🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: Muốn Hẹn Hò

Edit: Phượng Cửu

Beta: Cô Nhất

-

Vu Cố lãnh khốc vô tình thốt ra từng chữ, không tính chừa lại cho cô ta một chút mặt mũi nào.

Khương Diệu Nhan vừa nói chuyện vừa quan sát biểu cảm trên mặt cậu, đây cũng không phải là lần đầu tiên cô ta chịu thiệt ở chỗ Vu Cố, lúc còn ở sơ trung cô ta đã biết cậu rất khó có thể tiếp cận.

Nhưng cô ta vẫn rất tự tin.
Không người nào có thể chống cự lại được mị lực của cô ta.

Không phải lúc đầu Thẩm Chấp cũng không quan tâm cô ta hay sao? Nhưng sau cùng vẫn là thích cô ta đó thôi.

Thiếu nữ xinh đẹp rạng rỡ tựa như ánh mặt trời, có mấy ai lại không rung động chứ.

Khương Diệu Nhan trông mong nhìn cậu, đôi mắt ướt át dường như biết nói, trông vô cùng đáng thương, cô ta dùng một giọng mềm ngọt năn nỉ nói: “Bạn học Vu Cố, cậu đồng ý với thỉnh cầu của tôi, thì việc cậu muốn tôi cút đi cũng không phải là không thể, chỉ cần cậu có thể giúp tôi một tay, thì cậu có bảo tôi cút đi bao xa tôi cũng đều có thể làm theo, lúc nào cậu nói tôi cút thì tôi liền sẽ cút ngay lập tức.”

Trà Trà đứng sau bọn họ nghe thấy lời nói này, cũng muốn cho cô ta một ngón cái.

Co được duỗi được, nói chuyện cũng thật là buồn cười, đúng là lợi hại.

Vu Cố thong thả ung dung tháo găng tay trắng ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn, cậu nghiêng người đi, ánh mắt âm u, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta, giống như đang nhìn món đồ vô tri, mà không phải là nhìn một người sống, một lúc lâu sau, cậu giễu cợt cười một tiếng, lộ vẻ trào phúng, “Cô đang câu dẫn tôi sao?”

Khương Diệu Nhan liền sững sờ ngay tại chỗ.

Vu Cố hạ thấp giọng đến mức dường như chỉ có hai người bọn họ mới có thể nghe thấy, “Cô chắc có lẽ không biết cái dáng vẻ của bản thân vừa rồi có bao nhiêu giả nai đi.”

Vu Cố đối với mỗi người muốn tiếp cận cậu, đều vô cùng nhạy cảm.

Cho dù là cố ý hay là chân thành, chỉ cần liếc mắt một cái, cậu liền có thể nhìn thấy thấu một cách rõ ràng.

Có lẽ sẽ có người thích dáng vẻ này của Khương Diệu Nhan, nhưng cậu chỉ cảm thấy thật buồn cười.

Mặc dù kỹ thuật diễn của Khương Diệu Nhan cũng không tồi, diễn vẻ ngây thơ rất tự nhiên, không nhìn ra bất kỳ dấu vết giả vờ nào.

Vu Cố suy nghĩ cẩn thận một chút, trên người mình có ưu điểm gì đáng để Khương Diệu Nhan mất công bám riết không tha để tiếp cận cậu hay sao? Hình như không có.

Nhưng cô ta dường như rất cố chấp đối với cậu.

Cam tâm tình nguyện chịu bị ghẻ lạnh, cũng muốn sán lại đây.

Nhưng Khương Diệu Nhan là người con gái đã từng gặp qua bao nhiêu sóng to gió lớn, chỉ sau vài giây sau đã khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, cô ta không chút tỏ ra hoang mang mà nói: “Vu Cố, chỉ cần cậu giúp tôi việc gấp này, cậu nhìn tôi như thế nào đều được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...