Chương 109: NT11: Cuộc sống mật ngọt của gia đình bốn người
Năm Quý Tiểu Thất bốn tuổi, mẹ sinh cho cậu một em gái.
Lần này Thích Ánh mang thai không thoải mái như khi mang thai Quý Tiểu Thất, cô nôn nghén rất nghiêm trọng, cơ thể cũng sưng phù dữ dội. Quý Nhượng ngày đêm lo lắng, đến khi Thích Ánh vào kì dự sản, đến cả Du Trình và Ngô Anh Hoa cũng đến đây.
Ngày cô sinh, cả nhà đứng ngoài phòng phẫu thuật, đến cả Du Trạc cũng đưa Quý Tiểu Thất từ trường mẫu giáo đến bệnh viện, Quý Tiểu Thất ôm lấy chiếc cặp nhỏ của mình, lo lắng ngồi trên ghế.
May mà quá trình sinh rất thuận lợi, nghe y tá bước ra nói sinh được một bé gái.
Du Trình và Ngô Anh Hoa kích động nói Quý Nhượng: "Trai gái vẹn toàn! Viên mãn rồi!"
Mọi người vào trong thăm Thích Ánh, để cậu nhỏ Du Trạc ở ngoài trông coi Quý Tiểu Thất.
Vài đồng nghiệp của Thích Ánh cũng đến thăm, nhìn thấy Quý Tiểu Thất liền không nhịn được trêu cậu, ngồi xổm trước mặt cậu nói: "Quý Tiểu Thất, mẹ cháu lại sinh em bé rồi, sau này bố mẹ sẽ không thương cháu nữa đâu."
Du Trạc đang ngồi nghịch điện thoại bên cạnh nhíu mày, đang muốn mắng người, Quý Tiểu Thất đang chơi rubik ngẩng đầu, giọng non nớt hỏi: "Dì ơi, dì có em trai hay em gái không?"
Đồng nghiệp bị cậu nhóc hỏi ngược, còn hơi ngây ra, theo bản năng đáp: "Có một em trai."
Quý Tiểu Thất chớp chớp đô mắt to, gương mặt nhỏ phúng phính lộ ra một nụ cười ngây thơ: "Thế dì thật đáng thương, bố mẹ dì đều không thương dì nữa. Còn nữa, dì ơi, sau này dì đừng sinh thêm em trai em gái cho con dì nha, nếu không con dì cũng đáng thương như dì vậy."
Đồng nghiệp: "..."
Đang nói chuyện, cửa phòng sinh mở ra, Thích Ánh nằm trên giường bệnh bị đẩy ra, Quý Nhượng đứng bên cạnh nắm lấy tay cô, đi về hướng phòng bệnh.
Quý Tiểu Thất ôm cặp nhỏ lập tức đứng dậy, giọng non nớt gọi 'mẹ ơi', chạy lạch bạch đến đó. Cậu bé vẫn chưa cao bằng giường bệnh, Quý Nhượng bế cậu lên, khom người để cậu nhóc hôn lên gò má Thích Ánh.
Quý Tiểu Thất hỏi: "Mẹ ơi, em gái đâu?"
Thích Ánh vẫn có chút yếu ớt, nhẹ giọng nói: "Bác sĩ đang kiểm tra sức khỏe cho em, lát nữa con sẽ được gặp em thôi."
Quý Tiểu Thất như có điều nghĩ ngợi mà gật đầu, lại quay đầu chỉ người đang đứng bên hành lang vừa rồi mới trêu cậu, cả mặt nghiêm túc cáo trạng: "Mẹ ơi, dì này xấu lắm! Dì ấy muốn chia cắt quan hệ mẹ con chúng ta, nói mẹ sinh em gái rồi sẽ không thương con nữa!"
Đồng nghiệp: "... Ha ha, ha ha, đứa nhỏ này, sao lại nói lung tung thế... ha ha."
Đồng nghiệp cả mặt ngượng ngùng rời đi.
Quý Tiểu Thất hừ một tiếng, cả mặt đắc ý vì thắng lợi đuổi người xấu đi.
.........
Con gái tên là Quý Tiểu Ánh, là một đứa bé thích khóc.
Cô bé vô cùng bám Thích Ánh, phần lớn thời gian đều nằm trong lòng cô mới ngoan ngoãn yên lặng. Có lúc Quý Nhượng không muốn bảo bối mệt, từ trong lòng cô nhận lấy con gái định chăm sóc, Quý Tiểu Ánh lập tức òa khóc, ở trong lòng anh đưa chân đạp loạn, rõ ràng vẫn là trẻ nhỏ nhưng lại biết đưa tay về hướng Thích Ánh đòi ôm.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?