🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: 💘Chương 22: "Em muốn anh, cả đời!"💘

Convert: 𝒍𝒆𝒎𝒐𝒏𝒚𝒔𝒕𝒐𝒓𝒚 🍋

Edit: Sam

***

Khí thế hùng hổ dọa người cùng lời nói nặng nghìn tấn đè bẹp cô, lần đầu tiên cô phải đối mặt với ánh mắt sắc bén như vậy.

Dường như bản thân đang bị lột sạch sẽ trước mắt anh, không còn chút tôn nghiêm nào.

Bùi Yên hổ thẹn trong lòng, vô thức rơi lệ, nước mắt nóng bỏng hòa cùng đáy lòng chua chát, cứ thế liên tiếp trào ra từ khóe mắt.

Ban đầu cô gái nhỏ bướng bỉnh không thèm khóc ra tiếng, về sau âm thanh nức nở đứt đoạn quanh quẩn trong căn phòng ngày càng nhiều, đáng thương như một con vật nhỏ bị người chủ nhẫn tâm vứt đi.

Lâm Dịch Phong không hề nghĩ đến cô gái nhỏ đột nhiên khóc lóc ỉ ôi, đôi mắt giảo hoạt đang bức bách cừu non thoáng sửng sốt. Anh nhẹ nhàng nâng gáy cô, cảm nhận nước mắt theo khe hở yếu ớt chảy xuống.

Người đàn ông lập tức luống cuống tay chân, anh buông tay cô gái nhỏ, gắt gao ôm chặt cơ thể mềm mại, bạc môi mỏng ướt át hôn lên khuôn mặt đẫm lệ, hoảng loạn liếm mút giọt nước trong suốt không ngừng trào ra từ khóe mắt. Nói năng lộn xộn.

"Yên Yên...Anh sai rồi...Là anh đáng chết!..."

"Là do anh nói bừa không suy nghĩ..."

"Bảo bảo không khóc...Không khóc..."

Hốc mắt Lâm Dịch Phong dần ửng đỏ, anh nhẹ giọng dỗ dành người yêu, từng tiếng từng tiếng vô cùng nghẹn ngào.

Bùi Yên không trả lời anh, được người đàn ông dỗ dành khiến cô rơi nước mắt nhiều hơn. Chưa bao giờ cô gái nhỏ khóc lóc đến mức thở hổn hển như thế này, không khác gì một đứa bé bị bắt nạt thảm hại.

Ngón tay Lâm Dịch Phong cứu vớt từng hạt trân châu, hận không thể moi móc tâm can nói cho cô biết rằng anh không cố ý chọc ghẹo cô.

Trên thế giới này chỉ có cô gái nhỏ của anh, chỉ cần cô rơi một giọt nước mắt thôi anh sẽ đau đến xé lòng.

Môi người đàn ông cuồng loạn hôn lên tai Bùi Yên, anh gần như nôn nóng muốn giải thích bản thân không có cô bạn gái nào, kể cả nữ sinh trên sân bóng rổ kia là đứa em họ của anh, sau này đến ống tay áo sẽ không cho cô nàng chạm vào.

"Anh yêu em, bé ngoan, anh chỉ yêu mình em..."

"Cho nên ngày nhập học anh đi tìm em, cố ý đứng dưới tán cây liễu để em có thể nhìn thấy anh."

"Anh trăm phương ngàn kế muốn phương thức liên lạc của em, đưa ra nhiều lý do như vậy chỉ cần ngây ngốc bên cạnh em là đủ rồi."

"Anh yêu em nên mới chạy tới phòng dụng cụ cứu em..."

Lâm Dịch Phong nhìn cô thật lâu, tiếng nói xé rách cả bầu trời tưởng chừng sắp khóc.

"Bảo bối...Anh sai rồi...Em lý trí một chút được không?"

Sống lại một đời, đây lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực, hận không thể bóp chết bản thân một cách mù quáng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...