Chương 62: Người này là ngâm trong bình giấm mà lớn sao?
Quý Nhượng hầu như cả đêm không ngủ.
Anh không cách nào tưởng tượng cô gái nhỏ dịu dàng thế kia lại tuyệt vọng đến mức nào mới lựa chọn tự tử kết thúc cuộc sống đau khổ này. Càng không cách nào chấp nhận việc lạc quan trước đây của cô đều là giả tạo.
Cô sao có thể từ trong ám ảnh tự tử đi ra, tại sao lại một mình gặm nhấm đau khổ mà người thường khó có thể chịu đựng, cuối cùng vẫn lộ ra nụ cười thật dịu dàng đối với thế giới này.
Vừa nghĩ đến chuyện này, cõi lòng anh liền vỡ vụn.
Cho đến tờ mờ sáng, anh mới chợp mắt được. Nhưng ngủ cũng không nhiều, Thích Ánh mười hai giờ trưa bay, trước khi đi còn đến nhà cũ thăm một lúc. Anh chỉ thiếp hơn một tiếng đồng hồ liền đứng dậy, mang đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu đi tắm rửa.
Sau khi trả phòng, anh trùm mũ ngồi trên sô pha ở sảnh lớn đợi cô.
Không bao lâu sau, Du Trình liền dẫn Thích Ánh xuống.
Cô trông có vẻ không có gì khác thường cả, chỉ là vành mắt hơi đỏ, lúc Du Trình nói chuyện với cô, cô ngẩng đầu ngoan ngoãn đáp lại, không hề trông thấy dáng vẻ trong lòng có tổn thương.
Quý Nhượng sắp đau lòng chết mất.
Anh trùm mũ, đi bộ ở đối diện đường.
Hai người cần đi đến căn nhà trước đây của Thích Ánh. Nhà cô cách đây không xa, cứ đi thẳng, hơn mười phút đi bộ là đến.
Đường phố ngày xuân, anh đào hai bên đều nở hoa, hoa anh đào nở rộ trên cành cây. Bóng người anh cao gầy, đi giữa cánh hoa đào rơi, hai tay đút vào túi quần, trông như người đi đường nhàn nhã, bất kể lúc nào cô nghiêng đầu, đều có thể nhìn thấy anh.
Thích Ánh cảm thấy rất yên tâm.
Nhà cô sống ở một tiểu khu nhỏ cũ, bác bảo vệ trước cổng đeo kính lão đọc báo. Ông vẫn nhận ra Thích Ánh, vừa nhìn thấy cô liền kích động đứng lên: "Đây không phải là Ánh Ánh sao? Đã rất lâu không gặp cháu rồi."
Cô lễ phép chào hỏi bác bảo vệ. Tin nhà họ Thích gặp sự cố không truyền ra, bên ngoài cũng chỉ nói là hi sinh vì công vụ, đến cả người trong tiểu khu đều cho rằng họ là chuyển nhà.
Du Trình nói chuyện vài câu với bác ấy, liền dẫn Thích Ánh vào trong.
Cô đi vài bước, quay đầu nhìn, Quý Nhượng đứng dưới cột đèn đối diện đường, tay vịn cột đèn, mũ áo khoác che mất mí mắt, cách quá xa cô không nhìn rõ nhưng cô biết anh đang ở đây nhìn mình.
Cô lén vẫy tay với anh.
Quả nhiên anh cũng vẫy lại.
Cô cảm thấy rất vui, đến cả cảm giác bị đâm đau khi về nhà cũng giảm đi không ít.
Trong nhà quả nhiên đã phủ rất nhiều bụi, đồ vật trong nhà đều được phủ một lớp vải trắng bám đầy bụi, Du Trình bị bụi làm cho ho khan, ông đưa tay che mũi đi mở cửa sổ cho thoáng, cô đi vào phòng ngủ của mình xem thử.
Thật kì lạ, đây rõ ràng là lần đầu tiên cô đến đây nhưng từng ngóc ngách cô đều quen thuộc, cô mở vali ra, đem những vật nhỏ mà năm ngoái không kịp đem bỏ vào trong.
Cây bút máy cô dùng quen tay nhất, cài tóc dâu tây mà cô thích nhất, quyển nhật kí viết đầy tâm sự của thiếu nữ, còn có gấu bông nhỏ bầu bạn nhiều năm với cô và một tấm ảnh gia đình.
Cô ngồi xổm trên đất, cầm tấm ảnh gia đình đó xem.
Bức ảnh được chụp trong công viên hải dương, đằng sau là khu mỹ nhân ngư, có thể nhìn thấy trong nước một một mỹ nhân ngư đuôi vàng. Ba người đều cười rất vui vẻ.
Nửa ngày cô mới nhỏ giọng, chần chừ gọi: "Bố...mẹ..."
Cô vẫn không rõ cảm giác quen thuộc cùng đau đớn đến từ đâu, chỉ là sau khi hôm qua khóc trước mặt Quý Nhượng xong, để lộ tiếng lòng, cô mới phát hiện ra khối cơ thể đối với những chuyện liên quan đến bố mẹ không còn bài xích mãnh liệt như trước đây.
Du Trình đứng bên ngoài gọi cô: "Ánh Ánh, đi thôi con, nếu không sẽ trễ chuyến đấy."
Cô dụi mắt, đem tấm ảnh đặt vào trong vali, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."
Bạn thấy sao?