Chương 13: Mấp máy môi, thu lại ánh mắt
13, Phẫn nộ và mệt mỏi
Cuối cùng, ngài Prayuth đến từ Thái Lan mà mọi người đã chờ cả buổi tối cũng đã tới.
Đoạn Cao Tường nhanh chóng kéo một người ra chắn trước mặt mình, sau đó lồm cồm bò dậy khỏi sàn, vội vàng chỉnh lại trang phục rồi bước ra đón khách.
Kỷ Phong không còn khăng khăng đòi rời đi nữa, nhân lúc ông Prayuth đến, anh cũng quay trở lại.
Nhưng anh không hề nhìn Hứa Mật Ngữ lấy một lần, dường như chuyện cô tự ý chạm vào anh vừa rồi khiến anh căm ghét đến tận cùng, anh phải coi cô như hạt bụi mới có thể xua đi cơn tức trong lòng.
Đại sảnh quá ồn ào, Đoạn Cao Tường dẫn Kỷ Phong và ông Prayuth vào phòng họp trong căn suite, ba người mỗi người đều mang theo một trợ lý.
Lúc này, quản gia của căn suite đã dọn dẹp xong phòng vệ sinh, thấy có khách mới đến, lại còn là khách quý nước ngoài, liền lập tức đi theo Đoạn Cao Tường, đứng ngoài cửa phòng họp hỏi xem có cần phục vụ trà nước hay rượu và đồ ăn không.
Đoạn Cao Tường chặn cô ta ở ngoài cửa, chỉ tay về phía phòng khách lớn và bảo: “Cô ra ngoài kia tiếp khách đi.” rồi dặn dò thêm “Gọi cái cô lúc nãy lên đây, bảo cô ta mau qua đây hầu hạ cho tôi.”
Nụ cười của cô quản gia đã được huấn luyện thành thục đến mức trở thành phản xạ cơ bắp, nhưng sau khi nghe sự sắp xếp của Đoạn Cao Tường, nụ cười tiêu chuẩn như được đúc từ một khuôn cũng không khỏi cứng đờ.
Cô ta gọi nhân viên phục vụ ở tầng dưới lên là để nghe mình chỉ huy, để phụ giúp mình. Giờ thì hay rồi, mọi thứ đảo lộn cả, cô ta lại trở thành người phụ việc cho cái chị gái tiều tụy kia.
Thật không hiểu nổi gu của mấy cậu ấm lắm tiền nhiều của này là gì, tiền nhiều rồi, sở thích cũng trở nên b**n th** theo.
Cô quản gia mang theo nụ cười cứng ngắc rời đi. Rất nhanh sau đó, Hứa Mật Ngữ bưng trà nóng và khăn nóng tới.
Cô gõ cửa bước vào, thấy trong phòng Kỷ Phong và vị khách người Thái đang ngồi đối diện nhau trên sofa, Đoạn Cao Tường ngồi giữa họ, trợ lý của mỗi người đều ngồi trên ghế ở phía sau chéo, lưng ai nấy đều thẳng tắp, như thể đang sẵn sàng chờ lệnh.
Đoạn Cao Tường đang đóng vai trò trung gian, phiên dịch qua lại, bên này thì dịch lời của Kỷ Phong sang tiếng Thái cho vị khách, bên kia lại dịch những lời líu lo líu lo của vị khách Thái cho Kỷ Phong nghe, bận rộn không ngớt.
Hứa Mật Ngữ ngạc nhiên vì Đoạn Cao Tường không phải là một cậu ấm vô dụng đến cùng cực, anh ta vậy mà lại biết một ngoại ngữ không phổ biến.
Cô lần lượt đưa khăn nóng, rồi lại lần lượt dâng trà nóng, sau khi phục vụ xong, cô định lui ra cửa phòng.
Nhưng Đoạn Cao Tường đã gọi cô lại.
“Này, cô kia, tôi đã cho cô đi chưa?” Anh ta quay đầu lại, thoáng thấy Kỷ Phong khẽ nhíu mày khi nghe anh ta gọi cô nhân viên phục vụ này. Trong đôi mày khẽ cau lại ấy ẩn chứa sự ghét bỏ và nhẫn nhịn.
