
Trong video, Lỗ Trinh Trinh đã khiêu khích như thế nào, sỉ nhục cả ngành dịch vụ ra sao, đánh giá nhân viên phục vụ là thấp hèn, những lời này đều được tái hiện lại một cách rõ ràng.
Vốn dĩ những người bên ngoài có một số thực sự tin rằng Hứa Mật Ngữ đã đẩy người. Nhưng khi thấy lời nói và hành động của Lỗ Trinh Trinh trong video, cán cân tình cảm của họ lập tức nghiêng về phía Hứa Mật Ngữ.
Nghe tiếp những lời Hứa Mật Ngữ đáp lại Lỗ Trinh Trinh trong video, có lý có cứ, thỏa đáng đúng mực, họ tức thì cảm thấy vô cùng hả hê.
Sau đó, video đi đến phần cao trào. Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng Lỗ Trinh Trinh đã nắm lấy bàn tay của Hứa Mật Ngữ đang định đỡ mình, đặt lên người cô ta không buông, rồi cô ta đã “á” lên một tiếng thảm thiết và tự mình giả vờ ngã xuống đất như thế nào.
Những người xem xung quanh đều xì xào với vẻ khinh bỉ.
Sắc mặt Lỗ Trinh Trinh lúc đỏ bừng lúc tái mét, cô ta vốn muốn mọi người công khai xét xử Hứa Mật Ngữ, nên cố tình mở cửa để người bên ngoài vây xem. Nào ngờ cuối cùng lại trở thành chính mình bị mọi người xét xử.
Sự thay đổi này khiến cô ta gần như tức giận đến mất kiểm soát.
Kỷ Phong và Tiết Duệ nhìn cảnh tượng vừa xảy ra trong văn phòng.
Tiết Duệ đưa tay lên day day thái dương: “Wow, chị Mật Ngữ, đỉnh thật đấy!”
Kỷ Phong nhếch mép cười một cái, sau đó thu lại nụ cười, vẻ mặt vô cảm quay sang hỏi Tiết Duệ: “Cô ấy đỉnh chỗ nào?”
Tiết Duệ nói nhỏ: “Chị ấy rất có trí tuệ! Cái cô tiểu tam kia, tên là Lỗ Trinh Trinh gì đó, nếu cô ta ôm mục đích hãm hại chị Mật Ngữ để tìm chị ấy, thì trước khi thực hiện hành vi hãm hại, cô ta chắc chắn đã quan sát trước vị trí camera của tầng executive, và cũng đã thấy chiếc camera ở cuối hành lang. Sau khi tính toán góc quay mà chiếc camera đó có thể ghi lại được, cô ta mới thiết kế một góc lệch, để cho dù cô ta tự ngã, nhưng khi camera quay lại trông cũng giống như chị Mật Ngữ thật sự ra tay đẩy cô ta ngã. Sau đó cô ta chỉ mong chị Mật Ngữ đề nghị xem lại camera, để càng củng cố cho hành vi hãm hại của mình.
“Cho nên khi chị Mật Ngữ đề nghị xem camera cuối hành lang, cô ta không nói hai lời đã đồng ý. Nhưng cô ta lại đánh giá thấp chỉ số thông minh của chị Mật Ngữ, chị Mật Ngữ đã chơi một vố giương đông kích tây ngay trước mặt cô ta. Chị ấy đoán chắc vị Giám đốc Phùng này bình thường lơ mơ không lo làm việc, không biết mã số của từng camera trong tầng, trong khi chị ấy bình thường rất tận tâm với mọi công việc nên nắm rõ những điều này như lòng bàn tay. Vì vậy, chị ấy giả vờ nói ra mã số của camera cuối hành lang, nhưng thực chất lại là mã số của chiếc camera ẩn mà Lỗ Trinh Trinh không để ý tới, ở ngay đối diện chéo có thể quay lại mọi thứ rõ ràng. Cuối cùng sự thật chứng minh, đúng là cô ta tự ngã để hãm hại chị Mật Ngữ.”
