🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn – Hồng Cửu

Tác giả: Hồng Cửu

Chương 41: “Theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu”

41, Phải học cách phản kháng

 

Sau khi thức dậy, Hứa Mật Ngữ phát hiện hôm nay thành phố Tinh lại là một ngày u ám.

Đã mấy ngày liên tiếp trời cứ âm u xám xịt, điều này báo hiệu thành phố Tinh sắp bước vào mùa mưa thu năm nay.

Ra khỏi cửa, Hứa Mật Ngữ còn phát hiện, trời không chỉ âm u mà còn đang mưa, và xem chừng sẽ không tạnh trong một sớm một chiều. Cô vội quay về ký túc xá lấy ô.

Khi Hứa Mật Ngữ đến tầng cao nhất của khách sạn, cô bất ngờ phát hiện trang phục sáng nay của Kỷ Phong có chút khác biệt so với mọi khi. Thường ngày khi cô đến khách sạn, Kỷ Phong đã sớm rửa mặt xong và thay quần áo chỉnh tề.

Nhưng hôm nay anh vẫn mặc áo choàng ngủ, tóc tai có chút rối bù, trông người cũng không có chút tinh thần nào, cả người co quắp trên sofa, ăn món cháo trắng bữa sáng như thể đang uống thuốc độc.

Hứa Mật Ngữ lén hỏi Tiết Duệ, Kỷ Phong bị làm sao vậy.

Tiết Duệ nói nhỏ với cô: “Tối qua Kỷ tổng bị mất ngủ.”

Hứa Mật Ngữ thầm nghĩ, hóa ra người giàu cũng bị mất ngủ.

Cô cứ tưởng những người giàu có đến mức như Kỷ Phong, cuộc sống sẽ chẳng có gì phải lo lắng, mỗi ngày phiền não lớn nhất chẳng qua là làm sao để ba bữa một ngày không khó ăn như thức ăn cho gà, lát nữa gặp ai đó thì nên dùng bộ mặt mỉa mai nào để đối đáp.

Bên tai lại nghe thấy Tiết Duệ đang nói nhỏ với mình: “Hai ngày nay thành phố Tinh sắp vào mùa mưa thu rồi, Kỷ tổng cứ đến mùa mưa thu là sẽ mất ngủ liên tục, một khi mất ngủ thì tính tình sẽ không tốt, chị Mật Ngữ mấy ngày nay chị cẩn thận một chút.”

Hứa Mật Ngữ nghĩ thầm, Kỷ Phong dù không mất ngủ thì tính tình cũng có tốt đẹp gì cho cam.

Nhưng cô chỉ dám cà khịa trong lòng, trên mặt vẫn là vẻ cung kính của một người thật thà, nói với Tiết Duệ cảm ơn đã nhắc nhở.

Chỉ vừa quay đầu đi, cô đã chạm phải ánh mắt đang nheo lại nhìn mình của Kỷ Phong.

Cảm giác chột dạ vì bị nhìn thấu tâm can lại một lần nữa ứ nghẹn ở cổ họng Hứa Mật Ngữ, khiến cô bất giác nín thở trong giây lát.

Đối với Kỷ Phong, mỗi khi đến mùa mưa thu, ban đêm lại trở nên đặc biệt khó khăn.

Cứ vào thời điểm này mỗi năm, hễ trời mưa là anh lại trở nên phiền muộn, mất ngủ, thao thức suốt đêm không tài nào ngủ được.

Mùa này đối với anh, giống như khoảnh khắc tăm tối nhất trong cuộc đời.

Năm tám tuổi, cũng vào một đêm mưa thu như thế này, anh đã nhìn thấy cảnh ngoại tình của bố và bộ mặt cuồng loạn của mẹ. Từ đó, ngôi nhà từng khiến anh cảm thấy ấm áp đã không còn ra dáng một ngôi nhà nữa.

Anh vẫn nhớ mùa mưa thu năm ấy, trời cứ rả rích mưa gần một tháng trời. Chính trong một đêm mưa ẩm lạnh như vậy, bố đã không về nhà. Mẹ ôm anh ngồi trên sofa đợi. Anh nhìn mẹ gọi hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác, sắc mặt càng lúc càng tệ, vẻ dịu dàng thường ngày dần trở nên tái mét, thậm chí dữ tợn.

Anh có chút sợ hãi, nhưng cuối cùng cơn buồn ngủ đã chiến thắng mọi cảm xúc, bất giác ngủ thiếp đi.

Không biết đến lúc nào, anh bị mẹ lay tỉnh. Nhìn ra ngoài trời, vẫn là một màu đen kịt như mực.

Sắc mặt mẹ trông không ổn lắm, bà đánh thức anh dậy, không cho anh ngủ nữa, nói với anh rằng, bà và bố đã cãi nhau, bố không chịu về nhà, bây giờ chỉ có anh mới có thể đi tìm bố về.