Anh ta lập tức càng thêm hứng thú, vốn dĩ chỉ định làm khó chị gái này một chút rồi cho cô ra ngoài. Nhưng nếu cô đã có thể khiến Kỷ Phong khó chịu đến vậy, anh ta liền đổi ý:
“Cô kia, lại đây, lại đây! Đứng cạnh tôi. Nhanh mắt lên một chút, lúc nào cũng phải sẵn sàng mang trà, đưa nước, thay khăn cho tôi, hiểu chưa?” Thấy việc cô ở đây có thể làm Kỷ Phong khó chịu đến thế, anh ta nhất quyết không cho cô ra ngoài, còn bắt cô phải đứng vào khoảng trống giữa sofa của anh ta và Kỷ Phong.
Dù sao lát nữa chuyện họ bàn, những phần quan trọng đều cần dùng tiếng Thái, cô cũng không hiểu, chẳng có gì to tát.
Hứa Mật Ngữ nhìn vị trí mà Đoạn Cao Tường chỉ định cho cô đứng.
Ngay bên cạnh Kỷ Phong.
Cô nhanh chóng ngước mắt lên nhìn.
Người đàn ông tên Kỷ Phong mặt không biểu cảm, lạnh lùng cụp mắt xuống.
Cái dáng vẻ đó, dường như chỉ cần nhìn cô thêm một cái cũng sẽ làm bẩn mắt anh.
Cô đâu có làm gì quá đáng, chỉ là trong lúc thất thần đã vô tình kéo nhầm tay áo anh một cái.
Tại sao lại khiến anh ghét bỏ cô đến tận xương tủy như vậy?
Dạo gần đây cô vốn đã sống một cách tê liệt, gần như không còn quan tâm người khác có ghét mình hay không.
Nhưng thái độ chán ghét của Kỷ Phong đã phá tan lớp vỏ bọc tê liệt của cô. Cô lại phải tỉnh táo trở lại thành con người có xu hướng làm hài lòng người khác trước kia, thành một Hứa Mật Ngữ sợ làm người khác nổi giận, sợ người khác không thích mình.
Đoạn Cao Tường đang thúc giục cô: “Cô kia, cô đứng ngây ra đó làm gì thế? Tôi thấy nếu khách sạn các cô mà bình chọn nhân viên ngớ ngẩn ngốc nghếch nhất thì cô chắc chắn đoạt giải nhất! Mau lại đây!”
Hứa Mật Ngữ bước tới, đứng vào khoảng trống giữa sofa của Đoạn Cao Tường và Kỷ Phong.
Đoạn Cao Tường lại bắt đầu đóng vai phiên dịch viên Đoạn.
Anh ta hỏi Kỷ Phong trước: “Lão Kỷ, tiếng Thái lúc nãy của tôi thế nào, lưu loát chứ? Tôi đã bảo anh tối nay không cần mang phiên dịch rồi, một mình tôi dịch cho anh là đủ rồi!”
Kỷ Phong nhìn anh ta, nhếch mép cười: “Anh đã nói vậy rồi, nếu tôi còn cố chấp mang phiên dịch đến, chẳng phải là làm mất mặt anh sao.”
Đoạn Cao Tường thuận thế nói tiếp: “Chứ còn gì nữa! Lão Kỷ, tôi nói cho anh nghe, mấy năm ông già gửi tôi sang Thái “cải tạo” không phải là ăn chơi lêu lổng đâu, tiếng địa phương tôi nắm vững lắm rồi. Còn anh thì hay rồi, đã từng du học ở Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Ý, Nhật, chỉ có Thái Lan là chưa đi, tôi đây chẳng phải là bổ sung hoàn hảo cho anh sao!”
Gò má vẫn còn vương hơi rượu của anh ta hơi ửng hồng, nói xong những lời này, không biết có phải vì phấn khích không mà mặt anh ta trông càng đỏ hơn.
Kỷ Phong nhướng mí mắt hơi rũ xuống, nhìn Đoạn Cao Tường lại cười một tiếng: “Trùng hợp thật nhỉ.”
Nụ cười này của anh khẽ nở trên khóe môi, tuy lạnh lùng nhưng lại có một sự quyến rũ khó tả.