Tiết Duệ chép miệng lia lịa: “Cái người phụ nữ mà tên nghe thì có vẻ ‘trinh tiết’ lắm, vậy mà một khi đã ra tay lừa đảo thì đến cả đứa con trong bụng cũng nhẫn tâm đem ra lợi dụng. Nực cười thật sự, cả cái tên lẫn con người đều là một trò cười!”
Cậu ta vừa nói xong liền liếc mắt một cái, kinh ngạc thấy Kỷ Phong đang mỉm cười. Biểu cảm này trước đây từng xuất hiện vài lần, đều là những lúc lời cậu nói rất hợp ý Kỷ Phong.
Kỷ Phong giữ nụ cười đó và mở lời.
“Đừng chỉ đứng xem náo nhiệt, mau làm cho tôi một việc chính sự. Gọi điện cho Ngụy Tư Nguyên qua đây, ngay lập tức.”
Tiết Duệ nghe thấy cái tên Ngụy Tư Nguyên thì ngẩn người một lúc.
“Hả?”
Mấy chữ “Tại sao lại gọi ông ta qua đây” được viết rõ mồn một trên mặt cậu ta.
Kỷ Phong liếc cậu ta một cái như liếc một tên ngốc: “Việc công bố chính thức có lẽ phải sớm hơn rồi.”
“Hả??” Vẻ mặt Tiết Duệ càng thêm hoang mang.
“Cậu cứ hả cái gì mà hả,” Kỷ Phong mất kiên nhẫn nói “Bảo cậu làm gì thì cậu làm cái đó đi.”
Tiết Duệ ngậm cái miệng đang há to vì ngạc nhiên lại, lập tức rút điện thoại đi sang một bên gọi.
Rất nhanh sau đó cậu ta lại quay trở lại, báo cáo với Kỷ Phong: “Sếp, đã xong rồi ạ, ông ta nói sẽ tới ngay.”
Trong văn phòng, Hứa Mật Ngữ để Lỗ Trinh Trinh đi vòng qua mình, xông đến trước máy tính rút USB ra, rồi nhìn cô ta ném chiếc USB xuống đất như để trút giận.
Cô ta ôm bụng, chỉ vào những người đang xem ngoài cửa, đuổi họ đi, không cho họ xem náo nhiệt nữa.
Mọi người đều bị những lời coi thường nhân viên phục vụ của cô ta lúc nãy kích động, nên đều cố tình không nghe lời cô ta.
Phải đến khi Phùng Khải Hâm lên tiếng mới có chút tác dụng.
“Tất cả không cần làm việc à? Chạy đến đây xem náo nhiệt, có phải đều không muốn làm nữa không?!”
Mọi người bèn lùi lại một bước một cách có chiến thuật, nhưng thấy Phùng Khải Hâm quay sang nói chuyện với người phụ nữ có thai kia, họ lại lặng lẽ vây xem trở lại.
Dù sao thì họ đều hiểu vị Giám đốc Phùng này, quản lý lơ mơ, anh ta còn chẳng nhớ nổi tên ai với ai, cho dù có muốn sa thải cũng không biết người nào.
Vậy nên cũng không cần phải giải tán thật.
Trong văn phòng, Phùng Khải Hâm nhẹ nhàng dỗ dành Lỗ Trinh Trinh, sự kiên nhẫn của anh ta đến từ việc thông qua Lỗ Trinh Trinh, anh ta như thấy được Nhiếp Dư Thành sẽ bật đèn xanh cho mình, giúp mình kiếm được cả đống tiền.
Lỗ Trinh Trinh mặt trắng bệch, ôm bụng, vẻ mặt như bị bắt nạt ghê gớm lắm, chỉ vào Hứa Mật Ngữ nói với Phùng Khải Hâm: “Dù sao đi nữa, Giám đốc Phùng, người phụ nữ này đã nhiều lần chống đối tôi, không hề nghĩ đến việc tôi đang mang thai, bất kể là từ góc độ đối với khách hàng hay đối với phụ nữ có thai, cô ta đều làm rất quá đáng. Giám đốc Phùng, hôm nay xử lý cô ta thế nào, ông tự xem mà làm.”