Mẹ thề thốt với anh rằng, nể mặt con trai, bố nhất định sẽ về nhà.

Sau này anh nghĩ lại, lời thề thốt đó thực chất chỉ là mẹ đang tự lừa dối mình mà thôi.

Mẹ đội mưa lái xe, chở anh đến một nơi. Rồi đưa cho anh một địa chỉ cụ thể hơn, nói với anh: Bố đang ở trong đó, đi tìm ông ấy, đưa ông ấy về nhà.

Rồi anh bị mẹ đẩy xuống xe.

Đêm mưa bên ngoài lạnh lẽo ẩm ướt đến khó tả, một chiếc ô không thể che hết được những hạt mưa li ti. Cả người anh chìm trong đêm mưa ẩm ướt lạnh lẽo, khắp người có cảm giác dính nhớp khó chịu không nói nên lời.

Anh lấy hết can đảm đi đến địa chỉ mẹ đưa. Đó là một căn biệt thự sân vườn xinh đẹp. Anh cũng lấy hết can đảm gõ cửa, và nhìn thấy bố. Đồng thời, cũng nhìn thấy một người phụ nữ khác.

Đó là lần đầu tiên anh biết, bố đã không còn thuộc về gia đình của anh và mẹ một cách trọn vẹn nữa. Anh quay đầu bỏ đi.

Trở lại xe, anh nói với mẹ, anh không tìm được bố về. Anh muốn về nhà.

Mẹ lại đột nhiên trở nên cuồng loạn, bảo anh đi tìm tiếp, tối nay nếu không đưa được bố về, thì không ai được về nhà, không ai được ngủ.

Cuối cùng anh vẫn không đi tìm bố, anh không muốn đi cầu xin người bố ngoại tình đó. Người làm sai không phải anh, mà là bố, không có lý do gì anh phải cúi đầu cầu xin ông ta.

Thế là anh và mẹ đối đầu nhau trong đêm mưa, cả đêm không ngủ.

Cơn mưa rả rích đêm đó như một lời nguyền, khắc sâu vào tâm trí anh, cảm giác dính nhớp, ẩm lạnh đó khiến anh sau này mỗi khi đến mùa này đều không thể ngủ yên. Dường như trời vừa tối là có thể nhớ đến người bố ngoại tình, ngôi nhà biệt thự sân vườn khác của ông, và người mẹ cuồng loạn, cùng với câu nói khàn đặc của mẹ rằng không ai được ngủ.

Tối qua vừa vào đêm, trời đã bắt đầu lất phất mưa. Anh lập tức không ngủ được, dù uống rượu mạnh hay tập thể dục cường độ cao, tất cả đều vô hiệu trước mùa mưa thu.

Sáng sớm, anh mong trời sẽ nắng, có thể thấy chút ánh dương, như vậy ban ngày may ra có thể ngủ bù. Nhưng anh đã thất vọng, trời vẫn cứ âm u. Ngay cả thị trường chứng khoán còn có khởi sắc hơn thời tiết bên ngoài, sau chuỗi ngày giảm điểm thì cũng có lúc tăng trở lại, nhưng bầu trời bên ngoài lại cứ u ám triền miên.

Lúc ăn sáng, anh vẫn đang nghĩ, có thể dùng cách gì để mình ngủ được.

Liếc mắt một cái liền thấy Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đang đứng một bên nói chuyện nhỏ.

Dáng đứng, phong thái hay vẻ mặt cung kính của cô, tất cả đều không thể chê vào đâu được.

Nhưng xuyên qua vẻ ngoài hoàn hảo mà cô thể hiện, anh dường như có thể thấy được nội tâm cô đang thầm chửi rủa mình.

Anh bất giác bật cười khinh bỉ.

Đây không phải là lần đầu tiên anh phát hiện, cô có một thế giới nội tâm rất “bằng mặt không bằng lòng”. Hóa ra cô cũng không phải là người hoàn toàn thật thà, trong lòng cô cũng dám nghĩ dám chửi đấy chứ.

Nghĩ vậy, Kỷ Phong đột nhiên gọi Hứa Mật Ngữ một tiếng.

“Hứa Mật Ngữ, cô qua đây.”

Hứa Mật Ngữ lập tức cung kính bước tới, thận trọng hỏi có gì dặn dò.

Kỷ Phong giọng đều đều, như thể đang nói một chuyện rất dễ dàng, bảo Hứa Mật Ngữ: “Tối qua tôi không ngủ được, hôm nay ban ngày cô phải nghĩ cách làm cho tôi ngủ được một giấc.”

“…”

Hứa Mật Ngữ nhất thời nghẹn lời.

“Nếu không làm được, tôi sẽ gửi cô về lại tầng excecutive trước thời hạn, giao cho lãnh đạo của cô.”

“…”

Hứa Mật Ngữ nghĩ, Kỷ Phong có lẽ chính là loại người được gọi là lưu manh có học.

