Chương 58: Tiểu tướng quân
Thích Ánh hung dữ với Phương Húc xong, lại tiếp tục kéo góc áo anh đi về hướng dãy nhà lớp học. Dáng vẻ cô tức giận trông y hệt như con mèo xù lông, không hề đáng sợ chút nào mà càng thêm phần đáng yêu.
Quý Nhượng để mặc cô kéo, còn bóc vỏ kẹo mút, bỏ vào trong miệng.
Là vị dâu, rất ngọt.
Trên cầu thang, lúc đi đến tầng lớp 11, cô mới thở hổ hển dừng lại, vừa xoay đầu liền nhìn thấy Quý Nhượng đang cười híp mắt, trong miệng còn ngậm kẹo, ăn đến đặc biệt vui vẻ.
Cô cũng cười, cong mắt nhẹ giọng hỏi anh: "Ăn ngon không?"
Anh mút hai cái, "Cũng tạm, không ngọt bằng em."
Thích Ánh: "..."
Quý Nhượng: "..."
Sao anh không giữ được cái miệng lẳng lơ này của mình thế hả.
May mà cô gái nhỏ không so đo với anh, mím môi nói: "Sau này anh không được tùy tiện đánh nhau nữa, được không?"
Cô ngẩng đầu, giọng nhỏ nhẹ, gương mặt thanh tú động lòng người, trong mắt có sự kì vọng nho nhỏ.
Tim Quý Nhượng đập chậm mất một nhịp, anh dùng ngón trỏ chọc vào lúm đồng tiền nhạt bên má cô, "Sao, chán ghét ông à?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng đáp: "Không phải mà, đánh nhau sẽ bị thương."
Trước giờ chưa ai nói qua với anh rằng không để anh đánh nhau là sợ anh bị thương. Dáng vẻ hoàn toàn tin tưởng, bảo vệ anh của cô khiến cho bức tường ngăn cách trong tim anh dần dần sụp đổ, lộp bộp vụn vỡ đầy đất.
Vừa ấm áp lại đau lòng.
Anh không muốn để cô gái nhỏ phát hiện được đống chật vật trong tim mình, cố ý nghiêm mặt: "Ông đây rất lợi hại, biết không hả?"
"Em biết." Cô ngoan ngoãn gật đầu, lại nhẹ giọng phản bác anh: "Nhưng có lợi hại hơn nữa cũng sẽ bị thương mà."
Lợi hại hơn nữa cũng sẽ bị thương.
Giống như tướng quân anh dũng thần võ cũng sẽ tử chiến nơi sa trường.
Đôi mắt to long lanh của cô khẽ chớp, trong mắt chứa đầy sự mong chờ.
Anh không nỡ từ chối, cũng không cách nào từ chối.
Cười một cái, anh xoa đầu cô: "Được."
Cô vui vẻ cười rộ.
Chuông vào lớp vang lên, cô vẫy tay với anh, xoay người chạy về lớp, tóc đuôi ngựa mềm mại sau lưng khẽ lắc lư, ánh nắng chiếu trên hành lang, bóng lưng xinh đẹp ấy dường như chính là toàn bộ thanh xuân của anh.
Lúc về lớp 11/9, Lưu Nghiêu đang đứng trên bục giảng nói: "Sắp đến kì thi tháng rồi! Còn ngồi ở đây chơi! Cuối lớp 11 rồi biết không? Còn cho rằng mình là học sinh mới vừa vào trường học sao, vẫn còn nhiều thời gian ư? Kì thi đại học kết thúc, các em sẽ chuẩn bị lên học sinh lớp 12, biết có ý nghĩa gì không?!"
Vừa mắng xong, lại nhìn thấy Quý Nhượng ngậm kẹo chậm rãi từ cửa sau đi vào, ông càng giận hơn, đập đồ lau bảng xuống bàn: "Còn có người nào đó! Vừa mới có chút tiến bộ lại gây sự! Chê điểm hạnh kiểm của mình có quá nhiều phải không? Chơi một trận bóng rổ trong trường mà thôi, em cho rằng em đang giành quán quân của Olympic hay sao mà đi đánh nhau? Có biết trừ điểm hạnh kiểm quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến tỉ lệ đăng ký trường đại học hay không?!"
Quý Nhượng hệt như không nghe thấy Lưu Nghiêu đang mắng mình, đi về chỗ ngồi, giở sách vở ra, cúi đầu cầm bút viết, trên mặt không giấu nổi ý cười.
Khuất Đại Tráng đưa mắt ra hiệu với Lưu Hải Dương: Anh Nhượng sao lại có hành động kì lạ rồi?
Lưu Hải Dương dùng ánh mắt đáp lại: Cá chắc là do tiểu tiên nữ rồi.
Tan học, Ngô Duệ đeo cặp thở hồng hộc chạy đến lớp 11/9 chặn Quý Nhượng, vừa nhìn thấy anh liền đen mặt: "Bạn học Quý! Sao cậu lại đánh nhau vậy? Chúng ta không phải nói là sẽ đem thời gian đánh nhau đều đặt vào học tập hay sao? Cậu vẫn muốn thi đại học chứ?"
Từ lúc học sinh nhất khối bắt đầu dạy kèm cho anh, cậu đã mơ hồ tự xem mình là thầy giáo nhỏ của anh.
Bạn thấy sao?