🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: 🌺Chương 4: Cô ấy là của tôi🌺

Convert: 𝒍𝒆𝒎𝒐𝒏𝒚𝒔𝒕𝒐𝒓𝒚 🍋

Edit: Sam

***

Ánh mặt trời nóng rực chiếu xuống dãy phòng học, sừng sững như một tòa tháp.

Nhiệt độ nóng bỏng bốc lên từ mặt đất khiến người qua đường bước đi vội vã, thỉnh thoảng giơ tay che bớt đi cái nắng chói chang, mong muốn có ngọn gió lạnh nào đó thổi tới.

Lâm Dịch Phong không nhanh không chậm bước đi trên đường, trong đầu hiện lên khuôn mặt đỏ bừng của cô gái nhỏ, bộ dáng chạy trối chết, người đàn ông anh tuấn khẽ nhếch môi, khóe miệng gợi lên ý cười nhạt nhẽo.

Cô thẹn thùng đáng yêu như vậy, về sau...

Người đàn ông lâm vào trầm tư, suy nghĩ trong lòng tràn ngập vui sướng, vui vẻ trở về ký túc xá.

Triệu Nam đang ngồi trong phòng chơi game, ngẩng đầu thấy người đàn ông đang mở cửa, anh ta nhịn không được cười trêu chọc.

"Phong ca trở về rồi sao? Không phải anh đi giúp học muội à?"

Trong miệng cố ý nhấn mạnh chữ "giúp", đầu lưỡi chậm rãi phun ra, vẻ mặt hài hước.

"Anh không giống thế này."

"Khinh thường nữ sắc nhưng lại chạy đi giúp đỡ học muội mới vào trường, nói cho anh em biết, anh muốn làm gì?"

Lâm Dịch Phong quét mắt nhìn Triệu Nam hi hi ha ha, anh cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, tuy hơi bồng bột nhưng rõ ràng. Sống lại một đời lo được lo mất giúp anh nhận được vô vàn kinh nghiệm, nên để lộ bản chất con người chân thực hơn.

Anh lộ vẻ mặt không kiên nhẫn, đành phải điều chỉnh nhếch môi: "Không liên quan đến cậu."

Triệu Nam hiếm khi chứng kiến bộ mặt ôn hòa của anh, đang chuẩn bị mở miệng thẩm vấn, còn chưa kịp nói thì tiếng đập cửa đánh gãy.

Một thân hình cao lớn ôm bóng rổ đi tới, đồng phục giày thể thao, trong tay còn xách theo bình uống nước khoáng vơi đi phân nửa, trời nóng nực làm gương mặt đỏ bừng. Anh ta hồn nhiên, không để ý vuốt vuốt mái tóc mồ hôi nhễ nhại, hơi thở nóng bỏng tràn vào không khí.

"Vệ Diễn, trời nóng như vậy cậu còn đi đánh bóng rổ!" Triệu Nam nói không nên lời.

Đôi tay Vệ Diễn ném đi, trái bong theo đường cong rơi vào cái rổ trên tường, anh ta ngồi trên ghế, mặt tỏ vẻ không sao cả.

"Thói quen sáng sớm, tiểu gia tôi luôn tràn đầy tinh lực mà!" Anh giương mắt thấy Lâm Dịch Phong nhìn chằm chằm, đôi mắt thâm thúy sâu không thấy đáy.

"Phong ca, anh nhìn em làm gì?"

Vệ Diễn chêm một câu trêu chọc: "Em phát hiện nửa tháng nay anh để ý đến em, không có ý gì với em đấy chứ?"

Tính tình anh ta khá cẩu thả nhưng bị Lâm Dịch Phong vô cớ nhìn rất nhiều lần, rốt cuộc không hiểu sự tình gì.

Lại dùng ánh mắt thăng trầm, nan giải nhìn anh ta nữa chứ?

"Em là thẳng nam đấy!" Nói xong còn cố tình vén tay áo lên, khoe khoang cơ bắp rắn chắc ở cánh tay.

"Sợ là đầu óc của cậu chứa đầy phân." Triệu Nam tiến lên vỗ vai Vệ Diện, ý tốt nhắc nhở.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...