Yêu cầu này đưa ra, thật sự là rất vô lý, rất cặn bã.

Dù cảm thấy Kỷ Phong đang vô cớ gây khó dễ, nhưng cánh tay cuối cùng cũng không thể đọ lại được với đùi, Hứa Mật Ngữ đành phải nén xuống chút bất bình trong lòng, dập tắt những ý nghĩ muốn cãi lại, giúp Kỷ Phong nghĩ cách làm thế nào để anh ngủ được.

Nghe nhạc nhẹ, vô hiệu. Uống sữa nóng, vô hiệu. Gọi người của bộ phận giải trí lên massage chân, vô hiệu…

Hứa Mật Ngữ vốn định thử tự mình massage cho Kỷ Phong. Nhưng tối qua lúc thái thịt bò, cô đã bị đứt tay, không dùng sức được, đành phải bỏ cuộc.

Sau khi tất cả các phương pháp đều vô hiệu, Kỷ Phong mất hết kiên nhẫn, mặt mày âm trầm, lời nói ra câu nào câu nấy đều khó nghe, mệnh lệnh cũng ngày càng hành hạ người khác.

Hứa Mật Ngữ suýt nữa muốn tìm một cây gậy đập vào đầu Kỷ Phong, trực tiếp đánh ngất anh ta đi cho xong.

Hứa Mật Ngữ nhẫn nhịn, cố gắng đáp ứng từng yêu cầu hành hạ người khác của Kỷ Phong.

Nhưng không biết tại sao, dường như cô càng nghe lời, lại càng chọc giận Kỷ Phong. Dường như sự nhẫn nhục của cô đã tiếp thêm động lực cho anh  không ngừng đàn áp và hành hạ cô.

Những lời anh nói ra sau đó khó nghe đến mức như đang cố tình kiếm chuyện.

“Chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Ngay cả việc làm người ta ngủ cũng không làm được?” Kỷ Phong vẫn tiếp tục buông lời mỉa mai cô.

Hứa Mật Ngữ hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải nhịn, đừng tranh cãi.

Nhưng trong lòng lại không nhịn được mà đáp trả – Ngủ không phải là do chính anh tự kiểm soát sao, anh không ngủ được thì liên quan gì đến việc tôi có bản lĩnh hay không? Thật là vô lý!

“Cô ở nhà làm nội trợ mấy năm rồi? Mỗi ngày không cần đi làm, ở nhà ngay cả chuyện ngủ nghỉ mà còn không nghiên cứu ra được à?” Lời mỉa mai của Kỷ Phong tiếp tục tuôn ra.

Hứa Mật Ngữ lặng lẽ hít một hơi thật sâu.

Quá vô lại rồi! Nội trợ thì chọc giận gì đến anh chứ, ai quy định làm nội trợ là phải đi nghiên cứu mấy thứ này? Đúng là… logic của kẻ khốn!

“Sao, lời tôi nói, cô không phục à?”

Hứa Mật Ngữ đè nén cảm xúc phản kháng đang sôi sục trong lòng, hòa nhã nói: “Không có ạ.”

Phải, thật sự là rất không phục, không phục đến mức muốn xông lên đánh anh, cắn anh!

“Không có sao? Nhưng tôi nghe thấy cô đang chửi tôi trong lòng đấy. Sao nào, có bản lĩnh chửi thầm, không có bản lĩnh nói ra à?”

Đây đã là bắt đầu khiêu khích trực tiếp rồi.

Hứa Mật Ngữ nuốt giận: “Xin lỗi anh Kỷ, nếu đã mang lại cho anh cảm giác như vậy, là lỗi của tôi.”

“Hờ.” Kỷ Phong nhìn cô cười lạnh một tiếng “Tôi không cảm thấy thái độ nhận lỗi của cô là chân thành, nhận lại đi.”

Hứa Mật Ngữ hít một hơi thật thật sâu.

Tiết Duệ đứng bên cạnh cũng có chút sốt ruột, và cũng hơi không hiểu tại sao hôm nay Kỷ Phong nhất định phải kiếm chuyện với Hứa Mật Ngữ. Mọi khi vào mùa mưa thu, anh mất ngủ tính tình không tốt thật, nhưng cũng không đến mức tệ như vậy, bây giờ trông có vẻ như là cố ý.

Cậu ta muốn nói giúp Hứa Mật Ngữ, nhưng vừa mở miệng đã bị Kỷ Phong lườm một cái quát cho im: “Cậu câm miệng.” Rồi quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ, tiếp tục giọng điệu mỉa mai ra lệnh “Nhận lỗi lại.”

Hứa Mật Ngữ cố gắng đè nén sự nổi loạn sắp không thể kìm nén được nữa, hít sâu, xin lỗi lại: “Xin lỗi anh Kỷ, là tôi sai rồi.”

