🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 30: Con Thỏ Cắn Người

Edit: Huyendrm

Beta: Du Tử Tĩnh

-

Văn Hoài nói xong mới bắt đầu nghĩ lại xem có phải hắn rất quá đáng không?

Nói một ít điều Trà Trà không thích nghe, nhìn qua giống như cô rất tức giận.

Đương nhiên là Văn Hoài sẽ để ý tới người bạn từ nhỏ này, lập tức lấy di động nhắn tin xin lỗi Trà Trà trên Wechat.

[Cậu tức giận à? Tôi không cố ý.]

[Tôi nói chuyện hơi thẳng thắn, cậu đừng để trong lòng mà.]

[Đừng tức giận nữa, tôi sai rồi, tôi sẽ không bao giờ nói những lời như này ở trước mặt cậu nữa.]

[Trà Trà ơi?]

[Cậu nhắn lại cho tôi đi.]

Trà Trà giận đến nỗi ngực như muốn bùng nổ, sau khi trở lại ký túc xá, dần dần bình tĩnh lại, cô nên biết sớm rằng những cảnh đứt quãng ở trong mộng kia, mọi người đều thiên vị Khương Diệu Nhan, có lẽ đây chính là hào quang nữ chính đi.

Trà Trà nghe xong lời nói của Văn Hoài, ngoại trừ trái tim lạnh lẽo cũng chẳng còn cảm giác gì khác.

Cho nên khi thấy tin nhắn của Văn Hoài, cô cũng không có bất kỳ cảm xúc gì.

Lặng yên không một tiếng động xóa khung chat, đem lịch sử trò chuyện xóa sạch sẽ.

Trần Tâm Ý và Du Vãn đem giấy khen của cô lật lại nhìn vài lần, tấm tắc hai tiếng: “Không nghĩ tới lên đại học còn có giấy khen.”

Trà Trà nói: “Mỗi năm còn có bình xét học bổng.”

Trần Tâm Ý chính là con cá mặn: “Cặn bã như tôi chưa từng nghĩ đến những cái đó, thi không qua là phải thắp hương khấn vái luôn.”

Đám mây đen che kín trời như muốn mưa.

Văn Hoài không ngừng nhắn tin tới, xin lỗi liên tục.

Trà Trà lập tức tắt thông báo, lúc này âm thanh nhắc nhở mới ngừng.

Trần Tâm Ý thò ra nửa cái đầu từ trên giường “Ai vậy? Cứ nhắn tin cho cậu mãi.”

Trà Trà nghĩ nghĩ “Một người bạn thôi.”

Trần Tâm Ý lại hỏi: “Đang theo đuổi cậu?”

Cô lắc đầu: “Không phải.”

Trần Tâm Ý cũng không có hứng thú hỏi tiếp, cô ấy đột nhiên ngồi bật dậy nói: “Ôi! Sao mình lại quên được tin bát quái này chứ.”

Ngoài cửa sổ hạt mưa đánh tách tách vào cửa kính, tiếng mưa rơi từng trận.
Trà Trà kiểm tra chắc chắn rằng cửa sổ đã đóng, quay đầu mở to đôi mắt tròn xoe hỏi: “Việc gì vậy?”

Trần Tâm Ý dùng sức nắm chăn, mặt mày hớn hở biểu tình phong phú: “Mình nghe nói Văn Hoài thêm Wechat của Khương Diệu Nhan!? Không ngờ hai người bọn họ lại biết nhau!? Khương Diệu Nhan quen biết rộng thật nha! Thật trâu bò!"

Trà Trà nhàn nhạt: “À, hình như mình cũng biết."

Trần Tâm Ý vốn đã tỉnh ngủ, lại xốc chăn xuống giường, nhéo cánh tay của cô lay lay: “Hình như Văn Hoài coi trọng Khương Diệu Nhan hay sao ấy?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...