Chương 74: Ước ba điều ước đi, anh giúp em thực hiện
Học sinh lớp 11/9 liên tục về lớp.
Quý Nhượng ngồi thẳng người, đỡ cô gái nhỏ có vành mắt hơi đỏ đứng dậy. Anh dường như không có chuyện gì còn cười một cái hỏi cô: "Chân tê không?"
Thích Ánh hít hít mũi, nhỏ giọng nói: "Có một chút."
Anh kéo cô nhích lại gần hơn chút, khom người khẽ đấm nhẹ cẳng chân cô. Thích Ánh có hơi nhột, cười tránh: "Đừng, nhột."
Học sinh quay về lớp lén lút nhìn hai người.
Quý Nhượng buông tay, cười: "Được rồi, em về đi."
Cô gật đầu, xoay người đi ra ngoài, đi được hai bước, lại dừng lại, cô xoay người chạy về ôm anh.
Quý Nhượng ngây người, thấp giọng gọi: "Ánh Ánh?"
Cô vùi trong lòng ngực anh, nhỏ giọng nói: "Anh đừng buồn, là do họ xấu xa."
Tim anh co rút run run, anh xoa đầu cô, thấp giọng nói: "Ừ, anh không buồn nữa."
Sau khi gặp em, thế giới của anh đã tươi sáng hơn rất nhiều.
Thích Ánh xoay người về lớp mình, chuông vào học đã vang lên. Tiết này là của Lưu Khánh Hoa, cô bước nhanh hơn, chạy bước nhỏ về lớp, lúc đến cầu thang cô nhìn thấy Quý Vĩ Ngạn vẫn đứng đó.
Ông chưa rời đi.
Nhìn thấy cô, ông gọi: "Ánh Ánh."
Cô dừng lại, lẳng lặng nhìn ông.
Quý Vĩ Ngạn nói: "Chú nghĩ ngợi một lúc, có vài lời muốn nói với cháu."
Cô hơi nghiến hàm răng dưới của mình, giọng rất nhạt: "Cháu phải lên lớp."
Quý Vĩ Ngạn bất đắc dĩ nhìn cô: "Mười phút thôi."
Thích Ánh im lặng một lúc, bước sang. Quý Vĩ Ngạn cười, ôn hòa hỏi cô: "Chú thấy dưới lầu có một tiệm trà sữa, chú mời cháu uống trà sữa nhé?"
Ở đây có giáo viên đi lại, không phải là chỗ thích hợp để nói chuyện. Thích Ánh hiểu ý của ông, không nói gì nữa, lặng lẽ đi theo ông xuống lầu. Quý Vĩ Ngạn mua một ly trà sữa rất to, ông không biết mua, bên trong có topping gì ông đều thêm vào cả.
Thích Ánh cầm ly trà sữa nhưng không uống, hỏi ông: "Chú muốn nói gì với cháu?"
Quý Vĩ Ngạn quan sát sự thay đổi trong thái độ của cô, ông cũng không để ý, khẽ cười một tiếng, thấp giọng nói: "Chú biết A Nhượng thay đổi là vì cháu, chú rất cảm ơn cháu." Ông không muốn nói những chuyện dư thừa khiến cô gái nhỏ mất kiên nhẫn, "Thầy Lưu nói năm sau sẽ rất quan trọng, lời của bọn chú A Nhượng sẽ không nghe, mà còn khiến nó phản cảm, cho nên chú muốn nhờ cháu, giúp nó nhiều hơn."
Ông dừng một lúc: "Những hành động trước đây nó cho rằng là đang trả thù bọn chú, nhưng thật ra chỉ là tự tổn thương mình. Chú không muốn nó chìm đắm trong oán hận, tự hủy đi chính bản thân mình. Cháu đối với nó rất quan trọng, dù sao đi nữa, cả nhà chú đều rất cảm kích cháu. Nếu cháu có chỗ nào cần giúp đỡ, cháu cứ tìm chú."
Ông trước giờ không biết phải tiếp xúc với trẻ nhỏ thế nào, hành vi căng thẳng hứa hẹn cùng cảm ơn của ông khiến Thích Ánh có chút buồn cười.
Cô cúi đầu xoay xoay ly trà sữa nửa ngày bỗng hỏi: "Chú có từng hối hận không?"
Quý Vĩ Ngạn ngây người: "Cái gì?"
"Không cứu mẹ của anh ấy, cứu người khác. Chú từng hối hận không?"
Quý Vĩ Ngạn đờ đẫn nhìn cô, một lúc mới thở dài: "Cháu biết rồi."
Thích Ánh nhìn ông.
Quý Vĩ Ngạn rũ mắt cười khổ: "Không để hối hận được. Khi ấy..." Ông dừng một chút, mới khàn giọng nói: "Nếu lựa chọn mẹ nó, xác suất sống quá thấp, hai người đều có thể sẽ chết. Chú chỉ có thể chọn người có xác suất lớn nhất. Chú có nhiệm vụ của mình, chú không thể cứu được."
Ông hình như muốn hút thuốc, sờ sờ túi áo, lại nghĩ đến Thích Ánh đang ở bên cạnh nên rút tay về.
"Khi đó, bọn chú đã cho A Nhượng xem camera giám sát, nói cho nó biết cần phải lựa chọn chính xác trong tình huống đó. Nhưng khi ấy nó còn quá nhỏ, không nghe, không tin, cố chấp cho rằng là chú bỏ mặc mẹ nó."
Bạn thấy sao?