🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Tôi Rất Nhớ Anh Ấy.

Edit: Mãn Lạc

Beta: HuynM

-

Trà Trà lúc này chỉ có thể chịu đựng sự sỉ nhục, nghe bất kỳ điều gì khó chịu đều coi như mình không nghe thấy gì.

Đôi khi còn cảm thấy mơ màng khi nghĩ lại, làm sao người con trai mà cô từng thích lại có thể trở nên vô lý và đáng sợ như bây giờ.

Vài phút sau, Thẩm Chấp lại dẫn cô đến nhà nghỉ chỉ phục vụ bữa sáng nơi mà họ đã ở vài năm trước, không cần xuất trình chứng minh thư để nhận phòng, đưa cô lên phòng trên tầng hai và đóng cửa lại.

Tiếng gõ cửa vang lên, Trà Trà giật mình, không biết hắn muốn làm gì.

Như đối mặt với kẻ thù, vẻ mặt đầy khó chịu, nhéo ngón tay đè nén sự khó chịu, tim đập thình thịch, thình thịch trống rỗng, hắn tiến một bước, cô lùi một bước, dường như sợ hãi nhưng phải giả vờ bình tĩnh.

Nhìn thấy cô đang sợ hãi mình, Thẩm Chấp cũng không khó chịu, trên mặt không chút thay đổi, lạnh lùng lãnh đạm, nhíu mày khóa cửa lại, tiến lên phía trước hai bước.

Trà Trà ngồi xuống ghế sofa, ngón tay bóp chặt vải bông dưới tay, vẻ mặt thất thần, lắp bắp hỏi: "Anh làm gì vậy!"

Thẩm Chấp cười tủm tỉm: "Không phải em muốn đi vệ sinh sao?"

Trà Trà choáng váng, vẫn chưa thể phản hồi, Thẩm Chấp nói thêm: "Đi nhanh đi, hay muốn tôi đi với em?"

Trà Trà nhanh chóng đứng dậy, tức giận nói: "Không cần anh."

Cô chạy vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại tạo ra một tiếng động lớn, vì sợ không ai trong phòng có thể nghe thấy.

Trà Trà ngồi trên bồn cầu, suy nghĩ miên man, trải qua hơn mười phương pháp trốn tránh, cuối cùng đã từ bỏ tất cả.

Nửa giờ trôi qua, Trà Trà vẫn không có ý định ra ngoài.

Thẩm Chấp gõ cửa, mất hết kiên nhẫn, "Đã xong chưa?"

Trà Trà tức giận nói: "Chưa."

Thẩm Chấp giận dữ cười với cô, "Nửa tiếng rồi, em đã nghĩ ra cách giải quyết chưa?"

Trà Trà biết rằng Thẩm Chấp thông minh, xảo quyệt, nhưng không bao giờ biết hắn có thể đọc được suy nghĩ, vì vậy hắn sẽ đoán là tại sao hắn không nhìn thấy Khương Diệu Nhan khi đó.

Trà Trà táo tợn hơn: "Táo bón"

Tay nắm cửa bị vặn lên xuống, tiếng vặn cửa khiến người bên trong giật mình, may mà cô có khóa trái cửa, nếu không Thẩm Chấp đã xông vào ngay.

Cô tức giận bốc lửa: "Anh không thấy mất mặt sao?"

Thẩm Chấp buông tay nắm cửa, giọng nói đều đều: "Mười phút nữa, anh sẽ mở cửa nếu em không đi ra."

"Cút đi."

Thẩm Chấp nhướng mày, hắn biết tính khí Trà Trà rất tốt, trừ khí là quá tức giận mới nói cút.

Nhưng hắn không quan tâm, cô cứ việc mắng.

Hắn thậm chí còn nghĩ rằng biểu cảm trên gương mặt mình quá sống động khi Trà Trà bảo hắn cút, chắc là đang đỏ lên vì tức giận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...