Kỷ Phong lại không vì thế mà hài lòng, thậm chí trong lời mỉa mai của anh còn xen lẫn một chút giọng điệu quái gở: “Cô không sai, làm sao cô có thể sai được chứ.” Dừng một chút, giọng điệu thay đổi “Vậy cô nói xem, cô sai ở đâu.”

“…” Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình chỉ còn cách sự bùng nổ một bước chân. Cô chưa từng thấy người nào vô lý, không tha người như Kỷ Phong!

Cô cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân, khó khăn nhận lỗi: “Tôi sai ở chỗ… không nên để anh cảm thấy tôi đã nói những lời không hay về anh trong lòng.”

“Cô không nói sao?” Kỷ Phong lập tức mỉa mai hỏi lại.

“…Không có ạ.” Hứa Mật Ngữ phân bua.

“Hờ” Kỷ Phong cười lạnh “Cô nghĩ nói không là chỉ có mình cô biết sao? Tôi là kẻ mù, kẻ ngốc à mà không nhìn thấy, không cảm nhận được?”

“…” Hứa Mật Ngữ đành phải nhún nhường xin lỗi “Xin lỗi anh Kỷ, anh bớt giận, tất cả đều là lỗi của tôi được không? Chỉ cần anh có thể nguôi giận, phạt tôi làm gì cũng được.”

“Thật sao?” Âm cuối câu kéo dài của Kỷ Phong thấm đẫm một tia ác ý, “Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, cô quỳ xuống xin lỗi tôi đi, nếu không tôi không có cách nào nguôi giận được.”

Yêu cầu này của Kỷ Phong vừa đưa ra, mức độ quá đáng đã trực tiếp khiến cả Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đều ngây người.

“Sếp…”

Tiết Duệ còn định xin tha, ánh mắt sắc như dao của Kỷ Phong đã phi tới, cảnh cáo cậu: “Câm miệng, ra ngoài!”

Tiết Duệ không dám lên tiếng nữa.

Kỷ Phong quay lại nhìn Hứa Mật Ngữ: “Nếu cô đã có thể nhịn được nhiều chuyện như vậy, cũng không thiếu chuyện quỳ xuống nhận lỗi này đâu.”

Hứa Mật Ngữ nhìn khuôn mặt đầy mỉa mai của Kỷ Phong, nghe những lời quá quắt của anh, cảm nhận sự khiêu khích cao ngạo và sự coi thường nhân phẩm người khác của anh, sự phản kháng và nổi loạn đang cuộn trào trong lòng không thể nào kìm nén được nữa, chúng cùng nhau ùa lên đến tận cổ họng.

“Anh Kỷ, xin hỏi anh làm vậy có phải là quá đáng lắm không? Phải, cho dù tôi có thầm oán thán trong lòng, thì điều đó có phạm pháp không? Anh quản trời quản đất, còn muốn quản cả người khác nghĩ gì trong lòng sao? Là tôi sai hay là anh quản quá nhiều, quá bá đạo, quá đáng quá rồi? Tôi có thể nhịn được rất nhiều chuyện, nhưng lần này tôi sẽ không nhịn nữa! Tôi biết anh rất lợi hại, một câu nói có thể quyết định việc đi hay ở của tôi, nhưng hôm nay tôi tuyệt đối sẽ không quỳ xuống nhận lỗi với anh! Cùng lắm là không làm nữa, không làm thì không làm nữa!” Hứa Mật Ngữ nói một hơi hết những lời này, vì quá kích động, sắc mặt cô cũng đỏ bừng lên.

Cô dường như trong công việc chưa bao giờ dũng cảm như vậy, không cần nhẫn nhịn, nói hết những lời muốn nói, muốn phản kháng trong lòng ra.

Nói xong tuy có chút hối hận, không biết hậu quả mình phải đối mặt sẽ là gì. Nhưng chung quy vẫn rất đã. Hóa ra trút bỏ sự phản kháng ra ngoài mà không còn một mực nhẫn nhịn, lại là một chuyện sung sướng đến thế!

Hứa Mật Ngữ nói một hơi hết lời, hai tay buông thõng bên hông nắm thành quyền, ưỡn ngực ngẩng đầu, cằm hơi nhếch lên, như một tráng sĩ ra pháp trường, chờ đợi Kỷ Phong tuyên án xử tử mình.

Tiết Duệ đứng bên cạnh cũng không dám thở mạnh. Cậu tachưa từng thấy Kỷ Phong làm khó người khác như vậy, cũng chưa từng thấy ai phản kháng lại sự làm khó của Kỷ Phong như vậy. Hai người hôm nay dường như đều đang thể hiện sự cực đoan của mình.

Cậu ta cũng giống như Hứa Mật Ngữ, chờ đợi Kỷ Phong nổi giận tuyên án xử tử Hứa Mật Ngữ.

