🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: Muốn Mà Không Có Được

Edit: Laurent

Beta: Du Tử Tĩnh

-

Trà Trà làm bạn với hắn cũng lâu lắm rồi.

Như hình với bóng, lặng yên không một tiếng động.

Sự ấm áp mà Thẩm Chấp nhận được từ trên người cô không cách nào đong đếm được.

Sự ấm áp này cứ lặng yên mà từ từ tiến vào trong thế giới của hắn, kéo hắn ra khỏi vũng bùn tăm tối, để hắn có thể hướng tới ánh mặt trời.

Thời gian trôi đi, hắn cho rằng mình sống trong thế giới tràn đầy rực rỡ, dần dần quên đi cô.

Khi Thẩm Chấp xuống giường bị đụng vào vết thương trên người, đau đến mức hít vào một khí lạnh, sắc mặt hắn tái nhợt lại, mặc quần áo vào, đôi dép lê hồ ly bên mép giường trông đã quá cũ, bề ngoài thật buồn cười, nhưng đây lại là kiểu dáng mà Trà Trà thích.

Đây là đôi dép lê mà cô đã mua cho hắn năm lớp 11.

Là một đôi cùng với đôi dép tai thỏ của cô ấy.

Bây giờ Thẩm Chấp đi đôi dép này thấy hơi nhỏ, không vừa chân hắn.

Hắn đi đôi dép hồ ly không tương xứng với khí chất của mình đi xuống lầu.

Bên ngoài sân đã bày biện xong, tiếng cười nói của khách mời vang lên bên tai hắn.

Thẩm Chấp biết hôm nay là sinh nhật của mẹ mình, ánh mắt không tự chủ mà tìm kiếm trong đám người, cũng không tìm thấy được bóng dáng người mà hắn muốn gặp.

Hắn chỉ thấy cha mẹ và anh trai của cô.

Thẩm Chấp mặc áo len mỏng, đi đến trước mặt bọn họ, hít một hơi thật sâu, há miệng hỏi:

“Dì ơi, Trà Trà không đến sao?”

Sở Thanh Ánh ánh mắt dịu dàng nhìn thiếu niên trước mặt, cho rằng hai đứa trẻ chỉ đang giận dỗi, bà nói:

“Đúng vậy, con bé vội vàng muốn đi làm bài tập, nên không tới.”

Chạng vạng tối bắt đầu có gió lạnh, Giang Thừa Chu sợ bà bị lạnh, đem chiếc khăn choàng mỏng khoác lên vai bà.

Sở Thanh Ánh nắm chặt lấy khăn choàng, lại nói:

“A Chấp với Trà Trà cãi nhau sao? Lần này con bé trông có vẻ tức giận.”

Trước kia chỉ cần tới ngày nghỉ là lại chạy tới Thẩm gia, lần này lại nhất quyết không chịu đi.

Thẩm Chấp mím cánh môi nhợt nhạt, thành khẩn nói:

“Là lỗi của cháu.”

Là hắn sai.

Thẩm Chấp không biết tại sao ngay tại giây phút này, mùa đông này, lúc tỉnh dậy, rất muốn nhìn thấy cô.

Nỗi nhớ mong cô lâu như vậy lại bị cậu cố ý xem nhẹ, hết lần này tới lần khác tự tẩy não rằng bản thân mình sẽ quên đi, thế nhưng càng ngày càng điên cuồng nhớ tới.

Sở Thanh Ánh nói:

“Trà Trà nhà dì dễ tính, không thù oán ai, chỉ cần cháu thật lòng xin lỗi, con bé sẽ không tức giận nữa đâu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...