Chương 99: NT1: Kết hôn thôi
Tháng tám nghỉ hè, Hải Thành nóng như một lồng hấp lớn, ra ngoài năm phút liền có thể bị hấp chín. Loại thời tiết này nếu không ở trong phòng mở điều hòa thì đúng là dày vò.
Năm ngoái Quý Nhượng đem bán căn hộ anh ở trước đây, dùng tiền để sửa lại tứ hợp viện ở Bắc Kinh, bây giờ ở trong biệt thự ven biển. Chìa khóa và khóa cửa đều cho Thích Ánh một bộ.
Có Du Trình ở đây, anh dù muốn ngày ngày âu yếm với Thích Ánh cũng không có cơ hội, mỗi lần xuống lầu đón cô hẹn hò, Du Trình đều sẽ đặc biệt dặn dò: "Đưa Ánh Ánh về sớm một chút."
Tuy ông chấp nhận cậu nhóc này nhưng không có nghĩa đồng ý sớm đem cháu gái trao cho anh.
Ánh mắt của ông nhìn Quý Nhượng giống như phòng trộm vậy.
Trong không khí ngày càng oi bức, rất nhanh liền đón chào ngày sinh nhật lần thứ 20 của Quý Nhượng.
Khuất Đại Tráng sớm đã gọi điện đến hưng phấn hỏi anh có cần tổ chức một party quy mô lớn không, Quý Nhượng không hề nể mặt mà dứt khoát từ chối.
Trời nóng thành chó rồi, chỉ muốn nằm trong nhà thôi.
Anh ôm tiểu bảo bối của mình nằm trên sô pha vừa xem ti vi vừa chơi game, lẳng lặng tận hưởng ngày sinh nhật lần thứ 20 này.
Đêm trước sinh nhật, anh ra ngoài chạy bộ ban đêm, định sau khi chạy về nhà sẽ về ngủ ngon một giấc, sáng mai đến đón tiểu bảo bối của mình qua đây cùng anh đón sinh nhật.
Trường cảnh sát yêu cầu rất cao đối với thể lực, anh có thể mỗi môn đều giành hạng nhất, quan trọng nhất chính là phải nghiêm khắc với bản thân, mỗi ngày đều phải chạy bộ sáng và tối, bây giờ đang bên bờ biển, chạy bộ trên bãi cát cũng khá hưởng thụ.
Gần đây thời tiết nóng, lúc anh ra ngoài cũng đã tối, đợi nhiệt độ giảm thấp anh mới ra ngoài chạy bộ. Đến khi anh chạy xong về nhà đã hơn mười một giờ rưỡi đêm.
Lúc mở cửa ra, phát hiện trong phòng vẫn sáng đèn, truyền ra tiếng sột soạt.
Anh còn cho rằng là có trộm trong nhà, vừa cảnh giác đá cửa, anh bỗng nhìn thấy Thích Ánh mang tập dề đứng bên kệ bếp rửa rau rửa bát.
Nghe thấy tiếng động, cô quay đầu, trong mắt phản chiếu ánh đèn vàng trong phòng bếp, vừa dịu dàng vừa ôn nhu: "Anh về rồi."
Quý Nhượng vẫn đang khoác đồ thể thao, cả người đều là mồ hôi, anh cầm khăn lông vắt trên cổ lau mồ hôi trên mặt, đi đến ôm cô: "Sao em lại chạy qua đây?"
Cô cúi đầu ngửi ngửi, chê bai đẩy anh ra: "Anh thối chết rồi, mau đi tắm rửa đi."
Quý Nhượng ôm cô không buông tay, cắn lên chóp mũi cô: "Còn dám chê anh hôi, to gan rồi."
Cô bị anh cọ đến cười khanh khách: "Mau đi, sắp mười hai giờ rồi, em chuẩn bị nấu mì."
Quý Nhượng đưa mắt nhìn trong nồi một cái: "Mì gì thế?"
Thích Ánh nói: "Mì trường thọ."
Hóa ra cô qua đây để cùng anh qua sinh nhật.
Bạn thấy sao?