Nhưng giây tiếp theo, điều khiến cả Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đều bất ngờ là, Kỷ Phong lại cười.

Tuy là một nụ cười rất nhạt, ngay cả khóe miệng cũng chỉ cong lên một đường cong nhàn nhạt. Nhưng anh thật sự đã cười.

“Hứa Mật Ngữ, may mà cô không thật sự quỳ xuống nhận lỗi. Nếu ngay cả yêu cầu này cô cũng có thể nhịn, tôi thật sự sẽ coi thường cô đấy.”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy liền sững sờ.

Kết quả này, khác xa so với dự đoán của cô…

Trong lúc cô còn đang ngẩn người, Kỷ Phong dựa vào sofa, còn chỉnh lại vạt áo choàng ngủ, thong thả nói: “Hứa Mật Ngữ, hôm nay tôi chỉ muốn cô hiểu, tôi ghét nhất là người yếu đuối, luôn luôn khúm núm, không bao giờ học được cách nói không với yêu cầu của người khác, bảo làm gì, dù trong lòng vô cùng không vui, cũng sẽ làm. Còn nữa cô nhớ kỹ, tôi cũng ghét tất cả những người không biết đòi hỏi, nên tốt nhất cô hãy học cách đừng làm việc không công, phải biết đòi hỏi thù lao. Làm việc không công không phải là cô lương thiện, nói cho cùng đó là sự yếu đuối của cô. Trong xã hội này, người vô dụng nhất chính là người yếu đuối, theo tôi thấy sự yếu đuối còn đáng sợ hơn cả cái xấu.” Anh nhìn Hứa Mật Ngữ, nói từng chữ một “Vì kẻ xấu đi làm hại người khác, còn sự yếu đuối lại đang làm hại chính mình.”

Hứa Mật Ngữ sững sờ tại chỗ.

Vậy vừa rồi, Kỷ Phong đang dạy cô, phải học cách phản kháng sao?

Hồi lâu sau, cô nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh Kỷ.”

Kỷ Phong nhướng mày: “Cảm ơn tôi cái gì?”

Hứa Mật Ngữ mím môi cười một cái, nói với anh: “Cảm ơn anh không thật sự bắt tôi quỳ xuống.”

Kỷ Phong nhìn nụ cười của cô, đột nhiên cũng bật cười khinh bỉ.

“Nhưng cô vẫn phải nghĩ cách làm cho tôi ngủ được, nếu không tôi thật sự sẽ trả cô về cho Phùng Khải Hâm xử lý đấy.”

“…”

Hứa Mật Ngữ nghĩ, sao có người lại kỳ quặc như vậy, luôn khiến người ta cảm ơn chưa được ba giây.

Hứa Mật Ngữ đã cố gắng nghĩ ra rất nhiều cách, còn tìm trên mạng rất nhiều phương pháp giúp ngủ ngon, nhưng những phương pháp này đối với Kỷ Phong đều không có tác dụng.

Trong đôi mắt đang trợn trừng nhìn cô của Kỷ Phong, đã hằn lên những tia máu đỏ rõ rệt.

Hứa Mật Ngữ lén lút bàn bạc với Tiết Duệ: “Hay là, cho anh ta uống chút thuốc đi?”

Tiết Duệ lắc đầu: “Vô ích thôi.”

Hứa Mật Ngữ hỏi: “Là thuốc không có tác dụng sao?”

Tiết Duệ nói: “Là anh ấy thấy vị thuốc không ngon, kén ăn không chịu uống.”

“…Ồ, vậy à.” Hứa Mật Ngữ lần đầu nghe nói, uống thuốc mà còn kén.

“Trước đây mỗi khi đến thời điểm này, anh Kỷ sẽ vượt qua như thế nào?” Cô không nhịn được lại hỏi Tiết Duệ.

Tiết Duệ nói với cô: “Mỗi năm vào thời điểm này, anh ấy đều gần như ở trong trạng thái chết dở sống dở này, luôn đợi đến khi mùa mưa kết thúc mới có thể hồi phục hoàn toàn. Vì vậy Kỷ tổng của chúng tôi vào mùa mưa thu mỗi năm, thường không bàn các dự án lớn. Người ngoài luônkhông hiểu tại sao, thực ra nguyên nhân rất đơn giản, thuần túy là vì anh ấy thiếu ngủ, không có tinh thần gì thôi.”

Tiết Duệ vừa nói vừa lắc đầu, Hứa Mật Ngữ vừa nghe vừa tặc lưỡi.

Sau đó họ lại tiếp tục cùng nhau nghĩ cách.

Cuối cùng dường như mọi chiêu có thể dùng đều đã thử qua, nhưng kết quả lại như chưa từng thử chiêu nào, hoàn toàn không có hiệu quả.

Ba người không khỏi đều trở nên có chút tuyệt vọng, dường như chỉ có thể phó mặc cho số phận thuận theo tự nhiên.

