🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 78: Vu Cố, Chúng Ta Chờ Đợi Một Mùa Xuân.

Edit: Du Tử Tĩnh

Beta: HuynM

-

Váy cưới trắng tinh phác họa ra dáng người của Trà Trà, eo thon chân dài, dưới ánh đèn rực rỡ, cả người cô như bừng sáng.

Vạt áo từ từ xõa tung rơi xuống dưới, lụa trắng tầng tầng lớp lớp lấp lánh.

Mái tóc mềm mượt của cô được cuộn lại, mấy sợi tóc rối vén bên tai, khóe miệng cười cười e lệ.

Ánh mắt cô chân thành, cõi lòng chờ mong, từng chữ từng chữ hỏi cậu đẹp hay không đẹp.

Hô hấp của Vu Cố ngừng lại vài giây, cô tinh tế mà lại mỹ lệ, giống như nàng tiên nhỏ lạc vào cõi nhân gian, không nhiễm một tia bụi trần.

Lúc này cậu mặc đồ rất long trọng, khoác tây trang, đi giày da, mái tóc được cắt tỉa một chút, khuôn mặt sạch sẽ.

Cậu nói: "Cực kì xinh đẹp."

Nhóm phù dâu phù rể cực kì nể tình, cười tủm tỉm nói: "Hai người quá xứng đôi vừa lứa luôn đấy."

Trai tài gái sắc, kim đồng ngọc nữ, tạm coi là thanh mai trúc mã.

Tay Trà Trà để vào tay cậu, được cậu dắt tới trước gương lớn, cô nhìn hai người trong gương, không biết vì sao mà trong mắt lại hơi chua xót.

Cô nói: "Hôm nay anh cũng rất đẹp trai luôn đó."

Vu Cố nhẹ giọng mà cười: "Không để cho em mất mặt đâu."

Nhân viên công tác tới bên cạnh họ, khách khí nói: "Đội nhiếp ảnh đã chuẩn bị xong, bây giờ có thể chụp luôn được ạ."

Vu Cố nói cảm ơn.

Cậu yên lặng nắm chặt tay cô, "Đi, chúng ta đi trước đã."

Lúc chụp ảnh, gương mặt và tay chân của Trà Trà có chút cứng đờ.

Nhiếp ảnh gia thực sự rất bất đắc dĩ với hình ảnh này: "Cô dâu thả lỏng một chút nhé, không cần khẩn trương quá đâu."

Trà Trà bị nhắc nhở một tiếng, ngược lại càng thấy khẩn trương hơn, động tác cũng càng cứng đờ.

Vu Cố hôn nhẹ môi cô, lại cắn thùy tai, "Coi như bọn họ vô hình là được."

Trà Trà hít sâu, gật đầu: "Được được."

Cô cố gắng coi như không thấy ai, tạo ra những tư thế và gương mặt tự nhiên nhất có thể.

Chụp hơn nửa giờ, chân cô có hơi đau nhức.

Vốn dĩ nhiếp ảnh gia muốn chụp thêm mấy kiểu, Vu Cố liếc mắt nhìn giày cao gót trên chân cô, giọng khàn khàn: "Đến đây thì không phải chụp nữa đâu."

Nhiếp ảnh gia nói: "Còn hai chủ đề chưa chụp nữa."

Hắn đã thu tiền thì phải làm tốt công việc này.

Trong lúc nói chuyện, Vu Cố đã ôm Trà Trà tới ghế sô pha, tự tay cởi giày cao gót trên chân cô.

May mắn là gót chân Trà Trà không bị trầy da, cậu một bên xoa mắt cá chân cho Trà Trà, một bên nói chuyện với nhiếp ảnh gia: "Vất vả rồi, khoản tiền còn lại lát nữa tôi sẽ thanh toán cho anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...