🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 41: Cút Đi

Edit: Phượng Cửu

Beta: Phượng Cửu

-

Văn Hoài vô cùng thành tâm đến xin hòa giải.

Mấy ngày này anh luôn nghĩ vì Khương Diệu Nhan mà nói những lời đó trước mặt Trà Trà, xác thực đã tổn thương đến trái tim nhỏ bé yếu ớt kia của cô.

Mặc dù sau đó anh nhắn tin xin lỗi vài lần trên WeChat , nhưng anh thật sự không coi nó là điều quan trọng gì.

Tuy rằng Văn Hoài từng có lần coi Trà Trà là một trong những người bạn thân nhất, nhưng anh lại không đặt địa vị Trà Trà ngang hàng mình.

Dù hai người là bạn cùng tuổi, nhưng Văn Hoài cảm thấy cô quá ngây thơ như em gái nhỏ, việc gì cũng không gánh vác được cần người lớn giúp.

Từ khi Văn Hoài ghi nhớ được mọi chuyện, chưa từng làm cháu trai của người nào, càng đừng nói đến việc ăn nói khép nép dỗ dành người khác.

Anh 15-16 tuổi, kiệt ngạo khó thuần*, tùy tiện liều lĩnh, gặp chuyện gì cũng toàn dựa vào nắm đấm để giải quyết vấn đề.

(Kiệt ngạo bất tuân:"桀骜不驯" - "kiệt ngao bất tuần".

Kiệt: hung hăng / ngao: ngựa chưa được thuần hoá, sánh với ngạo mạn kiêu căng, tính tình hung hăng cường bạo không biết phục tùng.

Trong đó:
[桀] (Hán - Việt: kiệt) Nghĩa chính là vua Kiệt, nghĩa bổ sung là 'kiệt' trong 'kiệt xuất'.

[骜] (Hán - Việt: ngao) Nghĩa chính là chỉ ngựa bất kham, nghĩa bổ sung là 'ngạo' trong 'cao ngạo'.

Xuất phát từ điển tích về con ngựa bất kham của vua Kiệt, ví người tài giỏi quật cường như mãnh mã (ngựa khó thuần thường là ngựa cực tốt), có sức mạnh, tự lập tự cường, không ai sai khiến, kiềm hãm được.)

Số lần anh xin lỗi ít đến nỗi có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Văn Hoài cảm thấy bản thân thật sự rất quan tâm người bạn Trà Trà này, không nỡ hủy đi tình bạn sớm chiều bên nhau chỉ vì Khương Diệu Nhan.

Cho nên vừa xuống máy bay, anh không đi bất kỳ nơi nào cả, chạy thẳng đến trường học của cô.
Người đại diện không quản được anh.

Anh là tổ tông của hắn, tất cả đều tùy anh, chỉ cần không làm chuyện phạm pháp, anh muốn làm gì thì làm.

Tính tình không tốt, một đống tật xấu, ngôi sao lớn giở thói tự cao tự đại cũng là chuyện thường gặp, nhưng trước màn hình điện ảnh, kỹ thuật diễn của anh rất tốt, tạo được ấn tượng với người xem, mới xuất đạo mấy năm đã cầm không ít giải thưởng lớn trong tay.
Nổi tiếng khi còn trẻ, cũng đứng trên đỉnh núi cao mà người khác không thể với tới.

Văn Hoài đợi trước ký túc xá hết hai mươi phút, trên người mặc quần áo mỏng manh, trước lúc anh bị chết cóng bởi làn gió thu đông, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân thiếu nữ chạy tới chỗ anh.

Văn Hoài ngẩng đầu, mặt mày vui sướng chợt biến mất khi nhìn thấy thiếu nữ trước mắt, anh cười lạnh lùng, "Sao cô lại xuống đây?"
Khương Diệu Nhan ngẩn người, vừa nãy cô ta chạy xuống dưới nên đầu tóc nhìn hơi lộn xộn, trên mặt trang điểm kiều diễm ướt át, "Bạn của em nói anh ở dưới này nên em xuống đây nhìn xem."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...