Phùng Khải Hâm lập tức bày tỏ thái độ: “Nhiếp phu nhân yên tâm, hôm nay tôi nhất định sẽ cho cô một lời giải thích, cô đợi chút nhé!”
Nói xong anh ta quay người lại, chỉ vào mũi Hứa Mật Ngữ nói: “Hứa Mật Ngữ, trước đây cô chống đối La tổng, khiến khách sạn chịu tổn thất kinh tế; sau đó lại để mẹ cô đến khách sạn gây náo loạn, mang lại ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ cho khách sạn; bây giờ lại gây sự với người nhà của đối tác quan trọng của khách sạn! Mấy cái lỗi vặt vãnh khác của cô tôi không truy cứu nữa, chỉ dựa vào mấy lỗi lớn này, bây giờ tôi tuyên bố, chính thức sa thải cô!”
Quyết định của anh ta vừa được tuyên bố, trên mặt Lỗ Trinh Trinh lộ ra vẻ hả hê độc ác.
Tiết Duệ ở ngoài cửa quay sang hỏi Kỷ Phong: “Sếp, đến lúc này rồi, phải bảo vệ chén cơm của anh thôi. Chúng ta xông lên chứ?”
Chưa kịp đợi Kỷ Phong lên tiếng, sau lưng cậu ta đột nhiên ào tới một đám người.
Đám người đó như một cơn gió lướt qua giữa Kỷ Phong, Tiết Duệ và những người xem khác, tràn vào trong văn phòng.
Kỷ Phong bị đám người xông vào làm cho loạng choạng, sau khi đứng vững, anh nhìn bóng lưng của mấy người xông vào văn phòng, nghiến răng ken két.
Tiết Duệ sau khi đứng vững cũng vội vàng kiểm tra tình trạng của Kỷ Phong: “Sếp, lúc nãy mấy người đó ‘vèo’ một cái lao qua, không làm anh bị thương chứ?”
Kỷ Phong nghiến chặt răng hàm, giọng nói bị nén lại thành một đường thẳng: “Cậu cúi xuống nhìn giày của tôi đi.”
Tiết Duệ cúi xuống nhìn, tức thì trợn tròn mắt, cố gắng nín cười.
Trên mũi giày của Kỷ Phong có mấy dấu giày chồng lên nhau. Xem ra, vừa rồi anh thật sự… bị giẫm rất thảm.
Cậu ta ngẩng đầu nhìn mấy người xông vào trong phòng, đều là con gái, có người mặc đồ của mình, có người mặc đồng phục nhân viên buồng phòng.
Rồi lại nhìn kỹ mặt họ.
Tiết Duệ lập tức quay đầu nói với Kỷ Phong: “Sếp, anh tạm tha thứ cho họ đi, họ đều là nhân viên cấp dưới của chị Mật Ngữ, tám phần là đến để xin xỏ chống lưng cho chị ấy đấy!”
Những người xông vào văn phòng là các nhân viên buồng phòng của tầng executive. Có người đang trong ca làm việc, có người đã thay đồ chuẩn bị tan làm, kết quả là Kha Văn Tuyết thấy có người trong nhóm chat điên cuồng hóng hớt, nói Hứa Mật Ngữ đang bị Phùng Khải Hâm giáo huấn trong văn phòng, lần này e là thật sự khó mà ở lại được, chắc chắn phải đi rồi.
Kha Văn Tuyết lập tức hỏi có ai ở hiện trường không, nếu có thì gửi vài đoạn video qua.
Đoạn video được gửi qua ngay lập tức, Kha Văn Tuyết xem xong vài đoạn liền bắt đầu tập hợp người, nói với họ: “Chị Mật Ngữ đang bị chỉnh trong văn phòng Giám đốc Phùng, Giám đốc Phùng muốn sa thải chị ấy, lý do thuộc loại không có lý do, chúng ta có nên xông vào không?”
