Chương 100: NT2: Kiếp trước (1)
Từ khi Trấn Quốc tướng quân Quý Nhượng nam chinh khải hoàn hồi kinh đến nay đã là hơn nửa tháng.
Quý Nhượng rất ít ở lâu trong kinh, hằng năm đánh thắng trận trở về, bẩm báo tình hình, lĩnh xong ban thưởng sẽ suất thân vệ rời kinh, hằng năm đóng giữ biên cương. Cho nên phủ tướng quân chỉ có dăm ba lão bộc quản lý, đơn sơ lại quạnh quẽ.
Lần này vừa ở liền nửa tháng, nghe nói là vì bệ hạ có ý ban hôn tam công chúa cho Quý Nhượng, thánh chỉ ban hôn đã soạn thảo xong, chỉ đợi ngày lành ban chỉ.
Các đời Quý gia đều trung lương, Quý Nhượng từ nhỏ đã theo phụ thân ở ngoài biên cương, mười lăm tuổi đã lên trận giết giặc. Từ chín năm trước trong trận chiến Sơn Hải quan, Quý phụ tử chiến, Quý Nhượng mười tám tuổi một mình chỉ huy đại quân, thân suất ba nghìn kỵ binh đêm khuya mai phục doanh địch, chém đi thủ cấp của quân địch, báo thù cho phụ thân.
Quý Nhượng chín năm nay nam chinh bắc chiến, trước giờ chưa từng bại trận, các liệt quốc xung quanh 'văn Quý táng đảm [1]', chàng trở thành vị chiến thần bất bại trong lòng bá tánh, cũng trở thành Trấn Quốc tướng quân bảo vệ Đại Tấn.
[1] Nguyên văn: 闻季丧胆: nghe danh Quý Nhượng liền khiếp sợ
Nay Quý Nhượng đã hai mươi bảy tuổi, chưa lập gia đình, mấy năm trước có người đến đề thân, trong đó còn có thiên kim thừa tướng, nhưng Quý Nhượng đều dùng lý do 'hằng năm đóng quân biên trấn, gió tuyết khắc nghiệt, hoàn cảnh giá lạnh, không muốn đường đột giai nhân' để từ chối.
Quý gia trước giờ vẫn một thân một mình, không tham dự vào sóng gió của triều đình, hơn nữa cũng hiếm khi hồi kinh, rất nhiều người đến cả mặt của vị đại tướng quân này như thế nào cũng hiếm gặp một lần, càng đừng nói đến chuyện kết giao, thủ đoạn muốn kết thân lôi kéo Trấn quốc tướng quân của các quan viên thất bại, đành thôi.
Tin tức ban hôn của thánh thượng vừa truyền ra, trong kinh không biết bao nhiêu thiếu nữ ngưỡng mộ Quý đại tướng quân đều tan nát cõi lòng, mà lúc này Quý Nhượng lại vào cung, trước mặt thánh thượng xin thánh thượng từ giã tấu chương.
"Hôm qua thần nhận được cấp báo trong quân, những ngày gần đây Tây Hạ liên tục quấy rối tiểu trấn biên cương, sợ có dị động, vẫn mong bệ hạ cho phép thần rời kinh."
Quân vương nửa ngồi nửa nằm trên giường khoát tay cười: "Chỉ mỗi Tây Hạ, không đáng nhắc đến." Ông được nội thị đỡ ngồi dậy, nhìn nam tử cả thân huyền y, khí độ bất phàm bên dưới, cười khanh khách nói: "Ái khanh, trước đây cô đề nghị, ngươi đã suy nghĩ kĩ rồi chứ?"
Quý Nhượng cụp mắt: "Nay chiến loạn chưa ổn định, thiên hạ chưa thể thống nhất, thần không có lòng nghĩ đến lập gia, vẫn xin bệ hạ vì tam công chúa tìm lương phối khác."
Quân vương thu lại ý cười, giọng trầm hậu: "Là tam công chúa của cô không xứng với ngươi ư?"
Hương long tiên lẳng lặng ùa vào, không khí trong điện thoáng ngưng trọng.
Vẻ mặt Quý Nhượng vẫn không thay đổi, quỳ thẳng người xuống, không kiêu không nịnh nói, "Thần không dám, là thần không xứng với tam công chúa. Chiến trận vô tình, đao kiếm không mắt, thần không dám làm chậm trễ công chúa, vẫn mong bệ hạ suy nghĩ lại."
Bạn thấy sao?