🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TIỂU TIÊN NỮ TRONG LÒNG ĐẠI CA

TIỂU TIÊN NỮ TRONG LÒNG ĐẠI CA

Tác giả: Xuân Đao Hàn

Chương 102: NT4: Kiếp trước (3)

Năm ngoái, sau khi Quý Nhượng rời kinh, Trương bá đã trồng rất nhiều gốc bạch mai ở tây viện. Trong mùa đông này toàn bộ đều nở hoa, bạch mai đầy cây tựa như hoa tuyết đọng trên cành cây, gió thổi đến cả đất đều là cánh hoa rụng như bông tuyết.

Tây viện liền trong ngày tuyết xóa treo đầy dây lụa đỏ tươi.

Ti Hạ và Oanh Ca trái phải dìu Thích Ánh đội mũ phượng khăn choàng bước ra ngoài, Quý Nhượng mặc hỉ phục đứng ngoài đợi. Chàng ít khi mặc trang phục sáng màu, tướng quân thường ngày lạnh lùng uy nghiêm khi mặc áo đỏ lại trở thành phiên phiên công tử, mang theo vài phần phong lưu.

Ti Hạ cười nói: "Cô nương, đừng giẫm thềm cửa, phải bước qua."

Thích Ánh nghe lời nâng cao chân, lúc nàng bước qua bậc thềm vòng tay, ngọc bội kêu đinh đang.

Quý Nhượng buồn cười, từ trong tay nha hoàn đón lấy nàng, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, dẫn nàng đi từ tây viện đến từ đường Quý gia.

Trương bá hưng phấn đứng một bên ca lễ: "Nhất bái thiên địa."

"Nhị báo cao đường."

"Phu thê giao bái."

"Lễ thành."

Câu lễ thành cuối cùng, đến giọng cũng run rẩy, ông xúc động đến lau nước mắt.

Hành lễ xong, Quý Nhượng khom người, bế tân nương đứng dậy. Nàng hơi giãy giụa, gương mặt nhỏ dưới khăn lại đỏ bừng, mềm giọng nói: "Ta có thể tự đi được."

Tâm tình Quý Nhượng rất tốt, cười hai tiếng liền bế nàng ra khỏi từ đường.

Ngoài phòng, tuyết trắng rơi lả tả, lạnh lẽo yên tĩnh. Không có khách mời, không có tổ chức long trọng, ngoại trừ tây viện ra, cả phủ tướng quân đều không nhìn thấy dấu hiệu vui mừng thành thân.

Nhưng bọn họ đã hành đại lễ bái thiên địa, nàng là thê tử danh chính ngôn thuận của chàng.

Trở về tây viện, lụa đỏ phấp phới trong tuyết, Quý Nhượng bế nàng vào phòng, đặt nàng bên giường.

Trên bàn thắp một đôi nến cưới, Quý Nhượng đóng cửa lại, cầm gậy cưới đặt trên khay ngọc phe phẩy đi đến trước mặt Thích Ánh cười nói: "Ta vén khăn cưới đây."

Nàng cúi đầu ngồi đó, ngoan ngoãn nói: "Vâng."

Lúc gậy cưới chạm vào khăn trùm đầu liền khựng lại, Thích Ánh nghe chàng hỏi: "Ánh Ánh, ta không thể cho nàng danh phận, nàng có trách ta không?"

Nàng ngẩng đầu, cách một lớp khăn cưới không nhìn thấy mặt, nhưng vẫn có thể tưởng tượng dáng vẻ nàng cong mắt cười: "Không đâu, điều đó không quan trọng."

......

Bên ngoài trời đông đất rét nhưng trong căn phòng nhỏ này lại có tia ấm áp mà chàng muốn bảo vệ cả đời.

Quý Nhượng vén khăn cưới lên.

Nhìn thấy gương mặt xinh đẹp động lòng người.

Chàng cười: "Ánh Ánh, nàng mặc màu đỏ rất đẹp."

Nàng cười e thẹn.

Ngón tay chàng hướng ra đằng sau, nội lực như hóa thành cơn gió thổi tắt nến cưới, lúc ánh sáng tối dần, rèm lụa mỏng trước giường cũng dần rũ xuống, che đi cảnh xuân trong phòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...