Hứa Mật Ngữ đứng bên cạnh anh, có chút hiểu tại sao Đoạn Cao Tường đối với người khác thì ngang ngược, nhưng riêng với Kỷ Phong lại chủ động bám lấy. Cả con người Kỷ Phong như có một sức hút kỳ lạ, bạn rõ ràng biết tín hiệu anh phát ra là sự xa cách lạnh lùng, nhưng lại cứ bị chính sự xa cách lạnh lùng ấy thu hút, muốn bất chấp tất cả để phá vỡ nó, xông qua nó để được đứng bên cạnh anh.
“Cũng không còn sớm nữa, bắt đầu vào việc chính đi.” Kỷ Phong dặn một câu.
Đoạn Cao Tường giơ tay làm dấu OK, sau đó liếc mắt nhìn Hứa Mật Ngữ: “Trà của tôi nguội rồi.”
Hứa Mật Ngữ vội vàng cúi người thay trà nóng cho anh ta.
Đoạn Cao Tường cũng không trêu chọc cô nữa, quay sang nói một tràng xì xà xì xồ với ông Prayuth.
Hứa Mật Ngữ thay trà nóng cho Đoạn Cao Tường xong, cũng đứng dậy đi thay cho ông Prayuth.
Thay xong cho ông Prayuth, cô chần chừ một lúc không biết có nên thay trà cho Kỷ Phong luôn không. Dù sao anh cũng ghét cô như vậy, bây giờ ngay cả việc bước qua thực hiện dịch vụ cơ bản cô cũng có chút không biết chừng mực, sợ rằng lại thành ra tự mình chuốc lấy sự khó chịu.
Nhưng người trợ lý đứng sau Kỷ Phong đã cho cô một chỉ thị rõ ràng, anh ta ra hiệu cho cô: Lại đây, phiền cô đổi chén trà lạnh của Kỷ tổng đi.
Cô như người được giải cứu khỏi cơn mê, lập tức bước tới thay trà nóng.
Có lẽ là quá căng thẳng, căng thẳng vì sợ mình sẽ làm không tốt mà bị người khác càng thêm ghét bỏ. Thế là cô thật sự đã làm không tốt, sau khi khó khăn lắm mới rót trà xong, cổ tay cô trĩu xuống làm nghiêng cả tách trà, nước trà và lá trà chảy thành một vệt từ chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh sofa xuống sàn, làm ướt một mảng thảm.
Hứa Mật Ngữ vội vàng lí nhí nói lời xin lỗi, nửa quỳ xuống dọn dẹp mớ hỗn độn.
Cô không cần ngẩng đầu cũng có thể tưởng tượng được, nếu Kỷ Phong nhìn cô, ánh mắt đó sẽ ghê tởm đến mức nào.
Cuộc nói chuyện xì xồ của Đoạn Cao Tường và ông Prayuth dừng lại, anh ta quay đầu định nói cho Kỷ Phong biết ông Prayuth vừa nói gì, ánh mắt lướt qua thấy Hứa Mật Ngữ đang quỳ trên sàn lau vết trà ướt và dọn lá trà, không khỏi buông một tiếng “chậc chậc”: “Đúng là đủ ngốc nghếch!”
Hứa Mật Ngữ nhanh chóng dọn dẹp xong tàn cuộc, ngoan ngoãn đứng lại vị trí cũ.
Đoạn Cao Tường nói với Kỷ Phong: “Lão Kỷ, vừa rồi tôi đã giúp anh xác nhận với ông anh người Thái này rồi, ông ấy thật lòng muốn bán các bất động sản của mình ở Thái để lấy tiền mặt, nếu bên anh cũng thật lòng muốn mua lại số bất động sản này, thì ông ấy sẽ không liên lạc với người mua khác nữa.”
Kỷ Phong nhướng mày, đề nghị muốn xem danh sách bất động sản và bảng thẩm định giá của ông Prayuth.
Đoạn Cao Tường bắt đầu líu lo líu lo truyền đạt qua lại giữa Kỷ Phong và ông Prayuth.
Ba người nói chuyện một lúc lâu, Kỷ Phong bảo Đoạn Cao Tường: “Anh nói với ngài Prayuth, tôi quyết định mua lại bất động sản của ông ấy.”
Đoạn Cao Tường lập tức dịch lại lời này cho ông Prayuth.
Sau đó anh ta lại quay sang nói với Kỷ Phong: “Lão Kỷ, ông anh Prayuth nói, vậy chuyện này cứ quyết định như thế, sau này ông ấy sẽ gửi tài liệu văn bản về bất động sản qua, đợi anh xác nhận xong, chúng ta sẽ tìm một thời điểm gặp mặt như hôm nay để chốt giá giao dịch, anh thấy thế nào?”
