🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 67: Tất Cả Là Giả

Edit: Laurent

Beta: Du Tử Tĩnh

-

67

Y học có một chứng bệnh được gọi là hội chứng hoang tưởng ảo giác*, ảo giác cùng vọng tưởng, ảnh hưởng lẫn nhau, đối với những người bị bệnh thì mọi thứ trong tưởng tượng của họ đều là sự thật.

(*Hội chứng hoang tưởng ảo giác ( hay hoang tưởng, bị ảo giác ) là một dạng triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng (paranoid). Chi tiết có thể xem thêm ở Hoang tưởng ảo giác - Wikipedia tiếng Việt )

Dưới tầng vô cùng náo nhiệt.

Thiếu nữ mặc đồ màu sáng cùng người đàn ông bên cạnh bên cạnh mười ngón tay đan xen, chỉ đợi đến khi đến trước cửa thì mới miễn cưỡng buông tay.

Ảo giác của Thẩm Chấp không có người khác, chỉ có một mình Trà Trà.

Lớp ảo ảnh này còn chân thật hơn so với thực tại.

Hắn nhìn bọn họ nói nói cười đi vào trong phòng, đèn sưởi tắt, cánh cửa nửa đóng nửa mở.

Thuận tiện ngăn cách giọng nói cô lại.

Càng về khuya, trời bắt đầu trở lạnh, bầu trời đêm bị bao phủ bởi sương mù.

Cách âm của nhà cũ không được tốt nhưng tiếng nói nhà cách vách cũng không lớn.

Chỉ có thể mơ hồ nghe thấy cuộc trò chuyện, không rõ lắm bọn họ nói gì.

Chỉ là mấy chữ lại khiến Thẩm Chấp nghe vô cùng rõ ràng.

"Đính hôn", "Chuyện tốt", "Kết hôn".

Mơ mơ hồ hồ cũng khiến cho ruột gan cồn cào, Thẩm Chấp đứng ở ban công đến khi chân tê cứng, bàn tay nắm thật chặt rồi lại buông ra.

Không phải là do hắn thờ ơ mà chỉ là bất lực.

Mặc dù nói trước đây hai nhà đều ở cùng một khu nhỏ, nhưng cha mẹ Vu Cố bận rộn công việc, số lần gặp mặt với Sở Thanh Ánh không được mấy lần, sau đó hai người chuyển đi, hai nhà lại càng không có cơ hội gặp gỡ.

Cha mẹ Vu Cố chuẩn bị một chút lễ vật nhỏ, cũng không phải là đồ gì quá quý giá, chủ yếu là ở tâm ý của họ.

Không khí nói chuyện vô cùng hài hòa, Sở Thanh Ánh thoải mái cùng bọn họ tán gẫu.

Mẹ Vu Cố nhận lấy ly trà, ôn hòa cười:

"Hàng xóm mười mấy năm, đáng lẽ chúng tôi nên sớm tới gặp mặt nhưng công việc thật sự quá bận, cái này, đến ngày hôm nay mới biết được chuyện của bọn trẻ, bởi vì vui mừng quá, chúng tôi cũng không kịp chuẩn bị được đồ gì."

Sở Thanh Ánh từng nghe nói mẹ Vu Cố là bác sĩ điều trị nổi tiếng trong bệnh viện lớn, đối với công việc của bác sĩ, bà tự nhiên có lòng kính phục, bà cũng cười:

"Tôi cũng mới biết chuyện của hai đứa nhỏ, bọn chúng lớn rồi tất nhiên sẽ có chủ ý của bản thân, chúng ta làm bậc cha mẹ cũng không tiện can thiệp vào, tôi thấy Vu Cố là đứa trẻ ngoan, chỉ mong hai đứa có thể hạnh phúc, người mẹ như tôi cũng yên tâm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...