Hứa Mật Ngữ chỉ mong Kỷ Phong trước khi mùa mưa thu qua đi đừng tự hành hạ mình đến chết.

Đêm ngủ không ngon, ban ngày cũng không ngủ bù được, Kỷ Phong đến cả khẩu vị cũng theo đó mà tệ đi. Buổi trưa anh gần như không ăn gì cả, đã bảo Tiết Duệ dọn đĩa đi.

Khi anh nằm trên chiếc ghế dài trước cửa sổ phòng khách, cả người trông có vẻ yếu ớt như sắp chết.

Sợi dây thần kinh trắc ẩn trong cơ thể Hứa Mật Ngữ lại bắt đầu không kiểm soát được mà nhảy nhót. Một người đàn ông luôn mạnh mẽ kiêu ngạo không ai bằng, bỗng chốc bị chứng mất ngủ đánh gục, thật khiến người ta không chịu nổi.

Cô không nhịn được hỏi Kỷ Phong: “Không có chuyện gì khiến anh cảm thấy không chịu nổi mà muốn buồn ngủ sao?”

Kỷ Phong hơi nhướng mí mắt lên nhìn cô hỏi lại: “Có chuyện gì sẽ khiến cô cảm thấy không chịu nổi mà muốn buồn ngủ không?”

Hứa Mật Ngữ nghĩ một lát, trả lời: “Có thật đấy ạ! Hồi học đại học, cứ hễ nghe băng ngoại ngữ, tôi chưa lần nào không buồn ngủ.”

Cô nghĩ đến đó không khỏi bật cười.

“Không chỉ mình tôi như vậy, các bạn trong lớp tôi đều thế. Sau này cứ hễ không ngủ được, bọn tôi  lại đeo tai nghe nghe băng ngoại ngữ một lúc, hoặc nghe bài văn ngoại ngữ một lúc, không đầy năm phút là đảm bảo ngủ say như chết.”

Kỷ Phong nheo mắt nhìn nụ cười của cô.

Đột nhiên anh ra lệnh cho Tiết Duệ đang ngồi trước bàn trà xem tài liệu giúp mình: “Đi lấy tập tài liệu trên bàn làm việc trong phòng ngủ của tôi ra đây.” Lại ra lệnh cho Hứa Mật Ngữ “Đi kéo cái ghế qua đây, ngồi đối diện tôi.”

Hứa Mật Ngữ có chút không hiểu, nhưng vẫn nghe lời đi bê chiếc ghế đến trước cửa sổ sát đất khổng lồ, đặt đối diện Kỷ Phong.

“Xa quá rồi, xích lại gần chút.” Kỷ Phong lại nói.

Hứa Mật Ngữ dịch ghế lại gần anh hơn.

“Vẫn còn xa, dịch nữa đi.”

Hứa Mật Ngữ lại dịch thêm một chút.

“Dịch nữa! Sao thế, sợ tôi ăn thịt cô à? Cô còn chưa ngon miệng đến thế đâu.” Lời mỉa mai đã bắt đầu rồi.

Hứa Mật Ngữ dứt khoát dùng sức dịch ghế lại thật gần Kỷ Phong, gần đến mức như ngồi đối diện ghế dài của anh, sắp sửa cùng anh hàn huyên tâm sự.

Khoảng cách lần này, Kỷ Phong đã hài lòng. Nhưng Hứa Mật Ngữ lại bắt đầu khó chịu, không biết Kỷ Phong rốt cuộc định làm gì.

Chắc không phải thật sự muốn cùng cô hàn huyên tâm sự chứ?

Tiết Duệ rất nhanh đã đi lấy tài liệu về, đưa cho Kỷ Phong. Kỷ Phong nhận lấy tài liệu bắt đầu lật tìm, vừa lật vừa bảo Tiết Duệ: “Cậu tiếp tục làm việc của cậu đi.”

Tiết Duệ lại ngồi về sofa, tiếp tục làm việc.

Kỷ Phong lật tập tài liệu, vừa lật vừa hỏi: “Các cô nghe loại băng ngoại ngữ nào dễ buồn ngủ nhất?”

“Tiếng Anh ạ.” Hứa Mật Ngữ trả lời.

Động tác lật tìm tài liệu của Kỷ Phong dừng lại, sau đó giơ tay rút ra một bản từ trong chồng tài liệu, đưa cho Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ nhận lấy cúi đầu xem, hóa ra là một bản báo cáo khảo sát bằng tiếng Anh.

“Đọc đi.”

Kỷ Phong ra lệnh ngắn gọn.

Hứa Mật Ngữ đến lúc này mới hiểu ý đồ anh bảo cô ngồi gần như vậy là gì.

Cô cầm bản tài liệu, bắt đầu đọc. Gặp từ nào không quen, cô liền dùng “ừm” để thay thế. Trang đầu tiên toàn là giới thiệu thuật ngữ chuyên ngành, cô “ừm” hơi nhiều. “Ừm” một hồi, chưa làm Kỷ Phong buồn ngủ, ngược lại còn chọc anh cười.