Kỷ Phong gật đầu nói được.
Đoạn Cao Tường quay sang truyền đạt lại thái độ của Kỷ Phong cho ông Prayuth bằng một tràng xì xà xì xồ.
Anh ta nói một chuỗi rất dài, nói xong thì cùng ông Prayuth nhìn nhau cười. Hứa Mật Ngữ ngẩng đầu nhìn họ một cái.
Sau đó, ông Prayuth đứng dậy, hành lễ theo kiểu Thái với Kỷ Phong, thể hiện sự vui mừng vì đã bước đầu đạt được ý định hợp tác.
Cô lại quay sang nhìn Đoạn Cao Tường, anh ta đang quay lại nhìn Kỷ Phong, hăm hở chờ đợi lời khen của anh.
Cô lại nhìn sang Kỷ Phong. Đôi môi mỏng của anh khẽ mở, khóe miệng nhếch lên cười nhẹ, đuôi mắt xếch lên, treo cả sự bạc bẽo và quyến rũ trên đó. Anh thong thả thu lại sự sắc bén của mình, cười nói với Đoạn Cao Tường: “Vất vả cho anh rồi, cảm ơn nhiều.”
Nói xong, ánh mắt anh chuyển đi, vô tình chạm phải ánh mắt cô.
Anh lập tức dời mắt đi. Như thể cô là sự tồn tại tồi tệ nhất trên đời, như thể nhìn cô thêm một giây, anh sẽ chết vậy.
Hứa Mật Ngữ mấp máy môi, thu lại ánh mắt.
Sự ghê tởm và ác cảm không cần lời nói trong mắt Kỷ Phong khiến cô không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào.
Lúc xong xuôi mọi việc và rời khỏi tầng cao nhất, trời đã rất khuya.
Đoạn Cao Tường làm phiên dịch rất vui vẻ, không để ý đến việc gây phiền phức cho Hứa Mật Ngữ nữa, Hứa Mật Ngữ nhân cơ hội nhanh chóng xuống lầu.
Lúc đi xuống, quản gia của căn suite của Đoạn Cao Tường không cho Hứa Mật Ngữ sắc mặt tốt đẹp gì, cô ta ngay cả nụ cười đã trở thành phản xạ cơ bắp cũng keo kiệt không cho Hứa Mật Ngữ một cái.
Cô ta nói với Hứa Mật Ngữ: Chị Hứa đúng không? Chị giỏi thật đấy, lần đầu tiên lên đây đã thay thế được tôi, chị đúng là nhân tài mà.
Hứa Mật Ngữ vào thang máy trong sự chế giễu của cô ta.
Cô úp mặt vào lòng bàn tay, tựa vào thành thang máy, cảm thấy tâm lực cạn kiệt.
Rõ ràng cô không làm gì sai cả, nhưng tại sao ở cái thế giới trên tầng cao nhất kia, dường như ai cũng ghét bỏ, chỉ trích cô.
Thang máy đến tầng của mình, cô bỏ tay xuống và bước ra ngoài. Hít một hơi thật sâu, cô đi đến phòng thay đồ, chuẩn bị cởi đồng phục tan làm.
Vừa thay xong quần áo, điện thoại trong tủ đồ đã rung lên.
Hứa Mật Ngữ cầm điện thoại lên, thấy người gọi cho cô giữa đêm hôm khuya khoắt là Hứa Mật Bảo.
Cô thở dài. Phòng thay đồ yên tĩnh không một tiếng động, những bức tường vang vọng lại tiếng thở dài của cô.
Nhân lúc không có ai, cô bắt máy.
Hứa Mật Bảo không một lời hỏi thăm, mở miệng là vào thẳng vấn đề.
Cậu ta đòi tiền Hứa Mật Ngữ, nói là mẹ bảo, nói là chị cả và chị hai cũng đã đưa rồi, vì khoản vay mua nhà của cậu ta ba chị em đều có phần trả, bây giờ phần của chị cả và chị hai đã đưa, chỉ còn thiếu phần của cô.
Đêm nay Hứa Mật Ngữ thực sự quá mệt mỏi.
Cô mệt đến mức gần như không còn sức để tức giận.
