🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of TIỂU TIÊN NỮ TRONG LÒNG ĐẠI CA

TIỂU TIÊN NỮ TRONG LÒNG ĐẠI CA

Tác giả: Xuân Đao Hàn

Chương 67: Trở thành một con bướm có giấc mơ Trung Quốc

Thích Ánh nghĩ đến những lời mà giáo viên lịch sử nói, tham gia nhiều hoạt động có thể gỡ lại điểm đã bị trừ.

Đêm hội 4/5 là hoạt động rất mang tính chính trị của trường, rất dễ được cộng điểm học phần. Nếu tiết mục của lớp 11/9 đoạt giải, Lưu Nghiêu luôn bảo vệ Quý Nhượng nhất định sẽ nghĩ được cách lợi dụng cơ hội lần này giúp anh bỏ đi việc bị trừ điểm.

Thích Ánh chăm chú nhìn thiếu niên bên cạnh, phát động toàn bộ thế công dịu dàng của mình: "Nhưng em muốn xem."

Quý Nhượng mặt không biểu cảm: "Miễn bàn."

Cô gái nhỏ nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của anh, gương mặt nghiêng lộ ra vẻ kiên định, liền biết chuyện này thật sự miễn bàn, cô uất ức cúi đầu, buồn buồn nói: "Thế thôi vậy."

Nếu như cô có đôi tai dài hoặc chiếc đuôi, bây giờ chắc chắn đều sẽ ủ rũ cụp xuống.

Thật khiến người ta đau lòng.

Không được! Quý Nhượng âm thầm cắn răng, nghìn vạn lần không thể mềm lòng! Lỡ hôm nào đó cô lại hứng chí muốn xem biểu diễn thời trang bikini gì đó, thế anh phải làm sao đây???

May mà cô gái nhỏ chỉ thất vọng một lúc liền khôi phục lại, lúc đứng ở trạm chờ xe buýt, cô đưa điện thoại cho anh xem, mềm giọng hỏi: "Thứ bảy tuần này anh có thể cùng em tham gia hoạt động này không?"

Quý Nhượng quét mắt hai cái, trên màn hình di động là một bức ảnh viện dưỡng lão, tiêu đề là: Hoạt động công ích 'Bước vào cõi lòng của người già neo đơn'.

Anh đâu phải là người có kiên nhẫn làm hoạt động công ích, lại còn là những người già suốt ngày lải nhải, chậm rì rì khiến người ta bực chết kia.

Nhưng vừa rồi mới từ chối việc biểu diễn thời trang với cô gái nhỏ, bây giờ lại từ chối, anh sợ cô sẽ khóc mất.

Anh đành đồng ý: "Được."

Thích Ánh vui vẻ cười, dặn dò anh: "Phải chuẩn bị sẵn một vài món quà nhỏ cho các cụ nha."

Quý Nhượng cố kiên nhẫn: "Anh biết rồi."

Đến trạm xe buýt, cô cười cực kì ngoan: "Em đi đây, ngày mai gặp."

Nhìn thấy nụ cười cùng bóng lưng vui vẻ của cô, Quý Nhượng bỗng cảm thấy, nếu như anh làm những việc này có thể khiến cô thật sự vui vẻ, có lẽ nguyên tắc gì đó cũng không quan trọng như vậy.

Hôm sau đến trường, giờ tự học sáng, giáo viên lịch sử quả nhiên đã đem đàn cổ đến cho Thích Ánh.

Chỉ nhìn chất gỗ bóng loáng, điêu khắc trên thân đàn cùng với độ sáng của dây đàn, cô liền biết cây đàn này giá trị không nhỏ.

Phần lớn học sinh lớp 11/2 đều chưa từng thấy đàn cổ bao giờ, tất cả đều tò mò chạy đến vây quanh, muốn Thích Ánh biểu diễn một đoạn cho họ nghe.

Không chống đỡ nổi nhiều người năn nỉ như thế, Thích Ánh đỏ mặt đặt đàn lên bàn học của cô và Nhạc Lê, cô ngồi ngay ngắn trên ghế, chơi một đoạn ngắn.

Âm thanh của đàn cổ và đàn tranh không giống nhau, đàn tranh trong trẻo, vui tươi hơi nhiều, cũng phù hợp tấu cùng nhạc trẻ, ví dụ như bài hát vô cùng nổi tiếng《Một tiếng cười của biển cả》.

Nhưng âm thanh của đàn cổ tương đối hùng hậu, phong cách cổ điển, càng thích hợp để tấu các cổ khúc cao nhã, ví dụ như mười khúc nổi tiếng lưu truyền đến ngày nay của Trung Quốc, như khúc《Cao sơn lưu thủy》, 《Dương xuân bạch tuyết》chẳng hạn, đa phần đều dùng đàn cổ để diễn tấu.

Người hiện đại đa phần đều nghe đàn tranh, ngón tay Thích Ánh đặt trên thất huyền, tiếng đàn ngân nga vang lên, cảm giác dày nặng xa xăm liền xuất hiện.

Bản nhạc Thích Ánh đàn là điệu nhỏ mà cầm sư năm đó tự sáng tác.

Cầm sư xa quê đến kinh thành, vốn muốn phát triển trong triều, nhưng sau khi vào cung mới phát hiện tình cảm trong cung bạc bẽo, ngươi lừa ta gạt, hoàn toàn khác xa với sự trong trẻo trong tiếng đàn của y. Trong cơn nóng giận y từ quan, đầu tiên là đàn trong thanh lâu cho nữ tử phong trần một thời gian, sau đó y lại ở trong miếu, mỗi ngày lắng nghe phật âm, bầu bạn cùng thanh đăng.

Tướng quân đến miếu mời y vào phủ làm khách, sẵn tiện dạy Thích Ánh chơi đàn. Vừa khéo lúc đó chàng bắt gặp cầm sư đang ngồi trước mặt tượng phật sáng tác ra một tiểu khúc siêu phàm thoát tục, lòng mang chúng sinh.

Cầm sư kính phục tướng quân nhân nghĩa, không từ chối yêu cầu cũng chàng cũng không cảm thấy xấu hổ khi dạy một người đến cả tiểu thiếp cũng chưa phải gảy đàn. Sau khi dạy Thích Ánh cầm phổ, khúc đầu tiên y dạy cho cô chính là bài này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...