Chương 98: Sau khi trưởng thành gả cho Quý Nhượng [Hoàn chính văn]
Nhạc Lê âm thầm muốn biến chị em thân thiết thành Ý Nhân [1] rốt cuộc cũng triệt để không còn hi vọng.
[1] tên nhóm fan của Tuyển Ý
Bỏ đi, trong mắt người này chỉ có đại ma vương nhà cô ấy, hơn nữa kính lọc fan của cô ấy từ thời cấp ba đã rất dày rồi, thu tiền bảo kê còn có thể nói thành cướp giàu giúp nghèo, cô nhìn thấu rồi, chỉ có mỗi mình có được tình yêu của anh Tuyển Ý thôi!
Hôm sau là thứ hai, Nhạc Lê tuy đã xin nghỉ phép ngồi máy bay nhưng Quý Nhượng và Thích Ánh đều phải lên lớp, không có thời gian đi tiễn cô. Sau khi ăn tối xong ba người liền chào tạm biệt, hẹn nghỉ hè sẽ gặp lại nhau ở Hải Thành.
Nhạc Lê hưng phấn nói: "Ánh Ánh, nghỉ hè về sớm chút nhé, chúng ta cùng nhau chào đón sinh nhật thứ 19 của cậu nha."
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Bắc Kinh ấm dần lên, chuyên ngành của Thích Ánh học rất bận, không có thời gian đến trường cảnh sát tìm Quý Nhượng, đến cả cuối tuần hai người cũng rất ít gặp nhau. Anh dường như cũng bận gì đó, mỗi thứ bảy sẽ trích thời gian buổi sáng bên cạnh cô, sau khi ăn trưa xong liền lấy cớ về trường, vội vã rời đi.
Trạng thái này kéo dài đến hết học kì, lúc gần nghỉ hè, Quý Nhượng càng bận hơn so với trước.
Trạng thái này kéo dài đến hết học kì, lúc gần nghỉ hè, Quý Nhượng càng bận hơn so với trước.
Lúc thi xong môn cuối cùng bước ra khỏi lớp, Hạ Hiểu chần chừ, cuối cùng vẫn không nhịn được lén lút thì thầm bên tai cô: "Đại soái ca nhà cậu gần đây có phải có chuyện gì không? Cậu có cần điều tra không?"
Thích Ánh trước giờ hiền lành, hiếm khi cô đanh mặt trừng cô nàng: "Đừng nói bậy, anh ấy không phải là loại người đó."
Hạ Hiểu lè lưỡi, lay lay cánh tay cô: "Xin lỗi mà Ánh Ánh, đừng giận mà, tớ lâu rồi không gặp anh ấy, có chút lo lắng mà thôi. Con trai ưu tú như anh ấy, thật sự là rất được thị trường yêu chuộng, chắc chắn sẽ rất nhiều người dòm ngó, Ánh Ánh cậu phải trông kĩ anh ấy nhé."
Thích Ánh nghiêm túc nhìn cô nàng: "Anh ấy sẽ không thế đâu, tớ không cần trông anh ấy."
Thái độ của cô kiên quyết như vậy, Hạ Hiểu cũng không thể nói gì nữa, chỉ đành thì thầm với Âu Dương Bích, nói Ánh Ánh thật quá ngây thơ, không biết thế sự hiểm ác. Anh ấy không như thế nhưng làm sao đỡ được mấy con thiêu thân cố tình nhào đến người anh chứ.
Khoa y thi xong, đến ngày thứ ba liền chính thức nghỉ hè.
Thích Ánh gọi điện cho Quý Nhượng hỏi anh khi nào nghỉ hè sẽ cùng nhau quay về Hải Thành.
Cô biết ban ngày anh trong giờ huấn luyện không thể sử dụng điện thoại, gọi điện cũng là gọi buổi tối, huống hồ hôm nay còn là thứ sáu, anh chắc chắn được nghỉ mới đúng.
Nhưng điện thoại lại không có người nghe máy.
Cô nghĩ ngợi, nhắn tin cho Tống Khinh Niên: "Các cậu có phải vẫn đang học không?"
Bạn thấy sao?