Chương 83: Ta dùng máu mình tiến hiên viên!
Nhưng nhận tiền rồi thì phải phục vụ tận nơi.
Chị cậu nói muốn đi chơi pháo hoa, dù không tình nguyện thì cậu cũng chỉ đành xuống lầu chơi phát hoa.
Hải Thành có lệnh quản chế pháo và pháo hoa, tùy tiện chơi pháo sẽ bị phạt, không thể chơi loại ném lên trời được. Thế là ba người mua một đống con quay, chong chóng, ông thổ địa sau khi đốt sẽ ném trên đất, vừa xoay vòng vòng vừa lóe ra tia lửa đủ màu, có loại còn vừa xoay vừa hát.
Gió lạnh vù vù lạnh như dao cắt, ba người ngồi xổm trên đất nhìn thổ địa công xoay tròn nhảy nhót, trong lòng không chút dao động.
Cuối cùng Quý Nhượng mặt không biểu cảm đứng dậy nói: "Về thôi."
Thích Ánh: "Ừm ừm."
Du Trạc: "..."
Tôi thấy hai người thật sự có bệnh.
Lúc về nhà cuối cùng cũng ấm áp hơn chút, Quý Nhượng lại rót vài ly coca gừng - nước uống truyền thống của nhà họ Du uống. Du Trạc nhìn anh như nhìn quái vật vật, "Anh không cảm thấy rất khó uống sao?"
Quý Nhượng: "Khá ngon mà."
Du Trạc: "???"
Đây chính là loại nước mà cậu chán ghét nhất. Vị giác của người này rốt cuộc thế nào vậy? Sao lại kì lạ như bố mẹ cậu thế? Cậu lười quan tâm anh, nằm trên sô pha tiếp tục chơi game.
Thích Ánh ngồi trên sô pha xem ti vi cùng Quý Nhượng, hai người xem show kinh dị giải mật, Thích Ánh xem đến say sưa, Quý Nhượng lại không ngừng bóc kẹo đút cô ăn, ấm áp muốn chết, khiến cho Du Trạc cảm thấy mình giống như người ngoài đến nhà làm khách.
Cậu không muốn chị mình thân thiết với đại ca như thế, cố ý gọi: "Bố, bố ở trong bếp làm gì thế vậy? Ra đây xem ti vi đi, có ngôi sao nữ mà bố thích nhất này."
Trên tay Du Trình vẫn còn cầm tỏi, từ trong phòng bếp ló đầu ra ngoài, trừng mắt nhìn cậu hai cái: "Kì này bố xem rồi. Sao con lại nằm đó, không ra dáng gì cả! Con nhìn Tiểu Quý người ta kìa, ngồi đàng hoàng cho bố!"
Du Trạc: "..."
Tức quá đi!
Cậu hung hăng trừng đại ca một cái, Quý Nhượng vừa khéo quay đầu, ánh mắt lạnh băng không giận mà uy, Du Trạc lập tức sợ hãi, uất ức lăn về chơi game của mình.
Lại nghe chị cậu nói: "Em không ăn kẹo, em muốn ăn hạt dưa, muốn ăn ngũ vị hương."
Đại ca dịu dàng đáp "Ừ" như thể người vừa rồi dùng ánh mắt giết người như thể không phải là anh vậy.
Du Trạc: Không cần tiền mừng tuổi nữa, bây giờ muốn trước mặt bố cậu vạch trần bộ mặt thật của gã này.
Gần đến chạng vạng, bữa cơm giao thừa phong phú cuối cùng cũng dọn lên bàn. Thích Ánh trước đó đã bảo Du Trạc nói với Du Trình và Ngô Anh Hoa các món Quý Nhượng thích ăn, trên bàn có rất nhiều món đều là món anh thích.
Du Trình và Ngô Anh Hoa tính tình hào sảng, không hề khiến người ta cảm thấy không tự nhiên. Quý Nhượng ngồi giữa Thích Ánh và Du Trạc, cả nhà đều không ngừng gấp thức ăn, rót nước cho anh khiến anh không thể khách khí, xem nơi này thành nhà mình ăn nhiều hơn một chút.
Khoảnh khắc này khiến anh cảm thấy hoảng hốt.
Anh đã rất nhiều năm không ăn cơm giao thừa với người nhà rồi. Từ nhỏ tính anh đã cứng rắn, đến cả thủ đoạn trả thù cũng cứng rắn, dùng cách trừng phạt mình để trừng phạt người khác, hận không thể đồng quy vô tận.
Dày vò mình nhiều năm như thế, đến cả ăn tết là mùi vị thế nào anh cũng quên rồi.
Anh vì người anh thích, bây giờ mới phát hiện ra, anh thật sự chỉ là quen một mình.
Ngô Anh Hoa gấp miếng sườn chua ngọt to nhất đặt vào trong chén anh: "Tiểu Quý, đừng ngây người nữa, mau ăn đi, cái này phải ăn lúc nóng mới ngon. Tay nghề của dì tuyệt đối ngon, cháu mau thử đi."
Quý Nhượng thu lại tâm tư, gật đầu cười: "Vâng, cảm ơn dì ạ."
Truyền thống của nhà họ Du là đưa lì xì trên bàn ăn, Du Trình từ trong túi áo lấy ra ba bao lì xì, đưa cho Thích Ánh và Du Trạc xong, ông mới cười đưa cho Quý Nhượng: "Tiểu Quý, năm mới phải học tập thật tốt, thi vào một trường đại học tốt nhé!"
Bạn thấy sao?