🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 10: Em Định Khi Nào Thì Nói Cho Con Gái Biết Thân Phận Của Tôi

Edit: Snowilce

Beta: Tạ Lan

-

Thẩm Chấp ban đêm về nhà hơi muộn một chút, trước cửa nhà rơi xuống một lớp tuyết thật lớn, trên ban công có một hộp cái màu đen, dán một tờ giấy nhớ hình trái tim, ngay ngắn tám chữ: 【 sinh nhật vui vẻ, vạn sự như ý 】.

Thẩm Chấp liếc mắt một cái liền nhận ra đây là nét chữ của Trà Trà, hắn mới nhớ tới cuộc hẹn bị hắn quên đi.

Sau vài giây trầm mặc ngắn ngủi, Thẩm Chấp vỗ vỗ bông tuyết rơi trên hộp, ôm hộp trở lại phòng ngủ, chậm rãi mở ra, bên trong là một đôi giày đá bóng quý giá mới tinh.

Khóe miệng hắn liền nhấp thành một đường thẳng tắp nhàn nhạt, sự lãnh đạm giữa mày có thể thấy được rõ ràng, gân xanh nổi rõ lên làn da, ngón cái nắm chặt, khớp xương vang lên hai tiếng.

Đôi giày này chắc chắn giá trị xa xỉ.

Thẩm Chấp cũng không cần món quà quý giá như vậy, vừa thấy liền biết là món quà mua không nổi.

Thời gian quá muộn, Thẩm Chấp định ngày mai sẽ đem đôi giày này trả cho Trà Trà.

Nam thành cả đêm rơi một trận tuyết lớn, sáng sớm trước cửa tuyết đọng không quá đầu gối, nhánh cây trong sân bị lớp tuyết dày đặc phủ lên.

Chủ nhiệm lớp gọi từng cuộc điện thoại thông báo với phụ huynh học sinh, hôm nay không cần đi học.

Trà Trà lúc ấy đã mặc xong quần áo, cô cực kỳ sợ lạnh, trong ngoài đều bọc đến mười phần kín mít, đi đôi giày nhỏ mới mua, toàn thân trên dưới chỉ lộ ra một đôi mắt to đen lung linh, vừa cầm chìa khóa đang muốn ra cửa, mới biết được hôm nay không cần đi học.

Sở Thanh Ánh trêu ghẹo cô: "Hôm nay không cần phải đi học, có phải hay không rất vui vẻ nha?"

Trà Trà thành thật gật đầu, vươn tay nhỏ chỉ, "Chỉ là có một chút vui vẻ."

Sở Thanh Ánh giúp cô tháo khăn quàng cổ xuống, mới đeo có 1 lúc, khuôn mặt nhỏ trắng tinh đã bị che có hơi ửng hồng, gương mặt còn có chút thịt nhìn qua rất muốn véo một cái.

Bà sờ sờ đầu nhỏ của con gái, "Hôm nay phải nghỉ ngơi thật tốt đi nha."

Trà Trà cởi áo khoác ra, mặc áo lông vắt ở sô pha trong phòng khách, không một chút tinh thần nào.

Rất nhanh đã đến thời gian ăn cơm trưa, chuông cửa vang lên.

Sở Thanh Ánh đi ra ngoài mở cửa, thiếu niên khuôn mặt tinh xảo đứng ở trong tuyết, làn da bị lạnh có hơi trắng ra, ánh mắt đen đặc như mực, cậu rất có lễ phép kêu bà một tiếng dì.

Sở Thanh Ánh tránh sang một bên để hắn nhanh chóng vào nhà, cười nói: "Tới tìm Trà Trà sao?"

Thẩm Chấp suy nghĩ một chút, gật đầu: " Dạ, cháu tìm cậu ấy có chút việc."

"Trà Trà đang ở trong phòng khách xem TV, cháu vào đi thôi."

Màn hình TV trong phòng khách còn sáng lên, nhưng tiểu cô nương vốn dĩ ở trên sô pha lại biến mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...