Cô nắm chặt điện thoại, tức đến bật cười lạnh, cô hỏi Hứa Mật Bảo: “Tao đã tạo nghiệp gì mà kiếp này phải buộc chung với loại đàn ông như mày chứ? Sao mày có thể mặt dày mở miệng với tao như vậy? Một thằng đàn ông to xác như mày, những chuyện mày làm có phải là chuyện đàn ông nên làm không? Đến bây giờ sống qua ngày vẫn phải dựa vào tao nuôi, mày không cần lòng tự trọng à?”
Cô nói xong liền cúp máy, rồi ấn giữ nút nguồn tắt hẳn điện thoại.
Cô tựa vào tủ, cúi đầu thở hổn hển một lúc lâu mới nén được tất cả sự phẫn nộ và mệt mỏi vào trong một tiếng hét chực bật ra khỏi cổ họng.
Tay cho vào túi rồi lấy ra đều có chút run rẩy, cô xé vỏ một viên kẹo sô cô la trong túi rồi nhét vào miệng.
Vị ngọt sau đắng lan tỏa trong khoang miệng, dần dần xoa dịu cảm xúc của cô.
Cô thở ra một hơi, đứng thẳng người khóa tủ lại, bước ra khỏi phòng thay đồ.
Khi tiếng bước chân của cô dần xa và biến mất, phía sau hàng tủ thay đồ mà cô đứng lúc nãy vang lên những tiếng sột soạt.
Kha Văn Tuyết và Doãn Hương, vốn đang nằm lười trên chiếc ghế dài ở cuối phòng thay đồ, đều đã ngồi thẳng dậy. Họ nhìn nhau trao đổi ánh mắt.
Kha Văn Tuyết lên tiếng trước: “Chị Hứa này cũng không dễ dàng gì, thảo nào trông chị ấy phờ phạc thế, hóa ra là trong nhà có một gã đàn ông khốn nạn cần chị ấy nuôi!”
Giọng cô ta có vẻ thông cảm, nhưng sự thông cảm đó được nuôi dưỡng bởi máu hóng hớt chuyện riêng tư của người khác nên có vẻ rất phấn khích.
Doãn Hương lý trí và lạnh lùng hơn nhiều: “Có gì mà không dễ dàng, con đường nào mà chẳng phải do chính chân mình đi ra, loại đàn ông thối nát như vậy mà chị ta không đá đi còn giữ lại để sống cùng, đó là do chị ta tự nguyện.”
Kha Văn Tuyết lườm cô ta một cái: “Phải phải phải, nếu là cô Doãn đây, đàn ông không tiền không năng lực, sớm đã bị đá bay lên tây thiên rồi!”
Doãn Hương cũng không nhường Kha Văn Tuyết, đáp trả: “Cô thì hơn tôi được chỗ nào? Nếu Lý Côn Luân của bộ phận nhà hàng là quản lý chứ không phải chỉ là một nhân viên giao đồ ăn, cô sớm đã hẹn hò với anh ta rồi nhỉ!”
Kha Văn Tuyết lập tức chữa lại: “Đừng nói bậy nhé, Lý Côn Luân và tôi là bạn hóng hớt trong sáng, không có cái thành phần linh tinh như cô nói đâu.”
Doãn Hương tiếp tục chế giễu cô ta: “Tôi cũng phục cô và Lý Côn Luân thật, à đúng rồi, thêm cả Lục Hiểu Nghiên ở sảnh trước nữa, mấy người các cô đúng là bộ phận hóng chuyện của khách sạn Tư Uy, ai cũng là trưởng phòng hóng chuyện, bộ phận của các cô thầu hết mọi chuyện ngồi lê đôi mách của cả khách sạn này rồi!”
Kha Văn Tuyết cười rồi đấm nhẹ cô ta. Hai người vừa nói vừa đùa rồi cũng thay quần áo tan làm.
Đến sáng hôm sau, chuyện Hứa Mật Ngữ với gương mặt tiều tụy lê lết tấm thân gầy yếu đi làm những công việc bẩn thỉu nặng nhọc để nuôi gã đàn ông thối nát vô dụng của mình, thông qua sự nỗ lực của các thành viên “bộ phận hóng chuyện”, đã lan truyền khắp trên dưới khách sạn.
Ngay cả tầng cao nhất cũng nhận được tin đồn này.
Bạn thấy sao?