Anh bật cười một tiếng, chế nhạo: “Cô sợ tôi chưa đủ tỉnh táo, muốn thêm chút trò cười để k*ch th*ch tôi nữa à?”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy má mình hơi nóng lên, nhỏ giọng nói một câu “xin lỗi”.

Nhưng mà thuật ngữ chuyên ngành nhiều như vậy, cô cũng là lần đầu tiếp xúc với những từ này, không biết là chuyện rất bình thường, tại sao lại phải chế nhạo cô chứ?

“Nói thật lòng đi, đừng ngoài miệng một đằng trong lòng một nẻo.” Kỷ Phong nói thẳng.

Hứa Mật Ngữ nghĩ đến những đạo lý mà Kỷ Phong vừa dạy cho cô. Cô nói thẳng ra lời trong lòng.

“Trang đầu tiên toàn là thuật ngữ chuyên ngành, tôi chưa từng tiếp xúc, từ không quen biết tương đối nhiều, nên đọc hơi vất vả… Nhưng tại sao điều này cũng bị chế nhạo?”

Kỷ Phong nhướng mày trừng mắt: “Hóa ra trong lòng cô, cũng có nhiều ấm ức nhỉ?”

Hứa Mật Ngữ bị anh trừng một cái, có chút muốn rụt vào vỏ, suýt nữa lại buột miệng nói xin lỗi.

Kỷ Phong lại thu lại ánh mắt, tìm một tư thế thoải mái hơn dựa vào ghế dài, bảo Hứa Mật Ngữ nói: “Lật ra sau đi, tìm một trang cô thấy ít từ không quen biết rồi bắt đầu đọc.”

Hứa Mật Ngữ lập tức lật ra sau. Lật qua hai ba trang, cô lướt mắt một cái, đối với cô từ lạ đã ít đi rất nhiều. Cô bắt đầu đọc.

Sau khi Hứa Mật Ngữ đọc được hai trang, phát hiện Kỷ Phong đã một lúc lâu không lên tiếng kiếm chuyện nữa.

Cô tạm thời dừng đọc, ngước mắt nhìn Kỷ Phong một cái.

Vừa nhìn, cô không khỏi có chút kinh ngạc.

Kỷ Phong vậy mà đã dựa vào ghế dài, ngủ thiếp đi!

Cô nhìn Kỷ Phong, lại cúi đầu nhìn tập tài liệu tiếng Anh trong tay, bỗng nhiên có chút không vui.

Thử bao nhiêu cách anh đều không chịu buồn ngủ, cô chỉ đọc hai trang tiếng Anh, anh đã ngủ thiếp đi.

Vậy giọng đọc tiếng Anh của cô giống như tụng kinh đến thế sao?!

Trong lúc cô đang lẩm bẩm trong bụng, phát hiện Kỷ Phong lại mở mắt ra.

Anh khựng lại một chút, sau đó chính mình cũng bất ngờ ngồi bật dậy: “Tôi vừa ngủ thiếp đi sao? Hóa ra nghe tiếng Anh kiểu tụng kinh thật sự có tác dụng.”

“…”

Hứa Mật Ngữ thật sự muốn bất chấp hậu quả mà ném tập tài liệu trong tay vào mặt Kỷ Phong.

Kỷ Phong lại càng lười biếng dựa sâu hơn vào ghế dài, sau đó bảo Hứa Mật Ngữ: “Tiếp tục đọc.”

Hứa Mật Ngữ lại đọc lên.

Kỷ Phong nghe một lúc, vậy mà cũng ngủ thiếp đi.

Nhưng Hứa Mật Ngữ vừa dừng lại, anh sẽ tỉnh.

“Đừng dừng, cứ đọc mãi. Đọc xong một lượt thì lật lại từ đầu đọc lại.”

Kỷ Phong ra lệnh nhẹ nhàng, nhưng Hứa Mật Ngữ đọc thì chán đến chết. Một bản tài liệu cô đọc đi đọc lại, đọc đến cuối cùng gần như đã thuộc lòng.

Sau đó chỉ cần cô dừng lại, muốn uống ngụm nước, đi vệ sinh, hoạt động một chút trong phòng… đều không được.

Chỉ cần cô dừng, Kỷ Phong sẽ tỉnh.

Cô muốn để Tiết Duệ đọc thay, nhưng Tiết Duệ đọc một hơi bốn năm trang, Kỷ Phong không những không có chút buồn ngủ nào, mà còn không ngừng sửa lỗi ngắt nghỉ hoặc trọng âm của Tiết Duệ.

Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đều cạn lời.

