Chương 92: Muốn hôn em
Quý Nhượng bị nắng phơi hơi đen hơn chút, gương mặt càng trở nên sắc bén hơn, vừa điển trai vừa ngầu. Lúc anh không cười, cả người đều là dáng vẻ lạnh lùng khó gần, vừa nhìn liền biết là kiểu người tính tình không tốt, không có nhẫn nại lại không dễ dây vào.
Cho nên vừa nãy mới nhiều người vây quanh nhưng lại không ai dám tiến lên bắt chuyện.
Đến khi chàng trai mỉm cười, ôm lấy cô gái nhỏ trước mặt mình hôn một cái.
Lắng nghe nào, tiếng vụn vỡ gì ở đây thế? À! Là tiếng vụn vỡ của tiếng lòng của đám đông vây quanh như chúng tôi đây!
Thích Ánh choàng lấy cổ Quý Nhượng cảm nhận được ánh nhìn sáng rực từ xung quanh, cô thẹn thùng thu tay về, cúi đầu mềm mại nói: "Mau để em xuống."
Kết quả lại cảm nhận được cánh tay bên eo mình càng siết chặt hơn, Quý Nhượng cười: "Không được, em vẫn chưa hôn lại anh."
Cô xấu hổ đến lắp bắp: "Đổi...đổi địa điểm lại hôn."
Quý Nhượng suýt bị sự đáng yêu của cô làm chết mất, anh cười cúi đầu cọ chóp mũi cô, cuối cùng cũng đặt cô xuống, sau đó nắm lấy tay cô, tay đan tay.
Anh ngẩng đầu, nhìn thấy ba nữ sinh theo sau vẻ mắt há hốc, dựa trên tin nhắn mà cô gửi trước đó anh đoán ra thân phận bọn họ, lịch thiệp cười: "Chào các cậu."
Thích Ánh lúc này mới xoay người, gương mặt nhỏ đỏ bừng giới thiệu: "Đây là bạn trai tớ, anh ấy là Quý Nhượng."
"Anh đẹp trai, xin chào! Tôi là Âu Dương Bích, nghe danh đã lâu."
"Xin chào, Cao Niên."
"Các anh trai trường cảnh sát đều có dáng người đẹp thế sao! Xin giới thiệu để tôi thoát ế! À đúng rồi, tôi tên Hạ Hiểu!"
Thích Ánh trước đây nói đợi bạn trai kết thúc huấn luyện quân sự sẽ mời bạn cùng phòng đi ăn cơm, bọn họ cùng nhau tính toán, chọn ra các món hợp khẩu vị, cuối cùng đến một nhà hàng Trung Hoa gần trường.
Cuối cùng cũng nhìn thấy người bạn trai trong truyền thuyết, tâm tình của các bạn cùng phòng kích động không thua gì Thích Ánh, Hạ Hiểu ghé đến bên tai cô thì thầm: "Rửa mối ô nhục trước đây cho Ánh Ánh! Để xem còn ai dám nói cậu mắt nhìn kém! Bạn trai cậu quá không thua kém rồi!"
Cô nàng vẫn còn nhớ đến lời đồn trước đây, khiến Thích Ánh cười mãi không thôi.
Lúc ăn xong cơm, Quý Nhượng gọi điện thoại, không lâu sau liền có người mặc đồ vest mang ba túi quà đến, nhìn logo xa xỉ trên đó thật sự là đâm mù mắt của Hạ Hiểu.
Quý Nhượng đưa quà cho bọn họ: "Cảm ơn các cậu trong thời gian qua đã chăm sóc Ánh Ánh giúp tôi, hi vọng mọi người sau này sẽ ở chung vui vẻ."
Ba bạn cùng phòng: "...!!!"
Không, sự ngưỡng mộ, đố kỵ đã không đủ để hình dung tâm trạng của bọn họ.
Thật sự phục rồi.
Đây gọi là yêu đương ư? Đây gọi là nuôi con gái!
Ăn xong cơm, ba bạn cùng phòng cầm quà trở về ký túc xá. Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay [1], nên thời gian sau đó phải dành riêng cho đôi tình lữ nhỏ đã lâu ngày xa cách này!
[1] Nguyên văn 拿人手短吃人嘴软: ăn của người ta thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.
Hạ Hiểu nhiệt tình: "Ánh Ánh, cậu cứ việc đi chơi! Đêm nay không về cũng không sao, soát phòng cứ để bọn tớ yểm trợ!"
Bên cô có thể yểm trợ nhưng bên Quý Nhượng không thể yểm trợ được.
Trường cảnh sát quản lý nghiêm ngặt, mỗi ngày soát phòng ngủ đều cần đứng ra khỏi hàng kí tên.
Anh từ đây về trường chắc phải ngồi xe một tiếng. Cũng đã chiều nên không đi đâu chơi được, Thích Ánh dẫn anh đến trường học tham quan.
Cô nắm tay anh, chuyện gì cũng muốn chỉ cho anh xem. Nơi cô thường học, nơi ăn cơm, nơi ôn tập, cô muốn chia sẻ toàn bộ cuộc sống của mình cho anh.
Quý Nhượng lại không để ý cho lắm.
Anh đang nghĩ, nếu bây giờ dẫn cô gái nhỏ đến khách sạn, ấn cô trên giường hôn nửa tiếng rồi lại về trường vẫn kịp hay không.
Bạn thấy sao?