Mọi người đều nói xông vào, dĩ nhiên là phải xông vào “Chẳng lẽ chúng ta quên mất quyết tâm khi ăn thịt thề thốt lúc trước rồi sao, lúc đó chúng ta chẳng phải đã hẹn ước với nhau rồi à, sau này phải đối xử tốt với tổ trưởng hơn một chút! Chẳng lẽ Kha Văn Tuyết cô lại tái phát bệnh gió chiều nào che chiều ấy, không muốn xông vào à?”
Kha Văn Tuyết xắn tay áo: “Ai không xông vào là cháu của rùa, mọi người có tin sau khi xông lên tôi sẽ là người đầu tiên đứng ra nói giúp chị Mật Ngữ không? Đi! Chúng ta xông vào!”
Thế là một đám người có phần hùng hổ và vội vã xông vào văn phòng của Phùng Khải Hâm.
Khi họ vào phòng, vừa kịp lúc Phùng Khải Hâm lại dõng dạc tuyên bố muốn sa thải Hứa Mật Ngữ.
Kha Văn Tuyết lập tức đứng ra nói: “Giám đốc Phùng, chúng tôi không tán thành việc anh sa thải tổ trưởng của chúng tôi! Không ai tận tâm trách nhiệm hơn tổ trưởng Hứa của chúng tôi, cả tầng này không ai rõ tình hình công việc hơn chị ấy, lớn như từng phòng, nhỏ như mã số camera, những nơi lớn nhỏ mà người khác không để ý hoặc không để ý tới, chị ấy đều âm thầm ghi nhớ trong lòng, không ai tận tụy hơn chị ấy! Theo chị ấy làm việc, chúng tôi mới thực sự hiểu được công việc, anh không thể sa thải chị ấy!”
Doãn Hương cũng lập tức lên tiếng ủng hộ sau khi Kha Văn Tuyết nói: “Đúng vậy, Giám đốc Phùng, chúng tôi không đồng ý sa thải tổ trưởng Hứa. Tổ trưởng Hứa là người không có lòng được mất nhất trong tất cả mọi người, chị ấy chưa bao giờ tính toán với ai điều gì, càng không ngại làm thêm việc, có lúc công việc của tổ trưởng như chị ấy còn nhiều hơn cả nhân viên phục vụ chúng tôi, nhưng tiền thưởng lại chưa bao giờ chia với chúng tôi mà đều để chúng tôi lĩnh, một người lãnh đạo tốt như vậy, tại sao lại sa thải chị ấy? Sa thải chị ấy mới là tổn thất cho khách sạn của chúng ta đấy!”
Triệu Khả Lạc và Lý Uyển cũng lần lượt đứng ra lên tiếng.
“Đúng vậy! Còn vụ điều tra ngầm lần trước nữa, tất cả khách sạn năm sao đều thất thủ, ngay cả khách sạn Tinh Kỷ tiêu chuẩn ngành cũng không thoát được, chỉ có khách sạn Tư Uy của chúng ta hoàn toàn vượt qua thử thách, mà đây hoàn toàn là công lao của tổ trưởng Hứa, chính sự tận tâm và trung thực của chị ấy đã giúp khách sạn thoát khỏi cuộc khủng hoảng điều tra ngầm đó, chị ấy là công thần của khách sạn, sao khách sạn có thể sa thải một công thần chứ?”
Phùng Khải Hâm nghe những lời thỉnh cầu bảy miệng tám lưỡi cho Hứa Mật Ngữ, cảm thấy rất khó chịu.
Anh ta quay đầu nói với Hứa Mật Ngữ: “Cô cũng giỏi thu phục lòng người đấy nhỉ, sao, xúi giục họ tạo phản với tôi à?”
Hứa Mật Ngữ thấy các cô gái đột nhiên cứ thế xông vào bảo vệ mình, nói giúp mình, đoàn kết như một sợi dây thừng để chống lại Phùng Khải Hâm, trong lòng cô dâng lên từng đợt sóng cảm động nóng hổi.
