🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: Quái thú

  Mấy ngày sau đó, ta cũng không gặp lại Viêm Hoàng Thần Quân.

Sư phụ đại nhân buông tha cho ta, Cẩm Văn gần đây cũng thường xuyên chẳng biết đi đâu, làm cho hoa viên lớn như vậy chỉ còn lại một mình ta, ta dừng lại ở nơi mà lúc trước bị Thần Quân đổi thành nham thạch, sau đó ta dọn dẹp lại đất trong một góc hoa viên, lạc thú lớn nhất mỗi ngày chính là nằm trên khối đất bằng phẳng lăn qua lật lại phơi ánh mặt trời, thật sự là rất thanh nhàn.

Ngày hôm đó, ta đang vui vẻ lăn qua lộn lại, bỗng nhiên bị cái gì đụng vào, rõ ràng còn chưa tới chỗ cuối cùng của mảnh đất, ái chà, ta mê hoặc quay đầu nhìn, phát hiện đầu sỏ gây nên là chiếc giày, nói đúng ra, là một cái chân. Từ chiếc giày kia hướng lên trên, lập tức kiến ta vô cùng sợ hãi, cuống quít đem đầu xoay trở về, hận không thể chôn vào trong đất.

Mặc Tương, hắn thế nào lại đến ? Càng đáng sợ là, lần này, phía sau hắn còn dẫn theo quái thú Cửu Anh đáng sợ kia, trái tim trong lồng ngực ta đập thình thịch, đang suy tư không biết nên đối đáp như thế nào, năm đó lúc ta vẫn còn là cây lúa, miễn cưỡng có thể ngụy trang thành hải tảo uốn éo vặn vẹo lừa bịp Cửu Anh kia, hiện thời với bộ dạng này, nên làm thế nào cho phải? Lặng lẽ bóp cánh tay mình một chút, Cửu Anh ăn thịt, bây giờ ta lại tu thành người rồi, còn không phải là miếng thịt lớn thơm ngào ngạt sao? Trời ơi ...

"Ê!"

Tâm tư của ta đang loạn chuyển, thình lình bị Mặc Tương đá một cước, lập tức lăng ngã như chó ngậm bùn, rất chật vật, oán niệm trong lòng đối với Mặc Tương lại sâu nặng hơn một chút.

"Này, cây lúa ở góc bên kia dời đi đâu rồi?"

A? Đúng rồi, bây giờ ta là người, Mặc Tương hắn không biết ta, suy nghĩ đến chỗ này, ta lập tức vô cùng vui vẻ, đứng lên phủi phủi bùn đất trên người, quay người lại đối mặt với Mặc Tương, học dáng vẻ thường ngày của Cẩm Văn, khom người về hướng hắn thở dài nói, "Nô tì là tiên nga phụ trách quét dọn của Nguyên Hoàng cung, xin hỏi tiên hữu tới đây có chuyện gì?"

"Cây lúa ở góc bên kia đâu? Chính là một cây lúa nhỏ gầy teo xấu không chịu nổi..."

Ngươi mới xấu, sư phụ nói ta là vật hiếm lạ ở nơi này! Hiếm lạ, ngươi biết không, là hiếm lạ! Ta cúi đầu xuống, âm thầm bất mãn.

"A, ngươi nói cây đó à. Thần Quân đại nhân cảm thấy cây lúa nhỏ xanh biếc đáng yêu, rất xứng với hắn, cố ý mang về tẩm điện dưỡng dục, sớm chiều gặp mặt!" Ta thuận miệng nói ra, thầm nghĩ chẳng lẽ ngươi còn dám đến phòng ngủ của Thần Quân, hừ!

Nào ngờ ta vừa dứt lời, chợt nghe Mặc Tương cười ha ha lên.

"Xanh biếc đáng yêu? Rất hợp với hắn? Thần Quân sinh ra vốn là phượng hoàng, đỏ hợp với xanh, quả nhiên là thật sự rất hợp đó! Cốc Miêu Miêu, mấy ngày không gặp, ngươi không chỉ có thể tu thành hình người, còn học xong khả năng nói chuyện gạt người, Nguyên Hoàng cung cũng thật biết dạy người!" Mặc Tương hừ lạnh một tiếng, ngữ khí quả thật không vui.

Ta bị hắn chỉ trích như vậy, lập tức 'vèo' một cái ngẩng đầu, vẻ mặt khiếp sợ lắp bắp nói, "Ngươi, ngươi, ngươi làm sao mà biết?"

Chín đầu của Cửu Anh bên cạnh đột nhiên đều đồng loạt nhếch miệng, dưới ánh mặt trời hàm răng dày đặc phản chiếu ánh sáng, đâm vào mắt ta khiến cho ta không thể mở mắt nổi, giờ phút này nó còn cố tình nghiến răng qua lại, âm thanh keng két càng làm cho da đầu ta run lên.

Mặc Tương cười nhạt sờ sờ một cái đầu của Cửu Anh, chỉ có thế này mới khiến cho nó hơi hơi ngồi xổm xuống , nhắm mắt lại, chỉ là thường thường 'vèo' một cái mở mắt ra nhìn ta, khiến ta cơ hồ không thể động đậy.

"Gạt ngươi một chút thì liền thừa nhận, thật đúng là ngốc!" Mặc Tương nói xong cười tủm tỉm, dùng móng vuốt của hắn sờ sờ đầu của Cửu Anh lại sờ sờ đầu ta, ta nhất thời cảm thấy da đầu đều tê cứng, gian nan từ dưới móng vuốt của hắn di chuyển đầu ra từng tấc một, thoáng nhìn sắc mặt âm trầm của hắn và con mắt của Cửu Anh mở lớn, thật sự là không có cách nào, lại rơi lệ đầy lại mang đầu chuyển đến dưới lòng bàn tay hắn, còn không có chí khí mà cọ cọ, sắc mặt của Mặc Tương hòa dịu, có chút thỏa mãn híp mắt mỉm cười nói, "Ngoan!"

Ta nhẹ nhàng thở ra, trong lòng thầm mắng hắn, "Cái rắm!"

"Cửu Anh nó rất nhớ ngươi, ta mang nó tới gặp ngươi!"

Ta mới không tin! Chờ sau khi Mặc Tương buông ra ta thì ta vội vàng lui về phía sau một bước, hai tay ôm lấy cánh tay, chỉ sợ Cửu Anh nó nhớ nhung đến thịt của ta.

Mà khóe môi Mặc Tương cong lên, hơi hơi nghiêng đầu, cằm hướng tới Cửu Anh thoáng nhấc lên, quái thú đáng sợ kia liền lười biếng gật đầu, dường như đáp lại hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...