Xem ra chỉ có thể là cô đọc, mà còn không được dừng lại, phải đọc mãi…

Một bản tài liệu, Hứa Mật Ngữ lật đi lật lại không biết đã đọc bao nhiêu lần. Cuối cùng cô đọc đến đầu óc quay cuồng, mắt hoa, lưỡi và răng va vào nhau, không thể chịu đựng được nữa, hoàn toàn dừng lại.

Kỷ Phong lập tức tỉnh dậy.

Nhưng anh dường như đã phục hồi được nguyên khí, ngay cả vẻ mệt mỏi trong giọng nói cũng không còn, trở nên đầy sức mạnh.

“Sao lại dừng rồi?”

Hứa Mật Ngữ cũng nổi cơn bướng bỉnh không thể nhịn được nữa: “Tôi đã đọc cả buổi chiều rồi, đọc đến mức tôi nhìn thấy chữ cái tiếng Anh cũng có chút buồn nôn. Tôi không phải đọc cho anh cả đêm chứ?”

Anh vì để mình có thể ngủ mà cứ giữ cô lại không buông, có phải là quá đáng lắm không? Cô cũng là người bằng xương bằng thịt, đọc nhiều ngoại ngữ cũng sẽ cảm thấy muốn ói mà.

Kỷ Phong nghĩ một lát, hỏi Hứa Mật Ngữ: “Ngày mai cô dậy muộn một chút không phải là được rồi sao? Cho phép cô ngày mai đến muộn một chút.” Dừng một chút, đưa ra lời bổ sung của ác quỷ “Lại đến đọc cho tôi một lúc nữa.”

Hứa Mật Ngữ vội vàng nói với anh: “Ngày mai là cuối tuần, tôi nghỉ phép, hơn nữa ngày mai tôi có việc, phải dậy sớm, tối nay không thể thức khuya được.”

Kỷ Phong lập tức nhướng mày hỏi: “Ngày mai cô có việc gì?”

Tiết Duệ luôn đứng bên cạnh bất ngờ một chút.

Kỷ Phong chưa bao giờ quan tâm đến việc người khác sẽ có chuyện gì.

Hứa Mật Ngữ nhìn khuôn mặt bình thản chờ câu trả lời của Kỷ Phong. Dường như nếu cô không nói ra một lý do chính đáng, hoặc tùy tiện nói một lời nói dối để qua loa, anh sẽ không dễ dàng để cô đi.

Cô đành phải nói: “Chị cả của tôi gần đây ăn không ngon miệng, chỉ ăn được món thịt kho tôi làm, chị ấy muốn gọi tôi ngày mai đến nhà chị ấy, giúp chị ấy làm một ít thịt kho.”

Kỷ Phong nghe xong không vội nói. Hứa Mật Ngữ nghĩ anh còn định làm khó mình một chút, chắc phải bắt cô đọc thêm hai tiếng tiếng Anh nữa mới chịu để cô đi.

Nhưng Kỷ Phong im lặng một lúc lại nói: “Hôm nay tôi ngủ đủ rồi, cô đi đi.” Hứa Mật Ngữ vội vàng đứng dậy, chỉ sợ động tác chậm một chút Kỷ Phong sẽ hối hận.

Nhưng khi cô đi đến cửa, Kỷ Phong vẫn gọi cô lại.

“Hứa Mật Ngữ.”

Bước chân Hứa Mật Ngữ dừng lại, tim chùng xuống.

Cô quay người giả vờ bình tĩnh hỏi: “Anh Kỷ, xin hỏi còn có việc gì ạ?”

Kỷ Phong dựa vào ghế dài, lười biếng nói với cô: “Món thịt kho ngày mai, tôi cũng muốn một phần.”

“…?”

Hứa Mật Ngữ sững sờ một chút.

Tiết Duệ cũng theo đó sững sờ một chút.

Hai người họ lén lút trao đổi ánh mắt với nhau —— vừa rồi, không sai, cỗ máy mỉa mai kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày, anh thật sự đã mở miệng xin người khác đồ ăn!

Hứa Mật Ngữ thực ra vốn không muốn đến nhà chị cả, nhưng chị cả đã cầu xin cô trong điện thoại rằng, món thịt kho lần trước đã ăn hết rồi, gần đây chị ấy ăn uống đặc biệt không ngon, ăn gì khác cũng không nuốt trôi, chỉ có thể ăn được món thịt kho, chị ấy cầu xin Hứa Mật Ngữ qua đó làm cho chị ấy một ít nữa.

Sau đó Hứa Mật Ngữ nghĩ, vậy thì qua đó một chuyến, tiện thể nói với chị cả chuyện cô và Tiêu Tú Mai đã vạch rõ ranh giới, rồi tiện thể cũng khuyên chị cả mau tỉnh ngộ, đừng bị bố mẹ tẩy não làm một đứa con gái mù quáng vì em trai nữa.

Ba chị em họ đều nên có cuộc sống thuộc về riêng mình mới phải.

 

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...