Những con sóng nóng hổi này hóa thành sự tự tin và sức mạnh của cô, cô không tự ti không kiêu ngạo mà trả lời Phùng Khải Hâm: “Tôi chưa bao giờ xúi giục ai làm gì, chỉ là bình thường dùng sự chân thành để đối đãi với họ, nên họ cũng dùng sự chân thành để đối đãi với tôi.”
Phùng Khải Hâm cười lạnh một tiếng, quay đầu chỉ vào Triệu Khả Lạc nói: “Cô đừng có lấy cái cớ Hứa Mật Ngữ có công ra để ép tôi, những việc cô ta làm chẳng phải là việc cô ta nên làm sao? Hôm nay dù các người có tạo phản ở đây thế nào, quyết định của tôi cũng sẽ không thay đổi, vị tổ trưởng Hứa này của các người, hôm nay tôi sa thải chắc rồi, ai bảo cô ta làm sai chuyện chọc giận khách quý không vui!”
Lúc này có một giọng nói có chút thanh lạnh và giễu cợt vang lên: “Nhưng rốt cuộc tổ trưởng Hứa đã làm sai chuyện gì? Chị ấy chăm chỉ làm việc, yêu thương cấp dưới, có lỗi gì sao? Nếu phải nói có lỗi, thì đó là chị ấy đã lấy nhầm người, để chồng cũ có cơ hội ngoại tình với tiểu tam, để tiểu tam có cơ hội lên ngôi, rồi quay lại bắt nạt chị ấy, hãm hại chị ấy đẩy cái bụng to của người ta!”
Những lời này của La Thanh Bình vừa nói ra, không chỉ những người xem ngoài cửa kinh ngạc, mà ngay cả Kha Văn Tuyết, Doãn Hương trong phòng cũng đều kinh ngạc.
Cô ấy vậy mà lại thẳng thừng xé toạc tấm vải che xấu hổ đó, đơn giản thô bạo nói ra thân phận và sự thật mà Lỗ Trinh Trinh luôn kiêng kỵ thừa nhận nhất.
Lần này Kha Văn Tuyết thực sự phải nhìn La Thanh Bình, người trước nay chỉ lo chuyện của mình, bằng con mắt khác. Lần đó Hứa Mật Ngữ vì cứu cô ấy mà không ngại uống say nôn cả đêm, xem ra không phải chịu tội oan, lúc đó mọi người bảo La Thanh Bình, “sau này đối xử tốt với tổ trưởng một chút nhé”, không ngờ La Thanh Bình thật sự đã để vào lòng.
Kha Văn Tuyết không nhịn được giơ ngón tay cái lên với La Thanh Bình, nói nhỏ: “Chị em ơi, đỉnh thật đấy! Không ngờ cô lại có thể ra mặt vì chị Mật Ngữ như vậy!”
La Thanh Bình vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo trả lời cô: “Ai nói tôi vì chị Mật Ngữ của cô? Tôi chỉ đơn giản là không ưa kẻ làm tiểu tam cướp chồng người ta chưa đủ, còn phải có nội tâm đen tối như vậy.”
Cô ấy nói giọng không cao không thấp, như đang nói thầm với Kha Văn Tuyết, nhưng những gì cô ấy nói lại vừa đủ để những người khác nghe thấy.
Lời này không nghi ngờ gì lại là một nhát dao nữa đâm vào người Lỗ Trinh Trinh.
Cô ta sắc mặt trắng bệch chỉ vào La Thanh Bình hỏi: “Cô tên gì? Cô đang ngậm máu phun người ám chỉ ai? Tôi nói cho cô biết tôi nhất định sẽ kiện cô tội phỉ báng!”
La Thanh Bình lại không hề sợ hãi: “Vị tiểu thư này, cô bình tĩnh một chút, tôi chỉ nói tiểu tam, chứ không hề nói tên cô ta, cô chủ động tự nhận vào như vậy, thật sự không liên quan đến tôi.”
