Chương 16: Em thích học
Mưa ngày càng lớn.
Du Trạc phẫn nộ quệt giọt mưa trên mặt, hô to: "Ông đây sẽ liều mạng với anh!"
Quý Nhướng nhìn cậu giống như đang nhìn một kẻ đầu óc tối dạ, Thích Ánh gấp gáp kéo góc áo ướt đẫm của anh, cởi áo khoác trên người mình xuống, vẻ mặt lo lắng đưa qua cho anh, như thể đang nói: Đừng để bị lạnh nha.
Quý Nhượng nhận lấy, khoác trên vai.
Vì mặc trên người cô một lúc lâu nên áo khoác đều là mùi hương của cô. Bả vai anh hơi cứng lại, bước đi nhanh hơn. Đến lúc đi xa rồi, anh mới lấy áo khoác trên vai xuống cầm trên tay.
Thích Ánh nhìn theo bóng lưng của anh dần biến mất trong màn mưa, cô tiu nghỉu thở dài, xoay người nhìn lại, chợt thấy em trai với vẻ mặt u oán đang trừng mắt với mình.
Cô hơi ngượng ngùng, lấy điện thoại ra gõ chữ: Nhớ đừng nói với cậu nha.
Du Trạc: Chị còn nhớ lần trước chị lấy chuyện đánh nhau ra để uy hiếp em không?
Thích Ánh: ... Chị sẽ chia một nửa tiền tiêu vặt cho em.
Du Trạc: Ai thèm tiền tiêu vặt của chị? Em là người như vậy à!
Dừng một giây.
Du Trạc: Chị có bao nhiêu?
Bí mật dưới màn mưa cứ thế đã được chôn giấu trong buổi giao dịch tiền bạc đó.
Thứ hai đầu tuần, mọi người phát hiện, lão đại trốn học tuần trước cuối cùng đã đi học trở lại. Vào buổi chào cờ đương nhiên không tránh được bị phê bình, giám thị giận dữ: "Có một số học sinh đúng là không thể chịu nổi việc được tuyên dương trước toàn trường!"
Nói xong, cuối cùng thầy cũng thông báo sự kiện quan trọng nhất trong tuần này: "Bắt đầu từ hôm nay, trường học tổ chức hoạt động 'Quan tâm đến tâm lý học sinh', hi vọng các em ngoại trừ việc học còn có thể có trạng thái tâm lý khỏe mạnh hài hoà, những bạn học quá nhiều áp lực hay có phiền não trong cuộc sống đều có thể đến báo danh với giáo viên chủ nhiệm, trường học sẽ lần lượt sắp xếp các lớp tâm lý cho các em theo hình thức một kèm một, để mọi người đều có thể hưởng thụ một cuộc sống cấp ba vui vẻ và phong phú!"
Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.
Khuất Đại Tráng hưng phấn nói: "Tụi mình có thể quang minh chính đại đến phòng y tế ngủ rồi!"
Kết thúc buổi chào cờ, chủ nhiệm các lớp bắt đầu tiến hành đăng ký với các em học sinh cần được phụ đạo. Những học sinh thật sự có áp lực và phiền não trong học tập hầu như đều không muốn tham gia, thời gian đó chẳng bằng dùng để học thêm vài từ mới còn hơn, ngược lại là những học sinh bình thường không thích học lại vui mừng nhảy nhót.
Lớp 11/9, chủ nhiệm lớp Lưu Nghiêu nhìn vào danh sách đăng ký mà vô cùng đau đầu.
Người cần phụ đạo không có một ai.
Thầy đập danh sách xuống bàn, tức giận mắng: "Khuất Bằng! Em có áp lực học hành gì? Từ lúc vào học tới giờ em có học một chữ nào à?Còn dám ghi tên mình vào danh sách quan trọng cần phụ đao?"
Cả lớp ầm ĩ cười to.
Khuất Đại Tráng đứng lên, vô cùng buồn bã nói: "Thầy Lưu, em chính là vì thành tích không tốt, cho nên mỗi ngày đều bị xem thường, xa lánh, trong lòng em tổn thương lắm."
Bạn học lớp 11/9: "..."
Mẹ nó, ai dám xa lánh cậu?
Cái nồi này bọn tôi gánh không nổi đâu!
Lưu Nghiêu cũng biết cậu đang nói bậy nên không hề lưu tình gạch bỏ tên cậu ra khỏi đối tượng phụ đạo trọng điểm, ánh mắt phức tạp nhìn thiếu niên đang gục mặt trên bàn ngủ say ở cuối lớp, gọi: "Quý Nhượng, em theo tôi ra đây."
Quý Nhượng lười nhác đứng dậy.
Lưu Nghiêu đứng ở cuối hành lang, cầm tờ danh sách phụ đạo tâm lý, chờ anh đi ra, liền chỉ vào cột phụ đạo trọng điểm, nói: "Thầy sẽ thêm tên em vào, em nhớ đúng giờ đến phòng y tế."
Quý Nhượng nói: "Em không đi."
Lưu Nghiêu trừng mắt nhìn anh: "Nhất định phải đi! Đây là hiệu trưởng đích thân dặn dò!"
Bạn thấy sao?