Lỗ Trinh Trinh tức đến run cả tay, quay đầu chất vấn Phùng Khải Hâm: “Đây là khách sạn Tư Uy của các người đấy à? Các người được xếp hạng năm sao như vậy sao? Dựa vào sự vô pháp vô thiên và sỉ nhục khách hàng của nhân viên phục vụ à?”
Phùng Khải Hâm vội vàng an ủi cô ta.
Ngoài cửa, Tiết Duệ nhìn cảnh tượng vừa xảy ra trong phòng, không khỏi cảm thán với Kỷ Phong: “Sếp ngài xem, những nhân viên buồng phòng này cách đây không lâu còn ghét bỏ và tẩy chay chị Mật Ngữ, bây giờ lại không sợ quyền lực của Giám đốc Phùng kia mà đứng ra nói giúp chị ấy, bênh vực chị ấy.”
Nói đến đây cậu ta thở dài: “Chị Mật Ngữ quả là lợi hại, mưa dầm thấm lâu mà đi vào lòng người, thời khắc mấu chốt có thể khiến nhiều người đứng về phía mình như vậy, có lẽ đây chính là sức hút cá nhân chăng?”
Kỷ Phong đứng bên cạnh nghe, không nói gì, nhưng nhướng mày.
Trong văn phòng, Lỗ Trinh Trinh vẫn đang kích động đòi một lời giải thích, cô ta bắt Phùng Khải Hâm đuổi hết những người đang vây xem bên ngoài đi, rồi lại dẫn dắt Phùng Khải Hâm trước khi sa thải Hứa Mật Ngữ, phải đòi lại công bằng cho mình. Còn giơ tay chỉ một lượt từ trái sang phải các nhân viên của tầng executive, yêu cầu một người cũng không tha, phàm là ai đã thay Hứa Mật Ngữ bắt nạt khách hàng, đều phải bị trừng phạt.
Trong phút chốc, căn phòng bị một mình Lỗ Trinh Trinh làm cho náo loạn đến mức không thể kiểm soát.
Lúc này lại có người sượt qua vai Kỷ Phong, bước nhanh vào văn phòng.
Ban đầu Kỷ Phong không có phản ứng gì đặc biệt, nhưng sau khi người này đi vào, lúc Lỗ Trinh Trinh rơm rớm nước mắt gọi người đó một tiếng “chồng ơi”, Kỷ Phong cau mày.
Sau đó anh giơ tay lên phủi phủi vai áo vừa bị sượt qua, như thể đang phủi đi thứ gì đó bẩn thỉu.
Tiết Duệ đứng bên cạnh im lặng nhìn: “…”
Cậu ta biết Kỷ Phong ghét nhất là những gã đàn ông bẩn thỉu lăng nhăng quan hệ nam nữ.
Nhiếp Dư Thành làm xong việc quay về khách sạn, nhưng không thấy bóng dáng Lỗ Trinh Trinh trong phòng.
Anh ta gọi điện định nhờ nhân viên buồng phòng hỏi thăm một tiếng, xem có biết khách ở phòng này đã đi đâu không.
Nhưng điện thoại mãi không có ai nhấc máy.
Anh ta ra khỏi phòng tự đi tìm, nhưng đi rất xa mới thấy một nhân viên phục vụ. Anh ta hỏi một tiếng sao hôm nay ít nhân viên phục vụ thế, rồi lại hỏi người nhân viên duy nhất còn lại này có thấy vợ mình đâu không.
Vẻ mặt người nhân viên có chút âm dương quái khí không che giấu, cô ấy nói với anh: “Mấy nhân viên khác à, đều đi tìm Giám đốc để thỉnh cầu rồi, vì Giám đốc muốn sa thải tổ trưởng của chúng tôi. Còn vợ anh à, cô ấy đang ở văn phòng Giám đốc đấy, vì chính cô ấy đang làm ầm lên đòi Giám đốc mau chóng sa thải tổ trưởng của chúng tôi.”
Anh ta nghe xong những lời này lập tức chạy đến văn phòng của Phùng Khải Hâm. Đến ngoài văn phòng, anh ta xác nhận lời của người nhân viên dưới lầu nói không sai chút nào, quả nhiên Lỗ Trinh Trinh đang gây chuyện.
Anh ta xông vào, nắm lấy cánh tay Lỗ Trinh Trinh, phớt lờ bộ dạng đáng thương rơm rớm nước mắt khiến người ta đau đầu của cô ta, quát nhỏ: “Lỗ Trinh Trinh, em không thấy mình đủ mất mặt rồi à? Rốt cuộc em muốn gây chuyện đến bao giờ?”
Nói xong anh ta quay đầu nhìn Phùng Khải Hâm: “Giám đốc Phùng, xin lỗi, vợ tôi trong thời gian mang thai tâm trạng không ổn định lắm, đã gây phiền phức cho anh rồi, những lời cô ấy nói anh không cần để tâm quá, cũng đừng xử phạt những người khác, xin anh.”
Sau khi nói chuyện với Phùng Khải Hâm xong, anh ta cuối cùng không nhịn được, nhìn về phía Hứa Mật Ngữ.
Ánh mắt anh ta sâu thẳm và đau đớn nhìn cô, giọng hơi khàn nói: “Xin lỗi.” Dừng một chút lại nói “Em đợi anh một lát, anh đưa cô ấy về phòng trước, sẽ quay lại ngay!”
Hứa Mật Ngữ lập tức đáp lại một tiếng: “Không cần.”
Nhưng Nhiếp Dư Thành như không nghe thấy, cũng không để ý đến sự giãy giụa và ghen tuông của Lỗ Trinh Trinh, cứ thế nắm cổ tay Lỗ Trinh Trinh đưa đi.
Sau khi anh ta đi, mọi người đều nghĩ rằng có những lời đó của Nhiếp Dư Thành, Phùng Khải Hâm sẽ không còn khăng khăng sa thải Hứa Mật Ngữ và xử phạt những người khác nữa.
Nhưng Phùng Khải Hâm vừa lên tiếng đã phá vỡ suy nghĩ của mọi người: “Hứa Mật Ngữ, cô làm loạn ở đây đến mức ô yên chướng khí, hôm nay bất kể ai nói gì cũng không bảo vệ được cô đâu, tôi nhất định phải đuổi cô!”
Anh ta vừa nói vừa đi nhanh ra cửa, quát bừa ra ngoài: “Đi đi, tất cả đi đi! Có phải không muốn làm nữa không?” rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Nhưng cánh cửa vì bị đóng quá mạnh, ngược lại không đóng được, lại bị bật ra.
Nhưng Phùng Khải Hâm quay lưng về phía cửa, không nhìn thấy.
Thế là những người xem ngoài cửa, nhìn nhau, rồi cùng quyết định, tạm thời chưa đi, tiếp tục xem thêm một lúc nữa.
Trong phòng, Hứa Mật Ngữ đang hỏi Phùng Khải Hâm: “Nhưng thưa Giám đốc, sa thải người cần có lý do, xin hỏi tôi đã làm sai điều gì, xin anh cho tôi một lý do hợp lý, nếu không tôi sẽ đến Ủy ban Trọng tài để xin phân xử lao động.”
Phùng Khải Hâm “hey yo” một tiếng: “Cô cũng có bản lĩnh rồi nhỉ?” Chuyện này khiến anh ta có chút tức tối, anh ta giơ tay chỉ vào mũi Hứa Mật Ngữ bắt đầu mắng “Hứa Mật Ngữ, cô đừng có ở đây giả vờ thanh cao trong sạch, cô tưởng những chuyện cô làm sau lưng tôi không biết à! Tôi hỏi cô có phải cô đã gửi email cho Chủ tịch để tố cáo tôi không? Còn dám lớn lối nói gì mà vì sự phát triển của khách sạn, hy vọng Chủ tịch có thể cân nhắc sa thải tôi, cô nói xem sao cô lại dám nghĩ như vậy hả?”
Bạn thấy sao?